Hôn quân 18-19

Edit: Bánh Bao

Chương 18: Lương thần

 

Thời điểm Tiêu Quân Diệp đối mặt với Tiêu Vô Trần, tất nhiên là ôn nhu săn sóc, hận không thể đem tất cả đồ tốt đều đưa đến trước mặt Tiêu Vô Trần.

 

Nhưng, tại thời điểm y đối mặt với người ngoài, ngược lại thật sự cực kỳ lạnh lùng, khiến người nghe được danh Chiêu vương, liền run sợ trong lòng.

 

Đặc biệt là đối với những người có khả năng tính kế Tiêu Vô Trần, Tiêu Quân Diệp dĩ nhiên càng không cười nổi.

 

Y chỉ lạnh lùng mà nhìn một đám cung nhân có khả năng tính kế Tiêu Vô Trần, ngày thứ nhất, một câu cũng không nói liền đem cả đám chia ra nam nữ mà giam lại.

 

Một lần giam chính là hai ngày hai đêm, chờ đến ngày thứ ba, Tiêu Quân Diệp mới sai người đem từng người bọn họ, phân biệt giam lại, để cho bọn họ tự thú hoặc tố giác nhau —— đương nhiên, nội dung tự thú cùng tố giác, không phải chỉ có chuyện lần này của Bát công chúa, còn bao gồm các chuyện khác.

 

Tiêu Quân Diệp trước tiên thả ra lời nói: “Nếu như bị người khác tố giác đồng thời được kiểm chứng là thật, hoặc là mặc dù không có kiểm chứng là thật, thế nhưng số lượng người tố giác người nọ đủ nhiều mà người nọ lại không có tự thú nói ra chuyện này… A, Thái tử nhân từ, nhưng mà bản vương lại không cho phép người này hầu hạ thái tử Đại Hưng, càng không dung được người như thế! Cho dù là mạo hiểm nguy hiểm sẽ bị Thái tử cùng thánh thượng trách tội, bản vương cũng nhất định muốn người nọvà người nhà của họ vì thế trả giá đại giới!”

 

Một đám nô bộc ban đầu còn có chút không muốn thuận theo, thế nhưng sau khi phát hiện một khi chuyện bọn họ tố giác là thật, lại vẫn sẽ nhận được tiền thưởng nhất định, hơn nữa tiền thưởng cũng do chính bọn họ tùy ý chọn là trực tiếp cho bọn họ hay là gửi về cho người nhà của bọn họ, mà một khi bị tố giác ra sai lầm, Chiêu vương quả thật là nghiêm trị không tha, thậm chí còn dính líu đến người nhà của người nọ, mà Thái tử cùng thánh thượng căn bản không cảm thấy chuyện Chiêu vương xử trí cung nhân có gì không đúng, Thái tử còn ngày ngày đều đưa món tráng miệng đến cho Chiêu vương, lấy làm ân sủng.

 

Kể từ đó, đám cung nhân nơi nào còn có thể giấu diếm nữa? Phàm là có thể mở miệng, đều sẽ mở miệng.

 

Còn người chân chính làm chuyện này, nguyên bản không muốn mở miệng. Thế nhưng, sau khi phát hiện Tiêu Quân Diệp đem sinh kế, tài sản của đám người nhà cùng họ hàng ở quê quán của cung nhân bọn họ đều từ từ tỉ mỉ liệt kê ra hết, từng cọc nói cho bọn họ nghe, người nọ liền mặt xám như tro tàn ——người sau lưng họ tất nhiên là cực kỳ nguy hiểm, không khéo tí liền nguy hiếp đến tính mạng cùng an nguy của người nhà họ, nhưng bây giờ, vị Chiêu vương lòng dạ độc ác này, dĩ nhiên cũng đồng dạng có thể uy hiếp đến sinh mệnh người nhà của họ. Như vậy, họ nên làm gì đây?

 

Người nọ chỉ thoáng do dự nửa ngày, đợi đến khi hắn nghe được đã có người tố cáo hắn, trong lòng lập tức tuyệt vọng. Thôi thôi thôi, hắn chỉ là một tiểu nhân vật trên đời này mà thôi, lại bởi vì số phận không tốt, bị người nắm lấy tính mạng người nhà, nên không thể không làm chuyện sai lầm tình, rơi vào tình cảnh như thế.

