Giáo chủ thích làm nũng 4-5

Edit: Bánh Bao

Chương 4

Tựa hồ cảm thấy bản thân dù sao cũng đã đem người ta ăn kiền mạt tịnh phải nên chịu trách nhiệm, Lệnh Hồ Xung sau đó ngược lại rất tẫn trách làm hết phận sự mà lại bắt đầu làm đại tổng quản thiếp thân cho Đông Phương giáo chủ, chiếu cố so với trước kia càng thêm tinh tế chu đáo hơn, làm cho bản thân Đông Phương Bất Bại có đôi khi đều nhịn không được muốn mặt hồng tim nhảy. Thập phần hối hận như thế nào lại không có làm cho quan hệ của bọn họ “Gạo nấu thành cơm” sớm hơn đâu?
Vị đại tổng quản Lệnh Hồ Xung này thật là tổng quản tốt của trong lòng trên dưới giáo chúng Nhật Nguyệt Thần Giáo. Thế nhưng khi đến cuối tháng phát hồng bao ——trong lòng mọi người đều hiểu rõ mà không nói ra mà hắc hắc cười không ngừng.
Lệnh Hồ Xung cũng không nói ra, dù sao cũng là việc vui, coi như là làm kỷ niệm cho giáo chủ củ chúng ta.
Cuộc sống gia đình của giáo chủ đại nhân thập phần dễ chịu, nhưng duy nhất không thỏa mãn chính là Lệnh Hồ Xung không còn chạm tới y nữa! Bản thân cũng dùng hết thủ đoạn muốn câu dẫn hắn, mỗi khi Lệnh Hồ Xung có phản ứng, nhưng cuối cùng vẫn trầm mặc nhìn y chằm chằm sau đó đẩy y ra.
“Vì sao không chạm vào ta?” sắc mặt Đông Phương Bất Bại thật không dễ nhìn, đây là vũ nhục với y!
“Ngủ đi, giáo chủ.” Lệnh Hồ Xung dùng chăn quấn chặt giáo chủ quang lỏa, ôm lấy y.
Đông Phương Bất Bại cảm thấy bản thân trước sau không hiểu rõ người nam nhân Lệnh Hồ Xung này. Hắn tựa hồ cùng Lệnh Hồ Xung đời trước hoàn toàn là hai người, hơn nữa biểu tình trong mắt hắn luôn khiến y không rõ —— chẳng lẽ hắn thật sự không thích y? Chỉ là do bắt đắt dĩ với trách nhiệm nên mới đối với y như vậy?
“Lệnh Hồ Xung, bổn tọa đã nói, ngươi đã là người của bổn tọa! Ta tuyệt đối sẽ không để ngươi rời đi!” Đông Phương Bất Bại lại lần nữa vì Lệnh Hồ Xung cự tuyệt mà bạo phát. Lúc ban ngày, Nhậm Doanh Doanh cùng Lệnh Hồ Xung “Hoan thanh tiếu ngữ” đả thương mắt y, y hiện tại chỉ muốn ôm chặt người nam nhân này, làm hắn hoàn toàn thần phục chính mình!
Lệnh Hồ Xung nhìn giáo chủ cao ngạo mà nâng đầu, toàn thân quang lỏa mà hiện ra ở trước mặt mình, nhưng hắn rõ bất an cùng nan kham nơi sâu trong đáy mắt y. Thở dài một tiếng, tiến lên đến gần y: “Giáo chủ, giáo chủ của ta, ngươi đến tột cùng coi ta là gì của ngươi?” Đem ngoại bào của mình che khuất thân thể y.
Lệnh Hồ Xung biết bản thân là người ăn mềm không ăn cứng, càng là người tùy hứng không biết thỏa hiệp, hắn hận nhất bị người khác uy hiếp cùng bức bách, nhưng khi đối mặt với người toàn tâm toàn ý yêu mình lại thường sẽ mềm lòng. Bắt lấy “Nhược điểm” này của hắn sẽ thành công mà làm mình đối với bọn họ mềm lòng phục tùng. Chính là đối mặt với giáo chủ kiêu ngạo lại thời khắc lộ ra tự ti này, hắn không tự giác mà đau lòng. Càng thêm sau khi bọn họ đã xảy ra quan hệ =, cảm thấy bọn họ có thể yêu đương, tương lai cùng nhau kết làm bạn lữ, đầu bạc đến già.
