Hôn quân 17

Làm chương này thử xem phản ứng của m.n có muốn mình làm lại bộ hôn quân này k nha nếu lượt like nhiều mình sẽ làm tiếp


Edit: Bánh Bao

Chương 17: Thiên hoa

(Bao: bệnh đậu mùa)

 

“Điện hạ, Bát công chúa, Bát công chúa nàng, trúng độc!”

 

Tiêu Vô Trần cả kinh, giơ tay vừa muốn vén chăn xuống giường.

 

Tiêu Quân Diệp đối với người ngoài xưa nay lạnh nhạt, tuy rằng từ nhìn trên quan hệ “Quan hệ huyết thống”, Bát công chúa là chất nữ của hắn, nhưng đó cũng không thể làm cho hắn trở nên coi trọng Bát công chúa.

 

(Bao: chất nữ = cháu gái)

 

“Chớ vội.” Tiêu Quân Diệp ngăn cản động tác của Tiêu Vô Trần, ngược lại lạnh nhạt nhìn về phía cung nữ Hoán Nhi, hỏi: “Ngươi là cung nữ của Bát công chúa? Đem tình hình trúng độc của Bát công chúa nhất nhất nói ra, Bát công chúa cành vàng lá ngọc, hẳn đã có thái y chuẩn trị rồi, nếu đã thái y chuẩn trị, như vậy, thái y nói như thế nào? Đã khai dược hay chưa? Cớ sao tại thời điểm Thái tử bệnh nặng, còn tới quấy rối Thái tử như vậy? Hay là nói, Thái tử mới vừa thanh tỉnh, bọn ngươi cũng đã từ nơi khác chiếm được tin tức, nên mới chạy tới kinh động Thái tử khi chưa lành bệnh nơi nơi bôn ba vì Bát công chúa?”

 

Hoán Nhi bị hỏi mồ hôi lạnh từng giọt lớn rơi xuống, nhất thời quỳ rạp trên đất, nói: “Hồi Chiêu vương điện hạ, nô tỳ chính là thị nữ của Bát công chúa. Bát công chúa xưa nay rất thích Thái tử, vì hai ngày này Thái tử bị bệnh, Bát công chúa cũng đến lúc rời khỏi Đông cung, bởi vậy tinh thần vẫn luôn uể oải, ngẫu nhiên có đi tả. Nô tỳ mặc dù cho rằng chỉ do Bát công chúa qua mức nhớ Thái tử, nhưng khi thỉnh thái y đến, thái y ban đầu chẩn trị là do Bát công chúa tuổi nhỏ thể nhược, nhiễm gió lạnh gây nên, dùng ít dược, mấy ngày nay dùng đồ dễ tiêu hóa, qua hai ngày liền sẽ khỏe lên.

 

Nhưng, ai ngờ đến giờ mão sáng nay, Bát công chúa đột nhiên từ trong mộng bừng tỉnh, sau đó liền bắt đầu thượng thổ hạ tả, ra nhiều mồ hôi chảy nước miếng, cả người co giật, nô tỳ không dám tiếp tục trì hoãn, cầu xin Nguyễn công công, liền cuống quít đi thỉnh Trương thái y đến, lúc này mới chuẩn trị ra Bát công chúa là do dùng một loại nấm độc đặc hữu của đất Thục gây nên. Trương thái y cũng không phải là không thể khai dược, thế nhưng Bát công chúa tuổi còn nhỏ, vốn đã có rất nhiều dược liệu không thể dùng, bây giờ Bát công chúa vì thượng thổ hạ tả dạ dày liền hơn nửa không chịu nổi, Trương thái y chỉ nói sợ rằng dù uy dược, dạ dày của Bát công chúa hấp thu không được dược tính, cũng chỉ bất đắc dĩ…”

 

Hoán Nhi không nhịn được rơi lệ nói: “Loại chất độc của nấm độc này đối với người trưởng thành thân thể cường tráng mà nói, có lẽ bệnh một trận, ở trên giường nằm một thời gian sẽ có thể khôi phục lại, nhiều nhất cũng chỉ sẽ lưu lại chút bệnh căn nhẹ, chỉ cần bớt làm việc nặng, ít nổi giận cũng liền thôi. Nhưng Bát công chúa mới ba, bốn tuổi, nàng nhỏ như vậy, làm sao có thể chịu nổi khổ sở như vậy? Ngay cả dược còn chưa uống vào, người cũng đã…”

 

Hoán Nhi rơi lệ không ngừng.

 

Đồng tử Tiêu Vô Trần bỗng dưng co rụt lại.