 

Thôi thôi thôi, hắn đã vì tính mạng người nhà mà tổn hại tính mạng của những kim chi ngọc diệp, như vậy, giờ khắc này hắn đem sự tình nói ra, ngược cũng kể như có tâm ý.

 

Chỉ mong vị Chiêu vương này, thật sựu có thể nói lời giữ lời, mặc dù có liên lụy người nhà, nhưng cũng chớ để cho người nhà của hắn đều mất mạng là được.

 

Vì vậy Tiêu Quân Diệp rất nhanh liền biết được tất cả sự tình, không chỉ biết được tất cả chuyện này, còn biết được không ít thâm cung bí sự —— bên trong thâm cung, dù cho chỉ còn lại có hai người hoàng tử Tiêu Vô Trần cùng Tiêu Vô Đàn có thể kế vị, dù cho Tiêu Vô Trần đã chiếm được vị trí Thái tử, nhưng, trước chuyện ngũ vương đoạt vị, phế Thái tử bức vua thoái vị, ngũ vương đã mất, phế Thái tử tuy bị giam cầm, nhưng, chư vương cùng phế Thái tử cũng có lưu lại rất nhiều con nối dõi, mà đám người ủng hộ phía sau cùng chư vương, phế Thái tử trước đây, hiện nay cũng đã bắt đầu tận lực chống đỡ đám hoàng tôn tuổi so với Thái tử còn lớn hơn này…

 

Kể từ đó, phi tần nơi thâm cung không khỏi cũng liên lụy trong đó, xếp nhân thủ vào trong Đông cung, không cầu ra tay với Thái tử, nhưng cũng phải thường xuyên biết được hướng đi của Thái tử.

 

Tiêu Quân Diệp nguyên bản cũng đã đoán được trong Đông cung có lẽ không được sạch sẽ, lại không nghĩ rằng Đông cung sẽ không sạch sẽ như thế, mà Tiêu Vô Trần của y, lại phải ngày ngày sinh hoạt ở trong nguy hiểm như vậy.

 

Tiêu Quân Diệp nhất thời cáu giận lên, sau khi đem những người kia đều hung hăng tra tấn một phen, lúc này mới đem tất cả lời khai sao thành phần, hai phần của mình giữ lại, một phần đưa đến chỗ thánh thượng.

 

Thừa Quang đế cũng rất giận dữ.

 

Ông lúc trước cũng không quá nguyện ý để Chiêu vương nhúng tay vào sự vụ của Đông cung quá nhiều, nhưng mà hiện tại xem ra, nếu không có Chiêu vương nhúng tay vào Đông cung, như vậy, Thái tử của ông, có thể khoẻ mạnh sống đến kế thừa đế vị hay không đều nói không chắc.

 

“Vô liêm sỉ!” Thừa Quang đế giận dữ: “Thái tử của trẫm, phong quang nguôi nguyệt, thông minh trí tuệ, nhân từ bác ái, chính là đích tử của Tử Đồng, là người chân chính thích hợp làm thái tử, những người này, lại vì tư lợi bản thân mà khiến Thái tử ngày ngày lâm vào nguy hiểm, thật quá hoang đường!”

 

(Bao: phong quang nguôi nguyệt = trời quang trăng sáng. Tử Đồng = xưng hô thân mật với hoàng hậu)

 

“Người đến, truyền chỉ, trẫm đêm qua bỗng nhiên nằm mộng thấy tiên hoàng, tiên hoàng có nói hiện nay thiên hạ mặc dù thái bình, nhưng xung quanh Đại Hưng vẫn có nhiều tiểu quốc gây sóng gió, khiến bách tính ở biên cảnh Đại Hưng khổ không thể tả. Nay lệnh đông phi cùng thái hậu, đến phật đường vì bách tính cầu phúc bảy bảy bốn mươi chín ngày, ngày ngày quỳ tụng trăm bài kinh phật, như vậy tiên hoàng mới có thể an lòng.”

 

Nội thị bên cạnh Thừa Quang đế sau khi nghe xong, nói: “Dám hỏi bệ hạ, tang sự và hậu sự của hoàng hậu phải làm sao?”

 

Thừa Quang đế nói: “Tang sự của Hoàng hậu, tự nhiên là để các phi tần làm theo tổ chế, thời điểm còn lại, thì đều đến phật đường! Ai cũng không cho phép rời khỏi!”

 

Thừa Quang đế ra lệnh, nội thị tất nhiên là lập tức thông báo việc này cho hậu cung.