Đáng tiếc, giáo chủ của hắn là một người mẫn cảm. Hơn nữa lại thích ăn dấm.
Chẳng lẽ y không biết, y cái dạng này, làm mình không có cách nào muốn hảo hảo sủng ái y nhất sao?
Xem ra hắn thật đã trêu đùa quá trớn rồi.
Ôm lấy Đông Phương Bất Bại, Lệnh Hồ Xung nhìn vào mắt y nói: “Đông Phương Bất Bại, Lệnh Hồ Xung ta là đối với ngươi tâm động, cũng tâm duyệt ngươi.” Nhìn đôi mắt kinh hỉ lóe sáng của y đôi mắt hắn cũng thấm đầy ý cười, “Chính là giáo chủ rốt cuộc có tâm ý gì? Lệnh Hồ Xung ta thích ai liền chỉ có một mình y, chỉ biết tốt với một mình y, chỉ sủng y, yêu y. Nhưng ta không thích nhất người nọ chân trong chân ngoài, không tín nhiệm ta, xem thường ta coi ta là nô bộc của mình.” Nói xong, Lệnh Hồ Xung buông Đông Phương Bất Bại ra, chờ đợi đáp án của y.
“Ta……” Đông Phương Bất Bại tại khi hắn buông mình ra, hoảng loạn cực kỳ “Ta không có…… Ta không có…… Ngươi không phải…… Thật sự……” Chính là nói năng lộn xộn, thoạt nhìn Lệnh Hồ Xung cự tuyệt khiến y thật sự luống cuống. Vội vàng vội tiến lên bắt lấy cánh tay hắn “Ngươi tin ta, thật sự! Ta…… Ta cũng thích ngươi a ——” đúng vậy, như thế nào hiện tại mới hiểu rõ? Nguyên lai đã sớm trong bất tri bất giác, y liền coi trọng người này, đem hắn bỏ vào đáy lòng của mình, chính là y kiêu ngạo, đời trước thống khổ, khiến y không dám, không dám đi yêu.
Lệnh Hồ Xung lần này thật sự vừa lòng. Mỉm cười mà lại lần nữa ôm lấy y: “Chớ sợ chớ sợ, ta thích giáo chủ của ta nhất.” Hôn hôn khuôn mặt y, thực vừa lòng sự điều giáo của mình, vuốt ve gương mặt y “Chúng ta nếu đã biểu lộ tâm ý với nhau vậy giáo chủ có phải là người của ta hay không?”
Đông Phương Bất Bại nhớ tới nam nhân đã cố tình quên đi —— “Liên đệ” y duy nhất khăng khăng một mực—— Dương Liên Đình.
Gã cũng là đại tổng quản của y, đối với y hầu hạ chu đáo, không ngại mình “Nam giả nữ trang”, không sợ hãi mình là hoạn quan.
Chính là cuối cùng y vẫn vì gã đã chết, thảm như vậy. Y sẽ không trách gã mang đến tai họa, cũng không thèm để ý gã ôm quyền lực cùng dã tâm. Y biết Liên đệ ngay từ đầu cũng thật kính y sợ y, sau đó vì muốn bò lên trên mới có thể lấy lòng y khiến bản thân biến thành một tiểu nhân. Bọn họ theo như nhu cầu, y cho Liên đệ quyền lợi, Liên đệ cho y hy vọng làm nữ nhân.
Đời này Đông Phương Bất Bại muốn bễ nghễ thiên hạ, ai cũng không thể khiến y chịu ủy khuất, ai cũng không thể làm y trở nên hèn mọn.
Lệnh Hồ Xung, nam nhân này không giống vậy, nam nhân này căn bản không sợ mình, thậm chí hầu hạ mình cũng chỉ vì “Báo ân”, không ngại mình bất nam bất nữ, không thèm để ý hứng thú yêu thích của mình, thậm chí nấu cơm, vẽ nữ hồng, làm sinh ý nữ nhân cho mình. Hắn thật không ngại chút nào Đông Phương Bất Bại có phải thật là nam nhân hay nữ nhân hay không. Ở trong mắt hắn, y chỉ là Đông Phương Bất Bại.