 

Nấm độc?

 

A, được lắm nấm độc! Hắn kiếp trước chính là bị vật này làm cho thân thể càng ngày càng kém, trọng sinh trở về, hắn đầu tiên là tùy ý Thẩm phi bị cấm túc, lập tức liền bị bệnh, tuy nói trong lòng muốn làm chút gì đó, nhưng cũng vì hắn đột nhiên sinh bệnh hôn mê mà cái gì đều không thể làm.

 

Thời điểm hắn đang hôn mê, trong lòng cũng nghĩ tới những người kia liệu sẽ có thừa dịp hắn hôn mê động thủ không, nhưng mơ hồ nghe thấy phụ hoàng cùng hoàng thúc tiếp nhận trong coi ở bên người hắn, thức ăn cùng dược người bên ngoài bưng vào, đều phải trải qua thái y kiểm nghiệm cùng ba tầng thí nghiệm dược, bởi vậy ngược lại cũng không lo lắng nữa.

 

Hơn nữa Tiêu Vô Trần nhớ rõ chuyện hắn sẽ xảy ra kiếp trước, kỳ thực ngoại trừ những người đó nham hiểm cùng giả dối, là do khi đó hoàng hậu đột nhiên qua đời, hắn đột nhiên mất mẫu thân, liền gặp phải tội danh “Bất hiếu”, mà phụ hoàng khi đó không có trở về, dưới mấy tầng nguyên nhân, hắn mới sẽ bị bất hạnh trúng chiêu.

 

Mà hiện tại, hắn tuy rằng bị bệnh, nhưng bên người có phụ hoàng cùng hoàng thúc, tất nhiên sẽ không ai dám dễ dàng động thủ.

 

Trong lòng Tiêu Vô Trần nhất thời tức giận, Vì không thể động thủ với hắn, cho nên liền động tay với Bát công chúa ở trong cung của hắn? Hắn vì phụ hoàng, muốn tạm thời để lại mặt mũi cho huyết thống khác của phụ hoàng, bởi vậy chưa từng động thủ. Nhưng bây giờ, bọn họ lại là thứ gì? Hắn tạm thời nhường nhịn, những người kia lại hoàn toàn không có ý nhường nhịn!

 

Tiêu Vô Trần bỗng dưng ngồi ngay ngắn lại, há mồm liền muốn phát hỏa.

 

Ai ngờ Tiêu Quân Diệp sớm phát hỏa trước hắn, nói: “Người trưởng thành thân thể cường tráng? Nấm độc kia, chính là thái phẩm thông qua trù phòng tiến vào trong miệng Bát công chúa? Mà những thái phẩm đó, là từ bên trong phân lệ của Thái tử lấy ra ? Những người kia muốn hại, thật sự Bát công chúa, mà không phải Thái tử sao? Mưu hại trữ quân, ý đồ đáng chết!” Tiếp y liền quay đầu nhìn về phía Tiêu Vô Trần: “Điện hạ, người ở trù phòng của Đông cung, một người cũng đều không thể lưu lại được nữa!”

 

(Bao: Thái phẩm  = vật phẩm dùng để nấu… mấy người này nói chuyện văn hoa quá)

 

Hoán Nhi cùng A Dược đồng thời choáng váng. Vừa là vì Chiêu vương đột nhiên nổi giận, cũng là vì lời của Chiêu vương, cho dù khi quân phạm thượng —— Thái tử còn chưa phát hỏa, nhưng Chiêu vương lại sớm phẫn nộ, đồng thời làm quyết đoán cho Thái tử—— diệt trừ tất cả mọi người ở trù phòng Đông cung.

 

Tiêu Vô Trần ngẩn ra chốc lát, mới hơi mỉm cười nói: “Đúng vậy, chuyện này, cũng không phải vì Bát hoàng muội mà ra, mà là vì cô mà dựng nên. Những người kia đã muốn mưu hại trữ quân, việc này nhất định phải tra rõ!” Sau đó liền nắm chặt tay Tiêu Quân Diệp, cực kỳ tín nhiệm nói: “Cô hiện nay, thân thể không khỏe, không thích hợp xử lý việc này, không bằng hoàng thúc thay cô tìm ra hung thủ được không? Vô luận người hoàng thúc tìm ra là ai, cô đều sẽ hoàn toàn tin tưởng hoàng thúc.”