 

Tiêu Quân Diệp vẫn ngồi xổm trên đất như trước.

 

Thừa Quang đế ánh mắt phức tạp nhìn y nửa ngày, lúc này mới tiến lên tự mình đỡ y dậy.

 

“Diệp đệ mau đứng lên. Nếu không có Diệp đệ, trẫm cũng không biết, hoàng nhi của trẫm, lại bốn phía đều bị người mưu hại.” Thừa Quang đế than thở: “Trẫm dạy hoàng nhi chính là đạo trị quốc, với quản lý nô tài, trẫm cũng dạy hắn, đây là phụ nhân chi đạo, bảo hắn đem chuyện này giao cho hoàng hậu là được. Đáng tiếc hoàng hậu những năm này thân thể cũng không được tốt lắm, những việc vặt, liền đều giao cho Thẩm phi…”

 

(Bao: phụ nhân chi đạo – chuyện của đàn bà)

 

Thừa Quang đế hơi nheo mắt: “Nhưng không nghĩ tới Thẩm phi tuy là cô của Thái tử, nhưng cũng là mẫu thân của Bát hoàng tử. Bát hoàng tử tuổi còn nhỏ, Thẩm phi quản không hết Đông cung, ngược lại cũng không kỳ quái lắm. Chỉ hận trẫm hồ đồ, lại không biết nhà chưa tề, làm sao có thể bình thiên hạ, quên mất dạy Thái tử, cung sự của Đông cung, cũng là trách nhiệm của hắn, không nên giao phó cho phi tần mới đúng.”

 

Tiêu Quân Diệp cúi đầu nói: “Bệ hạ cùng Thái tử, tâm ưu quốc gia xã tắc, nếu như thật sự hoàn toàn đặt tâm tư ở trên những chuyện đó, mới khiến xã tắc lâm nguy. Đông cung Thái tử lâm nguy, chỉ vì thân thể Thái tử gầy yếu, Đông cung lại không ai có thể vì Thái tử chống đỡ cả một cung, quản lý mọi việc Đông cung, nếu như có người thay Thái tử quản lý những việc vặt đó, nhượng Thái tử có thể đem tâm tư toàn bộ đều đặt ở cùng bệ hạ học tập chính sự thượng, nghĩ như vậy, Thái tử chẳng những có thể đem chính sự học tốt, còn có thể vì giảm bớt sự tình phải suy nghĩ, thân thể càng ngày càng chuyển biến tốt.”

 

Tiêu Quân Diệp nói dứt lời, liền đứng ở một bên lẳng lặng chờ.

 

Y biết mình nói xong lời này, Thừa Quang đế nhất định phải tinh tế suy tư một phen.

 

Dù sao, ẩn ý y làm những chuyện này cùng với nói những câu nói này, từ lâu đã rõ —— y muốn đứng ở bên phía Thái tử, chẳng những là hiện tại mà còn có tương lai.

 

Thừa Quang đế suy tư một lúc lâu, cuối cùng mới mở miệng, chậm rãi nói: “Tần Hiếu Công có Thương Ưởng, Tần Thủy Hoàng có Lý Tư, cũng không biết Thái tử, có thể có may mắn được giống như Tư Lương Thần?”

 

Trong lòng Tiêu Quân Diệp hơi ngạc nhiên, mặc dù sáng tỏ, đáy lòng Thừa Quang đế không phải không muốn dùng y, nếu như thật sự muốn dùng, như vậy, chính là muốn y nhất định phải lấy ra thứ gì đó đến bảo đảm.

 

Tiêu Quân Diệp trầm tư chốc lát, lập tức quỳ xuống: “Vì yên ổn của Đại Hưng, vì yên ổn của bách tính, vì vạn vạn năm truyền thừa của Tiêu gia, thần đệ, nguyện làm Thương Ưởng của Thái tử, cho dù làm địch của chư thần, sẽ nhất định phải khiến Thái tử đăng cơ, khiến quyền lực của Đại Hưng triều đều thống nhất dưới tay một mình đế vương, khiến quyền lực trong tay chư vương sẽ không thể chống chọi cùng đế vương, khiến quân quyền phía sau đế vương, có thể đối kháng với bất kỳ tiểu quốc man di đang nhìn chằm chằm bốn phía!”

 

Tiêu Quân Diệp từng chữ từng câu, đều chạm vào trong tâm khảm Thừa Quang đế.