“Lệnh Hồ Xung, ngươi thật sự cảm thấy ngươi có thể trở thành nam nhân của bổn tọa?” kiêu ngạo cùng địa vị và quyền thế của y, đều không quen khiến y cúi đầu, y cũng thề đời này sẽ không lại vì bất luận kẻ nào thỏa hiệp và hèn mọn.
Lệnh Hồ Xung hơi hơi mỉm cười, tựa hồ cũng không tức giận Đông Phương Bất Bại nói: “Nếu giáo chủ trở thành giáo chủ của một mình ta, ta đây —— cũng sẽ là nam nhân vĩnh viễn sẽ không rời đi phía sau của giáo chủ.”
Đông Phương Bất Bại cười: “Ngươi nếu làm không được, ta sẽ khiến ngươi sinh không bằng chết!” Nói xong liền hung hăng mà ôm lấy Lệnh Hồ Xung hôn tới.
Lệnh Hồ Xung bế lên ái nhân giáo chủ nhà mình, nhẹ đặt lên giường, sờ sờ da môi mình, bị cắn đến đổ máu: “Giáo chủ cũng phải làm đến mới phải…… giáo chủ nhẫn tâm như vậy thật sự khiến ta mê chết……”
Phòng ngủ tản ra tình hương dụ người, cùng với ái nhân xx.
Lệnh Hồ Xung thở hổn hển cũng không nghĩ tới giáo chủ nhà mình thế nhưng thể lực tốt như vậy, nếu không phải mình thủ đoạn cao siêu, sợ sẽ thỏa mãn không được giáo chủ phát tao không thôi này. Từ khai huân (Bao: khai trai), cảm nhận được lạc thú của xx, Đông Phương Bất Bại ỷ vào chính mình nội công thâm hậu, vũ lực kinh người, mỗi khi ở trên giường liền thực tủy biết vị vui đến quên cả trời đất, thiếu chút nữa khiến Lệnh Hồ Xung thật sự mặt tái rồi —— ai đều không muốn bị ái nhân nhà mình hoài nghi chính mình không được.
“Đông Phương, không…… Dừng lại, phòng sự phải tiết chế ân……” Lệnh Hồ Xung cự tuyệt không được ái nhân cầu hoan, nhưng vì thân thể suy nghĩ vẫn phải ngoan tâm, đáng tiếc cuối cùng mỗi lần đều bị ái nhân mê người dụ hoặc, khắc chế không được ngược lại thành bản thân mình.
Hai người trên giường ban đầu một người giáo một người học đến hiện tại thì một cái người một nguòi dụ, mỗi lần đều biến thành một loại tình thú, tùy người đánh giá.
“Đông Phương, thật sự! Trong khoảng thời gian này chúng ta làm quá thường xuyên, hơn nữa đối với thân thể ngươi cũng không tốt. Chúng ta dù sao cũng phải vì tương lai suy xét có phải hay không? Bình Nhất Chỉ cũng nói phải khắc chế một chút……” Lệnh Hồ Xung cách chăn ôm chặt ái nhân đang vặn vẹo, nỗ lực khuyên bảo, hy vọng ái nhân có thể hiểu. Sa vào hưởng lạc không tốt, quá tổn hại thân thể.
“Nhưng ta nội công thâm hậu……” Đông Phương Bất Bại ủy khuất, cảm thấy Lệnh Hồ Xung suy nghĩ nhiều.
“Ngươi đã quên thân thể ngươi cùng người khác bất đồng?” Lệnh Hồ Xung cũng không sợ ái nhân nan kham, nói thẳng ra: “Ta không muốn ngươi già rồi sẽ chịu tội. Nội lực cũng không thể làm ngươi vẫn luôn khỏe mạnh không sinh bệnh. Ngươi thể chất thiên về âm hàn, vừa đến mùa đông liền lạnh. Chẳng lẽ ngươi không muốn cùng ta đến bạc đầu, nhiều thêm mấy năm sao?”