 

Hoán Nhi cùng A Dược trên đất đã nghe đến ngốc lăng. Nếu như Thái tử cho rằng việc này là do hắn mà xảy ra, bởi vậy muốn tìm ra hung thủ, nhưng Thái tử vô luận để ai tới tìm kiếm hung thủ, đều không kỳ quai. Nhưng Thái tử cố tình lại chọn Chiêu vương —— đây chính là Chiêu vương a, thời Đại Hưng, di tử duy nhất của ấu đệ ruột của tổ hoàng đế, lúc đó, tổ hoàng đế sau khi mất đi tin tức của ấu đệ, cũng đã ban thánh chỉ, nếu như có thể tìm được ấu đệ hoặc di tử của ấu đệ, liền sắc phong thành Chiêu vương, đất phong liền tại vùng đất phì nhiêu ở Giang Nam.

 

(Bao: Di tử = con cháu hay sao ấy)

 

Tiên đế tiêu tốn mấy chục năm, chưa từng tìm được, lần thứ hai tại trong chiếu chỉ yêu cầu Thừa Quang đế tiếp tục tìm kiếm.

 

Mà Thừa Quang đế hảo xảo bất xảo, thế nhưng thật sự tìm được di tử của ấu đệ tiên đế để lại — Chiêu vương. Chỉ là Thừa Quang đế thật sự phong làm Chiêu vương, cũng đem đất phong Giang Nam cho hắn, thế nhưng, Chiêu vương bây giờ đã mười chín, nhưng thủy chung chưa thành hôn, Thừa Quang đế cũng chưa bao giờ đề cập muốn đem Chiêu vương đưa đến đất phong Giang Nam, mà thuế phú của vùng Giang Nam, Thừa Quang đế cũng chưa từng giao cho Tiêu Quân Diệp.

 

Mà những chư vương được phong khác, tỷ như huynh đệ cùng tôn tử của Thừa Quang đế, đều sau khi thành hôn liền đến đất phong làm vua một cõi, chỉ có Tiêu Quân Diệp bị vây ở trong thành Lạc Dương.

 

Chiêu vương thấy Thừa Quang đế khắt khe như vậy, ngày thường cũng trước sau làm người lạnh nhạt, cũng đều không giao hảo với thần tử và người trong hoàng thất, Thái tử lại làm sao có thể tín nhiệm y như vậy đâu?

 

Nếu như Chiêu vương vì Thừa Quang đế, cố ý làm khó dễ Thái tử thì sao?

 

Chỉ tiếc suy nghĩ trong lòng A Dược cùng Hoán Nhi, tại trong lòng Tiêu Quân Diệp hoàn toàn không trọng yếu. Y căn bản không quan tâm bất kỳ ý nghĩ gì của hai người này. Y chỉ khi nghe thấy lời nói tín nhiệm như vậy của Tiêu Vô Trần thì tim không nhịn được liền đập nhanh thêm mấy phần.

 

Y rất thích thiếu niên này như vậy.

 

Dù cho thiếu niên đối với chuyện này hoàn toàn không biết.

 

Tiêu Quân Diệp nỗ lực đè nén ý nghĩ trong lòng, một mặt gật đầu, một mặt không thể không tại trước khi lộ ra càng nhiều hơn sơ hở mà đứng dậy cáo từ: “Nếu như vậy, thì hoàng thúc đi giúp ngươi giải quyết chuyện này, không… Tiểu Trần, ngươi ngoan ngoãn ở đây dưỡng bệnh cho tốt.”

 

Tiêu Vô Trần dùng dôi mắt hoa đào nghiêm túc nhìn chằm chằm Tiêu Quân Diệp, gật đầu nói: “Hảo, hoàng thúc đi giúp ta đem chủ mưu sau lưng những nô tài đó tìm ra, lại để cho người nhìn chằm chằm nơi của Bát hoàng muội, nhất định phải nhìn thái y đem người cứu sống mới được. Còn có, A Dược, đi gọi Nguyễn công công đến, hoàng thúc ở Đông cung làm việc, bên người nên để cho Nguyễn công công bồi tiếp, như vậy mới thuận tiện hơn.”

 

Tiêu Quân Diệp nhìn cặp mắt hoa đào tựa như có tình lại như vô tình kia, hầu kết khẽ nhúc nhích, ngay sau đó nói: “Thần, lĩnh mệnh.”

 

Bên trong tẩm điện rất nhanh chỉ còn lại có Tiêu Vô Trần cùng A Ách, A Dược.

 

A Ách không biết nói chuyện, người cũng nghĩ đơn giản. Thấy Tiêu Vô Trần tìm tới một người thật sẽ vì mình làm việc, một mặt mừng thay cho Tiêu Vô Trần, một mặt nhìn về phía Tiêu Vô Trần bắt đầu khoa tay: “Điện hạ, người trong trù phòng đều đã bị bắt lại, không bằng ta đi nấu cơm cho ngươi? Đúng rồi, còn có Bát công chúa, ta cũng đồng thời làm cơm cho nàng đi?”