 

Tâm thần của Thừa Quang đế nhất thời chấn động mạnh, ông không nâng Tiêu Quân Diệp dậy, mà chỉ nói: “Diệp đệ đã thật sự nghĩ xong? Phải biết bên trong chư vương, cũng có Chiêu vương. Lý Tư tuổi già hồ đồ tất nhiên không đề cập tới, nhưng Thương quân anh minh lại vẫn cứ không có được kết cục tốt. Diệp đệ nếu như thật sự muốn làm Thương quân, cũng biết ngày sao, Thái tử làm tân đế, thật sự có thể dung được ngươi?”

 

Tiêu Quân Diệp giờ khắc này cũng không cúi đầu, mà bỗng dưng ngẩng đầu lên, đối diện với Thừa Quang đế, trầm giọng nói: “Nếu như vì thiên hạ, thần đệ tương lai, cam nguyện không cưới vợ sinh con, cam nguyện vì Thái tử tuẫn táng! Cùng Thái tử chết cùng ngày cùng tháng cùng năm! Duy nguyện ngày sau, lưu danh sử sách!”

 

Thừa Quang đế rốt cục cười to: “Tốt, tốt, tốt!”

 

Sau đó tự mình nâng Tiêu Quân Diệp dậy, vỗ vỗ vai Tiêu Quân Diệp, cười nói: “Thái tử của trẫm, từ đây, liền giao phó cho Diệp đệ rồi!”

 

Tiêu Quân Diệp rốt cục lộ ra một nụ cười chân thật, hơi khom người, nói: “Thần đời này, nhất định không phụ Thái tử!” (Bao: nghe như cha vợ giao vợ cho con rể vậy)

 

 

Thừa Quang đế cùng Tiêu Quân Diệp nói chuyện, Tiêu Vô Trần tất nhiên là không biết.

 

Bệnh của hắn tốt, liền đi xem Bát công chúa.

 

Bát công chúa ở bên bờ sinh tử bồi hồi hai ngày, cuối cùng mới tỉnh lại.

 

Trương thái y chỉ nói, Bát công chúa phúc lớn mạng lớn, tương lai tuy nói thân thể sẽ suy yếu hơn người bình thường một xíu, nhưng nếu như chịu bảo dưỡng cho tốt, lớn hơn chút đi học cưỡi ngựa bắn cung hoặc quyền cước dưỡng sinh đơn giản, ít nhất so với Thái tử, vẫn sẽ tốt hơn rất nhiều.

 

Tiêu Vô Trần mặc dù rất vui, nhưng cũng không quên dự định ban đầu của mình.

 

Ngay ngày hắn thanh tỉnh, liền đặc biệt cầu tình cho Thẩm phi cùng Bát hoàng tử, để hai người không bị cấm túc nữa.

 

Thừa Quang đế xưa nay rất thích nhìn thấy Tiêu Vô Trần yêu quý huynh đệ tỷ muội cùng đám hoàng tôn so với Tiêu Vô Trần còn lớn tuổi hơn, thấy thế do dự một chút, cũng liền đồng ý.

 

Vì vậy Thẩm phi vừa giải trừ cấm túc, liền quang minh chánh đại triệu kiến Ngụy Dương Hầu phu nhân cùng với ấu nữ.   Người khác có nhãn tuyến ở trong Đông cung, Đông cung tự nhiên cũng có không ít cơ sở ngầm ở các cung còn lại, Tiêu Vô Trần rất nhanh nhận được tin tức, nói là Bát hoàng tử cùng đích nữ của Ngụy Dương Hầu cùng nhau đùa giỡn hồi lâu.

 

Tiêu Vô Trần nghe vậy chỉ cười, cũng lập tức sai người nghĩ cách thay đổi hầu bao nhũ mẫu của Bát hoàng tử mang theo bên người.

 

Chỉ qua hai ngày, Chiêu vương đã giải quyết xong án của Đông cung, đem sự tình nói cho Thừa Quang đế, Thừa Quang đế giận dữ, đem rất nhiều phi tần nhốt vào trong phật đường. Hoàng tử hoàng nữ còn nhỏ, đều mang nhũ mẫu cùng cung nữ tiến vào hoàng tử viện cùng công chúa viện.

 

Đồng thời, tin tức thiên kim của Ngụy Dương Hầu phủ bị thiên hoa truyền vào cung, Bát hoàng tử bị cách ly.