Đông Phương Bất Bại run rẩy thân mình, đem chính mình vùi vào trong ổ chăn, chính là không cho nhìn. Y sợ khóc ra tới.
“Ngoan a, ta lại không muốn thật vất vả cùng ngươi ở bên nhau ngược lại không có bao nhiêu ngày vui vẻ. Ta hận chúng ta không thể trường sinh bất lão đời đời kiếp kiếp ở bên nhau đâu!” Lệnh Hồ Xung biết ái nhân mẫn cảm này lúc này đã cảm động không thôi, cũng không bắt buộc, nhẹ nhàng vỗ về y: “Chúng ta ngủ được không?”
“Ân……” thanh âm rầu rĩ từ trong ổ chăn truyền ra, Lệnh Hồ Xung biết tâm tình của giáo chủ đã chỉnh lý xong: “Vậy đừng trốn trong ổ chăn, mau ra đây, cũng không sợ nghẹn chính mình……”
Khuôn mặt hồng hồng vành mắt cũng đỏ bừng Đông Phương Bất Bại nỗ lực từ trong chăn vươn đôi tay, nhìn Lệnh Hồ Xung, ý tứ là muốn ôm hắn ngủ.
“Chỉ ngủ?”
Thấy Đông Phương Bất Bại ngoan ngoãn gật đầu, liền ôm của người lẫn chăn, ôm chặt đối phương.
Đông Phương Bất Bại gắt gao quấn lấy Lệnh Hồ Xung, tứ chi giao triền, oa ở trong lòng ngực hắn: “Ngươi đỉnh ta.”
“Để ta hòa hoãn lại chút.” Muốn cách ra một khoảng cách, đáng tiếc ái nhân không chịu rời đi, không thể không ở trong lòng mặc niệm Thanh Tâm chú.

 

Chương 5 

“Tướng công, chúng ta khi nào thành thân?” Đông Phương Bất Bại thực thích ở trên giường kêu Lệnh Hồ Xung tướng công, chỉ có lúc này, bọn họ mới giống một đôi phu thê bình thường. Nhưng y đột nhiên phát hiện bọn họ còn chưa thành thân nha!
“Ân…… Chờ đầu xuân đi, khi đó thời tiết tốt, trăm hoa cũng nở rộ, làm hỉ sự mới náo nhiệt. Hơn nữa ta cũng muốn chuẩn bị tốt sính lễ, nương tử nên cần phải bắt đầu suy xét thêu giá y nga ~” Lệnh Hồ Xung cũng cảm thấy có thể làm hôn nhân, dù sao bọn họ cũng đã ở bên nhau, tuy nói trong lòng người trong giáo đã hiểu rõ mà không nói ra, nhưng có cái nghi thức cũng coi như chiêu cáo thiên hạ.
“Ai……” Lệnh Hồ Xung thở dài.
“Như thế nào?” Đông Phương Bất Bại thấy đang êm đẹp Lệnh Hồ Xung như thế nào lại buồn rầu?
“Ta nên cầu hôn mới đúng, này cầu hôn thế nhưng bị giáo chủ nhanh chân đến trước!” Lệnh Hồ Xung ảo não, hắn vẫn rất muốn có cái cầu hôn lãng mạn, sau đó tổ chức hôn lễ long trọng, ở dưới sự chứng kiến của mọi người hai người tuyên thệ kết làm bạn lữ của nhau.
Lệnh Hồ Xung đem ý nghĩ của mình nói cho ái nhân nghe, Đông Phương Bất Bại lập tức đỏ mắt ——cảnh tượng thật tốt a thế nhưng bị mình phá hủy! Nhịn không được ai oán mà trừng nam nhân trước mắt.
“Đều do ngươi sai!”
“Hảo hảo hảo, ta sai rồi!” Lệnh Hồ Xung thề: “Ta cam đoan, đến lúc đó nhất định cho ngươi cái kinh hỉ được không?”
Đôi mắt Đông Phương Bất Bại lập tức sáng: “Ngươi nói thật? Ngươi thật sự…… muốn cầu hôn?” Đáy mắt giấu không được kinh hỉ.