 

Tâm tình Tiêu Vô Trần nguyên bản còn có chút không tốt, nhìn thấy dáng dấp A Ách hoạt bát trong sáng như vậy, tâm trạng hắn mới thư thái một ít ——thời điểm kiếp trước, A Ách là người duy nhất bồi tiếp hắn đi tới cuối cùng. Có lẽ bởi vì A Ách trời sinh không biết nói chuyện, mới có thể không bị người cố ý sát hại. Mà ba người A Dược, A Tráng cùng A Sửu, hoặc là vì bảo vệ hắn mà chết, hoặc là bị người cố ý hại chết.

 

Mà A Ách tuy rằng cùng hắn đi đến cuối cùng, nhưng không được chết tử tế. Đôi mẫu tử kia tuy rằng không dám dùng cực hình với hắn, nhưng đối với bọn A Ách lại phá lệ không khách khí.

 

Tiêu Vô Trần nghĩ đến lúc đó A Ách bị dụng hình ở ngay trước mặt hắn, năng lực kêu to lúc thống khổ cũng đều không có, trong lòng chùng xướng.

 

“Điện hạ?” A Dược khẽ gọi: “Ngài trước tiên nghỉ ngơi một chút, nô tài ở đây trong coi ngài, A Ách trước sẽ đi tìm người thỉnh Trương thái y đến, sau đó sẽ đơn giản làm một ít thức ăn đến cho ngài.”

 

Tiêu Vô Trần nhìn A Dược, thất thần chốc lát, mới hơi mỉm cười nói: “Hảo, đều nghe A Dược.”

 

A Dược nhất thời đỏ mặt, ho khan một tiếng, mới quay đầu dặn dò A Ách làm việc.

 

Tiêu Vô Trần một lần nữa nằm lại trên giường, ánh mắt lại dần dần âm trầm.

 

Lại nói, kiếp trước hắn thiếu hoàng thúc, Bát công chúa còn có mấy người thân cận bên cạnh, hắn luôn có cơ hội hoàn trả, hiện nay cũng đang cố gắng hoàn trả; nhưng, những người kiếp trước thiếu nợ hắn, hắn vẫn còn chưa có làm gì.

 

Tiêu Vô Trần chậm rãi nghĩ, có lẽ đã đến lúc hắn nên làm chút gì đó. Dù sao, hoàng thúc xưa nay tuy rằng lợi hại, xử lý chuyện như vậy cũng là cao thủ, thế nhưng, Thẩm thị từ trước đến giờ xử sự cẩn thận, kiếp trước liền ngay cả muốn hại hắn, đều xoay chuyển ít nhất ba vòng, cuối cùng mới động thủ thành công.

 

Mà lần này, phụ hoàng vừa vặn ở hoàng thành, vô luận Thẩm thị là vốn định hại hắn, hay là nói lần động thủ này đối tượng thật sự là Bát công chúa, dự định dựa vào xử trí Bát công chúa “Nhắc nhở” hắn, Thẩm thị cũng sẽ không tự mình động thủ.

 

Nếu như vậy, hoàng thúc coi như lợi hại đến đâu, phỏng chừng cũng chỉ có thể tra được người động thủ cùng người sau lưng, nếu muốn sâu thêm nữa, coi như hoàng thúc muốn điều tra, có thể điều tra, cuối cùng cũng chỉ là chuyện trong cung, hoàng thúc cũng không thể tiếp tục tra được nữa.

 

Nhưng, hoàng thúc không thể điều tra, không mang ý nghĩa Tiêu Vô Trần không biết người kia là ai, không mang ý nghĩa Tiêu Vô Trần không có biện pháp đối phó người chủ mưu muốn đối phó hắn.

 

Nếu như hắn nhớ không lầm, mấy ngày nữa, ấu nữ của Ngụy Dương Hầu liền sẽ bị phát hiện bị thiên hoa.

 

Tiêu Vô Trần nghĩ, thời gian bị cấm túc của vị cô cô kia của hắn phỏng chừng vậy đã đủ rồi, nên thả ra rồi.

 

Đương nhiên, có lẽ chỉ có tiểu biểu muội kia còn chưa đủ, hắn còn muốn tìm thứ khác, bảo đảm khiến vị Bát hoàng đệ hắn đã từng rất mực thương yêu cùng sắc phong làm hoàng thái đệ, thật sự bị thiên hoa.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s