 

Sau sáu ngày, Bát hoàng tử sốt cao không ngừng, qua thêm hai ngày, trên người hồng chẩn trải rộng. (Bao: bệnh này quá quen rồi hén mấy từ hán việt khỏi giải thích nha)

 

Sau khi xác nhận là thiên hoa.

 

Thẩm phi ở phật đường khóc rống mấy lần, vẫn không nhận được tin tức thánh thượng để cho nàng rời phật đường, chăm sóc Bát hoàng tử.

 

Chương 19: Sạch sẽ

 

“Vì sao không cho bổn cung rời đi? Bát hoàng tử của bổn cung bị thiên hoa, bổn cung muốn đi chăm sóc hắn, có gì không thích hợp?”

 

Trong phật đường, Thẩm phi sắc mặt trắng bệch, đối với các thị vệ trông coi nàng cả giận nói: “Mẫu tử liền tâm, chỉ có mẫu thân, mới có thể chiếu cố hài tử cẩn thận tỉ mỉ. Nếu như bổn cung đi chăm sóc Bát hoàng tử, nói không chừng Bát hoàng tử có thể sống qua lần thiên hoa này đó?”

 

Thẩm phi càng nói, trong lòng càng bi ai, không nhịn được lệ rơi đầy mặt.

 

—— vô luận nàng thời điểm tính kế những người khác, tâm tư cỡ nào thanh minh, tình cảm cỡ nào lạnh lùng, nhưng tại giờ tý biết được có người mưu hại thân sinh của nàng, nàng vẫn không nhịn được thống khổ vạn phần.

 

“Nhất định là có người, nhất định là có người cố ý muốn hại Bát hoàng tử của bổn cung!” Thẩm phi lẩm bẩm: “Chuyện thiên hoa này, trong cung nghiêm cấm, Bát hoàng tử làm sao lại vô duyên vô cớ nhiễm loại bệnh này? Nhất định là có người cố ý muốn tính kế con ta, tính kế hoàng tự, đại sự bực này, bổn cung nhất định phải đích thân bẩm báo với thánh thượng!”

 

Thẩm phi nói đặc biệt nghĩa chính ngôn từ, nhưng một người bên trong nhóm thị vệ lại chỉ lười biếng nói: “Thẩm phi nương nương nói rất đúng, Bát hoàng tử nhiễm bệnh, quả thật là có người truyền nhiễm.”

 

Nguyên bản Thẩm phi còn mười bình tĩnh nghe vậy thì ngẩn ra, mà nhóm phi tần nguyên bản đang lười biếng thuận tiện xem chuyện cười của Thẩm phi nghe vậy, cũng kỳ quái nhìn sang, có người còn hỏi: “Thực sự có người tính kế? Lẽ nào người kia đã bị tóm rồi hả? Thánh thượng xử trí như thế nào ? Sẽ đem người thiên đao vạn quả đi?”

 

Thẩm phi cũng chăm chú nhìn tên thị vệ kia.

 

Thị vệ kia lại xì cười một tiếng, tùy tiện nói: “Thiên đao vạn quả? Lẽ nào Thẩm phi nương nương, cũng muốn đem tất cả mẫu tộc mình đều thiên đao vạn quả sao?”

 

Thẩm phi đang muốn phẫn nộ, trong lòng bỗng nhiên hơi động, sắc mặt càng tái nhợt hơn lúc trước mấy phần.

 

Một người thị vệ khác trông coi phật đường thấy thế, bất đắc dĩ trừng người lúc trước mở miệng một cái, cung kính nói: “Chư vị nương nương vì ở phật đường chuyên tâm cầu phúc, có lẽ không biết. Thiên kim Ngụy Dương Hầu phủ, xác nhận đã bị thiên hoa trước Bát hoàng tử. Mà thái y nói, một khi bị lây nhiễm thiên hoa, tại mấy ngày đầu sẽ không biểu hiện ra. Chỉ do thái y suy đoán, thiên kim Hầu phủ khi bị lây nhiễm thiên hoa thế nhưng còn chưa phát hiện được, lại cùng Bát hoàng tử chơi đùa, Bát hoàng tử phỏng chừng chính là bởi vậy mới lây nhiễm thiên hoa, bởi vậy mới có thể vào lúc thiên kim Hầu phủ phát bệnh mấy ngày sau, mới sốt cao không ngừng, sau đó trên người…”

 

Thị vệ kia không có tiếp tục nói nữa.