Lệnh Hồ Xung gật đầu: “Tuy rằng đã bị ngươi biết không có cảm giác kinh hỉ gì ……” Đông Phương Bất Bại vội vội vàng vàng mà ngắt lời hắn, không ngừng gật đầu: “Sẽ có kinh hỉ sẽ có mà!” Một đôi mắt hạt châu nháy mắt không ngừng mà nhìn chằm chằm ngươi, chỉ sợ ngươi từ bỏ cái cầu hôn lãng mạn này. Lệnh Hồ Xung nhịn không được lại vì công lực làm nũng của giáo chủ nhà mình mà bị thuyết phục, ôm y cam đoan: “Ta sẽ cố gắng lớn nhất làm ngươi cảm thấy kinh hỉ.”
Đông Phương Bất Bại vừa lòng, thỏa mãn mà rúc vào trong lòng ngực ái nhân. Bởi vì y biết, ái nhân vẫn luôn nói được thì làm được hơn nữa luôn là làm thật tốt.
Sự thật đích xác như thế.
Đông Phương Bất Bại kiềm chế bản thân không cho ám vệ đi hỏi thăm, khiến bản thân dày vò suốt một tháng trời để chuẩn bị nghênh đón phần “Kinh hỉ” này.
Cánh hoa bay múa đầy trời, cũng không biết là như thế nào mà làm được; chung quanh phủ kín hoa tươi, một dãy tơ lụa màu đỏ không biết kéo về nơi nào. Đông Phương Bất Bại chịu đựng tâm tình kích động, từng bước một cuối cùng cũng nhịn không được tăng nhanh bước chân chạy chậm tới, nhưng lại sợ này đoạn đường này quá ngắn, khắc chế rồi khắc chế, cuối cùng vẫn là tốn thời gian không tới một chén trà nhỏ đã đến mục đích——
Nơi đó, đứng ái nhân kiếp này của y, hắn thoạt nhìn đặc biệt tuấn mỹ, tản ra mị lực mê người, hoa phục càng thêm phụ trợ khí chất của hắn. Đông Phương Bất Bại cảm thấy tim mình muốn nhảy ra ngoài.
Trong tay Lệnh Hồ Xung cầm một bó hoa tươi, một tay kia cầm một cái hộp nhỏ màu đỏ. Khi Đông Phương Bất Bại đi đến trước mặt mình thì quỳ một gối xuống đất, sau khi đem hoa trong tay đưa cho Đông Phương Bất Bại, mở hộp nhỏ ra—— đây là một đôi nhẫn như sắt cũng không phải sắt, như bạc nhưng không phải bạc chế tạo thành.
“Đây là nhẫn ta tự mình thiết kế chế tạo. Như tâm ý ta, nho nhỏ tròn tròn, bao lại không chỉ là ngón tay, mà càng là tim của chúng ta.” Lấy ra một chiếc trong đó, cười mê người với Đông Phương Bất Bại: “Ái nhân của ta, Đông Phương Bất Bại, ngươi nguyện ý gả cho ta, làm bạn lữ kiếp này của ta, để ta chiếu cố ngươi sủng ái ngươi, không rời không bỏ không?”
“…… Ta nguyện ý.” Lúc này Đông Phương Bất Bại đã đông đầy nước mắt, không ngừng gật đầu. Sau đó dưới sự chỉ đạo của Lệnh Hồ Xung y dạng đem một chiếc nhẫn khác mang vào ngón giữa tay trái của hắn.
“Như vậy, chúng ta đã đính hôn. Đến lúc thành thân, ta lại tạo thêm một đôi, chúng ta mang ở ngón áp út.” Nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của Đông Phương Bất Bại, giải thích: “Ngón áp út, cách tim gần nhất.” Không cần nói rõ, Đông Phương Bất Bại đã rõ, hận không thể hiện tại liền đem nhẫn sửa lại mang đến ngón áp út nha!
“Giáo chủ, xin ngẩng đầu.” Đông Phương Bất Bại cho rằng đã xong rồi, không nghĩ tới kinh hỉ ở chỗ này.
“Chạm vào ——” pháo hoa đủ mọi màu sắc ở trong trời đêm nổ tung, hoa lửa bốn phía, mà trên cây chung quanh không biết khi nào đều thắp sáng lên trản trản hoa đăng —— thật sự là đèn đuốc rực rỡ trời đêm.