 

Cũng không phải hắn không muốn tiếp tục nói, mà là một vị phi tần hắn không biết trong đó trực tiếp ngắt lời hắn, trào phúng: “A, thực sự là buồn cười. Vừa rồi Thẩm phi còn thề son sắt nói là nhất định là có người tính kế Bát hoàng tử, nhưng bây giờ thì sao? Thời điểm thiên kim Hầu phủ phát bệnh cùng thời điểm Bát hoàng tử phát bệnh đều đã rõ, cho thấy rõ quả nhiên là thiên kim của Hầu phủ không cẩn thận lây bệnh cho Bát hoàng tử. Chỉ là a, cũng không biết, Hầu phủ, có phải tính kế theo như lời Thẩm phi nói không? Nên bẩm báo cho thánh thượng, sau đó thiên đao vạn quả?”

 

Thẩm phi không thể tin lùi về sau vài bước, lại không biết nguyên nhân bên trong lại là như vậy.

 

Không phải có người cố ý hại nhi tử nàng, mà là chất nữ nhà thân mẫu của nàng, nàng vì lôi kéo nhà thân mẫu, mà dự định thú chất nữ không cẩn thận bị thiên hoa trở về, bởi vậy lây cho nhi tử nàng…

 

Lại là như vậy, lại là như vậy…

 

Thẩm phi bàng hoàng không dám tin tưởng, phi tần còn lại có mở miệng an ủi, nhưng càng nhiều hơn chính là mở miệng trào phúng.

 

Thị vệ ở phật đường thấy thế, vội vàng lui ra —— kỳ thực bọn họ cũng là bất đắc dĩ. Nguyên bản dựa theo quy củ, trông coi phi tần trong cung, đại thể đều là thái giám hoặc ma ma, nhưng không biết thánh thượng tại sao bất đồng suy nghĩ với người khác, lại cố tình đuổi bọn họ đến đây, còn nói đám phi tần đều trên ba mươi, bọn tiểu tử mới mười mấy tuổi vắt mũi chưa sạch như bọn họ, không ngại, không ngại.

 

Tuy nói thánh thượng bởi vậy lại bị ngôn quan tham tấu mấy quyển, nhưng thánh thượng từ trước đến giờ quả quyết cứng rắn, lệnh ông đã ra, tất nhiên sẽ không chịu thay đổi, vẫn phái bọn họ đến.

 

Bất quá từ khi bọn họ bị phái đến, chỗ tốt cũng cực kỳ rõ ràng. Bởi vì dù sao nam nữ khác biệt, nhóm phi tần, bình thường nhiều nhất sẽ sai cung nữ thái giám tới hỏi thâm, cũng chỉ có hôm nay Thẩm phi ngẫu nhiên nghe được chuyện Bát hoàng tử bệnh nặng, mới có thể cố ý dẫn theo mấy vị phi tần đến hỏi thăm bọn họ một số chuyện.

 

Chỉ có điều vô luận Thẩm phi có phải đáng thương thật hay không, những thị vệ kia cũng chỉ nghe theo một mình thánh thượng mà thôi, thấy nhóm phi tần vô sự, liền muốn lặng yên không tiếng động lui xuống.

 

Nề hà bọn họ muốn trốn, Thẩm phi cũng lại nguyện ý, đầy mặt nước mắt, lại vẫn cứ nói: “Chư vị đại nhân, bổn cung không cầu gì khác, chỉ cầu chư vị có thể vì bổn cung truyền lời đến cho Thái tử? Bảo Thái tử ngàn vạn trân trọng bản thân, chớ nên vì tình thủ túc với Bát hoàng tử mà không màng gì khác, ở bên cạnh chăm sóc Bát hoàng tử? Dù sao, tuy rằng Bát hoàng tử là đệ đệ Thái tử thân cận nhất, nhưng Thái tử thân thể như vậy, bổn cung làm sao an tâm? Cũng may bổn dù sao cũng là cô của Thái tử, nghĩ đến lời bổn cung nói, Thái tử nhất định sẽ nghe.”

 

Thị vệ kia nghe, chỉ than thở Thẩm phi thiện tâm, quả thực như bên ngoài nói, yêu quý thương tiếc Thái tử. Nhưng đợi đến hắn đáp ứng việc này, đóng cửa phật đường xong, đem lời ấy nói với huynh đệ bên cạnh nghe, huynh đệ kia liền cười lạnh một tiếng.

 

“Thiện tâm? Nàng nếu không nói lời này, Thái tử không đi chăm nom Bát hoàng tử là điều hiển nhiên. Ngươi nghĩ mà xem, trong nhà có một hài tử bị thiên hoa, ai sẽ để những hài tử khác đi chăm nom thậm chí thăm hỏi? Còn không phải đều cách ly mà chăm sóc, để bảo toàn phần lớn hài tử khác? Thái tử vốn thể nhược, không nhìn tới Bát hoàng tử là điều hiển nhiên, nhưng lời này của Thẩm phi vừa nói ra, lại như Thái tử nên đi chăm nom Bát hoàng tử, nếu không đi, sẽ cô phụ tình nghĩa vừa là huynh đệ vừa là biểu huynh đệ của hắn và Bát hoàng tử….”

 

Thị vệ kia ngẩn ra, nửa ngày mới than thở: “Nương nương trong cung a…”

 

Hắn cũng chỉ thở dài, thế nhưng chuyện đã đáp ứng, vẫn phải chuyển lời đến Đông cung.

 

Chỉ là hắn đến Đông cung nói chuyện này, thế nhưng căn bản chưa gặp được Thái tử, mà chỉ gặp một mình Chiêu vương.

 

Chiêu vương phong độ nhẹ nhàng, lạnh lùng mà từ chối người ở ngoài, nghe vậy chỉ nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, nói: “Việc này bản vương đã biết.”

 

Thị vệ kia nói thầm, lời này là ý gì nha? Chiêu vương đã biết, cho nên sẽ báo cho Thái tử? Nhưng Chiêu vương cũng không có đáp ứng chuyện này a.

 

Cũng may người thị vệ này cũng chỉ là phụ trách truyền lời, cũng không phải nô tài của Thẩm phi, nghe vậy lần thứ hai thi lễ, lập tức liền cáo lui.

 

Tiêu Quân Diệp ở phòng khách Đông cung đem trà trong tay uống cạn, lúc này mới hướng về phía thư phòng Tiêu Vô Trần đang ở đó mà đi.

 

Y nguyên tưởng rằng, Tiêu Vô Trần sẽ ở thư phòng khổ đọc, nhưng chờ sau khi y đến gần, mới phát hiện Tiêu Vô Trần là đang vẽ tranh.

 

Nhưng không phải loại tranh vẽ nghiêm túc kính cẩn kia, mà là tùy tính mà họa, thần sắc cũng không tính là nghiêm túc, thấy y đến, còn ngẩng mặt nở nụ cười tươi sáng.

 

Tiêu Quân Diệp lập tức cảm thấy nhịp tim của mình lại không bình thường.

 

“Hoàng thúc tới rồi!” Tiêu Vô Trần cười nói: “Hoàng thúc đến, xem ta họa thế nào?”

 

Đợi đến khi Tiêu Quân Diệp tới gần, đem tranh hắn họa không hề có nguyên tắc tán dương một phen xong, Tiêu Vô Trần mới dở khóc dở cười gác bút, ngược lại mạn bất kinh tâm* nói: “Là thị vệ ở phật đường đến? Hắn đến làm chi? Hay là Thẩm phi có lời muốn truyền?”

 

(Bao: *bâng quơ, không để tâm)

 

Tiêu Quân Diệp đang đứng cách Tiêu Vô Trần nữa cánh tay, hai người hô hấp giao hòa, y không nhịn được liền muốn đem thiếu niên ôm vào trong ngực.

 

Nhưng y vẫn không thể.

 

Bởi vậy y chỉ trấn định hỏi ngược lại: “Như vậy tiểu Trần nghĩ sao? Là muốn Bát hoàng tử chết, hay muốn hắn từ đây trên mặt xấu xí chỉ có thể dấu dưới tay áo nhìn người?”

 

Tiêu Vô Trần ngẩn ra.

 

Tiêu Quân Diệp cư nhiên mở miệng lần nữa: “Ta mặc dù không biết nguyên nhân trong đó, bất quá, nếu tiểu Trần thích, như vậy, chuyện kế tiếp, liền do hoàng thúc tiếp nhận.”

 

Y bỗng nhiên duỗi tay, nắm chặt tay Tiêu Vô Trần, tự cho là không ai biết vuốt ve một chút, sau đó nghĩa chính ngôn từ nói: “Về phần đôi tay này, chỉ có thể sạch sẽ.”

Advertisements

Một suy nghĩ 2 thoughts on “Hôn quân 18-19”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s