Một đêm này giáo cũng cử hành hoạt động long trọng, mọi người cùng nhau tụ hợp uống rượu, cũng ngoài ý muốn tác thành mấy đôi tân nhân, cuối cùng thế nhưng đem hôm nay thành “Ngày kỷ niệm” —— do đại tổng quản của bọn họ đặt tên —— đại hội làm thần giáo thân cận.
“Này thật sự rất kinh hỉ!” Không chỉ có ái nhân cầu hôn, còn đem ngày này trực tiếp biến thành một ngày hội khắc sâu ghi khắc vào lòng! “Cám ơn ngươi!” một tiếng cảm tạ bao hàm quá nhiều, Đông Phương Bất Bại thực may mắn chính mình lúc trước cứu vớt Lệnh Hồ Xung, càng thêm may mắn chính mình không có cự tuyệt Lệnh Hồ Xung lúc trước “Hôn mê”.
“Đông Phương, ta……” Lệnh Hồ Xung rất muốn đem ý tưởng chân thật cùng với quan trọng nhất của mình ——lai lịch của mình —— nói cho y. Nhưng rất sợ đối phương không tiếp thu.
“Như thế nào nha?” Giờ phút này thập phần hạnh phúc Đông Phương Bất Bại còn không biết sắp gặp phải một đại “Kinh hách” của ái nhân.
“…… Ta nhớ ra rồi.” Lệnh Hồ Xung cảm thấy chính mình vẫn là thẳng thắn đến hảo, hắn không nghĩ mai phục □□.
“Cái gì?!” Đông Phương Bất Bại mở to hai mắt nhìn, trong lòng không biết vì sao thập phần hoảng loạn, nhịn không được nắm chặt tay áo Lệnh Hồ Xung: “Tướng công……” Ngay cả ái xưng ở trên giường đều kêu ra tới.
“Không cần khẩn trương.” Lệnh Hồ Xung cầm lấy tay đối phương nắm thật chặt, “Ta là nhớ lại hết thảy về Lệnh Hồ Xung, nhưng càng quan trọng hơn là……” Lôi kéo đối phương ngồi xuống, nhưng Đông Phương Bất Bại vẫn kiên trì muốn ngồi ở trong lòng ngực Lệnh Hồ Xung—— hắn không có cảm giác an toàn.
“Hảo đi, hy vọng lời kế tiếp ta nói ngươi sẽ không đem ta trở thành kẻ điên.” Bản thân Lệnh Hồ Xung cũng rất thấp thỏm, nhưng động tác không muốn xa rời của Đông Phương Bất Bại cuối cùng làm trong lòng hắn dễ chịu chút.
“…… Tính tới ta cũng là ‘tu hú chiếm tổ’, nhưng rốt cuộc sống sót chính là ta, cho nên ta thực ích kỷ liền mang thân phận mà sống. Đông Phương, ta rất lo lắng……” Lệnh Hồ Xung vẫn là luyến tiếc phân tình yêu này, luyến tiếc ái nhân “Phong hoa tuyệt đại” làm hắn mê muội này—— Đông Phương Bất Bại!
“Ngươi sợ cái gì!” trong lòng Đông Phương Bất Bại chấn động không thôi, không nghĩ tới ái nhân thế nhưng không phải Lệnh Hồ Xung, mà hiện tại chỉ chiếm cứ thân thể Lệnh Hồ Xung mà sống, nhịn không được sợ hãi: “Vậy Lệnh Hồ Xung thật sự đã chết sao? Gã có thể sống lại hay không?” Tưởng tượng đến kết quả này, liền nhịn không được sát khí bốn phía!
Nhìn thấy tượng Bồ Tát trong phòng thế nhưng trong nháy mắt liền bị dập nát! Thậm chí đáng thương mà văng ra ngoài cửa!
Lệnh Hồ Xung dở khóc dở cười: “Giáo chủ của ta nha ngươi làm gì vậy!” nhanh chóng ngăn trở hành động điên cuồng của ái nhân, trong lòng lại càng ấm áp, ôm chặt y: “Đông Phương, ta không có việc gì! Ta rất tốt!”
“Ngươi thật sự sẽ không rời khỏi ta?!” Đông Phương Bất Bại đỏ bừng đôi mắt “Chất vấn”: “Ta không đồng ý! Không cho ngươi rời đi! Cho dù là chết!”
“Ta thề! Cho dù là bích lạc hoàng tuyền, đều vĩnh viễn sẽ không rời khỏi giáo chủ của ta!” Đông Phương Bất Bại lúc này mới dễ chịu, nhưng vẫn gắt gao ôm Lệnh Hồ Xung không buông.
“Ta nói cho ngươi lai lịch của ta cũng không phải làm cho ngươi lo lắng hãi hùng……” Lệnh Hồ Xung dở khóc dở cười mà nhìn giáo chủ mấy ngày nay một tấc cũng không rời: “Giáo chủ giá y đã thêu xong?” Nhịn không được dời đi lực chú ý của y nhắc tới hôn lễ của bọn họ.
“Cái này……” Đông Phương Bất Bại đích xác rất chờ mong hôn lễ của bọn họ, mặt khác đều đang bố trí, ngay cả đồ dùng trên giường trong phòng cũng đặc biệt chuẩn bị, Đông Phương Bất Bại thật ra còn chưa chuẩn bị cho tốt, nhưng chỉ cần nhìn không tới Lệnh Hồ Xung y liền rất hoảng hốt.
“Ta đây liền ở trong phòng ngươi làm việc được không?” Lệnh Hồ Xung đưa ra kiến nghị. Vì trấn an ái nhân nhà mình, Lệnh Hồ Xung không thể không đem địa điểm làm việc dời tới phòng giáo chủ. Nếu cần hắn rời đi thì —— ai, xem ra chỉ có thể gọi người tới nơi này cùng hắn đàm luận mà thôi.
Thật vất vả chờ tới ngày thành thân. Giáo chúng cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi. Đã nhiều ngày đều tận lực không đi gây chuyện, bằng không đến lúc đó không chỉ có phải đối mặt với đại tổng quản chất vấn, còn phải đối mặt với giáo chủ tâm tình thập phần không tốt của bọn họ! Kia cũng không phải chỉ là chuyện phạt tiền trượng đánh, làm không tốt sẽ xảy ra mạng người! Bọn họ thiệt tình cầu nguyện đại tổng quản thu phục giáo chủ yêu nghiệt của bọn họ!
“Tướng công, chúng ta rốt cuộc cũng đã thành thân!” Đông Phương Bất Bại mặc giá y đỏ thẫm, tỉ mỉ trang điểm, thật làm một đám người kinh diễm, đặc biệt là Lệnh Hồ Xung!
“Nương tử……” Lệnh Hồ Xung kích động mà ôm lấy Đông Phương Bất Bại: “Chúng ta ở bên nhau vĩnh viễn sẽ không tách ra.”
“Ân, không xa rời nhau!”
“Giáo chủ, ta có từng nói ta rất yêu ngươi hay chưa?”
“…… Không có đi?” Chột dạ.
“Ta đây mỗi ngày đều nói một lần ta yêu ngươi để đền bù.” Sủng nịch cười nói.
“Đây chính là ngươi nói nga!” Kích động vui sướng không thôi.
“Ta yêu ngươi, giáo chủ nương tử của ta.” Không phải lần đầu tiên nhưng cũng không phải lần cuối cùng.
“Ta cũng yêu ngươi, tổng quản tướng công của ta.”

 

HOÀN

Advertisements

Một suy nghĩ 5 thoughts on “Giáo chủ thích làm nũng 4-5”

  1. Không liên quan lắm, nhưng cơ mà mình là admin 1 trang chuyên giới thiệu các bộ đam mỹ vừa mới hoàn, nếu được thì mong rằng ở phần Title của chương cuối của mỗi bộ truyện, bạn có thể thêm vào chữ Hoàn hoặc End không ;;v;; (Vd như chương này sẽ là Giáo chủ thích làm nũng 4-5 (Hoàn). Vì mình follow worpress của bạn, khi thấy các post như thế thì mới biết truyện đã hoàn và đi update, nếu có gì bất tiện thì bỏ qua sự nhiều chuyện của mình nha ❤

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s