Thuận theo kịch tình 79-80

chương 79 Trận pháp mê tung

Phương Nhâm Kiệt nằm liệt giường năm ngày, đã có thể sinh long hoạt hổ phóng xuống đất đi loạn rồi, sinh mệnh của hắn ương ngạnh có thể so với tiểu cường.

Hắn đỡ thắt lưng đứng ở trước xe, nói thật cọng xương sườn bị gãy hiện giờ chưa hoàn toàn khôi phục, chỉ có thể xoay người lưng còng đi đường, nhưng cũng không ảnh hưởng quyết tâm muốn hoạt động tay chân của hắn.

Trong xe cũng có một màn hình ảo, có kết nối với máy tính chủ trong căn cứ kinh thành, Phương Nhâm Kiệt dò ra cả bản đồ của trái đất, trên đó tìm kiếm một lát, lập tức quay đầu sờ sờ cái mũi.

“Anh quên địa điểm ở nơi nào rồi hả?” Diệp Tử Tân chống cằm nhìn về phía Phương Nhâm Kiệt.

“Khụ, không phải, là bọn hắn căn bản chưa nói địa điểm.” Phương Nhâm Kiệt gãi gãi tóc, lúc hắn ẩn núp ở Tiếu phủ từng tìm hiểu được bọn họ đặt năm món đồ ở các nơi trên thế giới, nhưng không có nơi chốn cụ thể.

Diệp Tử Tân dừng hai giây hỏi han rất chân thành: “Như vậy xin hỏi anh mất lớn khí lực lớn như vậy đi đến đây mở màn hình là vì cái gì?”

Phương Nhâm Kiệt tự hỏi một lát do dự hồi đáp: “Tôi nghĩ trước khi bản thân thật sự biến thành xác ướp muốn cử động một chút, chứng minh chân của tôi còn chưa có bị phế.”

“Nếu anh muốn.” Diệp Tử Tân bẻ tay: “Tôi cũng có thể giúp anh.”

Phương Nhâm Kiệt rụt lui về sau, đôi mắt trông mong nhìn gương mặt kẻ khiến mình động tâm.

“Có cách nào tìm được những chỗ đó không?” Đường Thù nhíu mi, đánh gảy đối thoại không dinh dưỡng giữa hai người.

Phương Nhâm Kiệt sờ cằm: “Hình như là dựa theo ngũ hành trấn thủ ở năm hướng, cậu thật sự muốn đi tìm sao?”

“Nếu như linh khí vẫn theo tốc độ hiện tại tràn ra ngoài, kết quả sẽ thế nào?” Người Đường gia từ nhỏ đã đeo trên lưng một loại trách nhiệm, Đường Thù sau khi xuất ngũ theo nghiệp thương, buông tha quyền kế thừa Đường gia đồng thời tương đương với việc buông bỏ trách nhiệm, nhưng thói quen trong xương khiến y không thể ngồi xem không quản.

“Linh khí quá thừa sẽ làm thế giới này tiến hoá nhanh hơn, hoặc là nói  tổ (BB: như là quay ngược lại thời đại  tu tiên á)” Diệp Tử Tân căn cứ trong theo lời nói của Tiếu Mộc và hệ thống mà đoán: “Đồng thời tang thi cũng sẽ tiến hóa nhanh hơn, người thường sẽ mất đi đường sống. Thậm chí nhóm dị năng giả tạp linh căn bình thường, chỉ sợ cũng là bộ phận bị bọn họ buông bỏ.”

Diệp Tử Tân nói xong dựa vào ghế, nói thật lần này đi ra ngoài hắn vốn ôm ý định cùng Đường lão đại đi nhiều nơi một chút, chờ tu luyện tốt rồi trở lại kinh thành đối phó Tiếu gia cứu Đường gia lão gia tử. Chẳng qua. . . . . . Diệp Tử Tân dựa cả người vào Đường Thù, than thở: “Ngẫu nhiên cứu thế giống như cũng rất vĩ đại!”

Hắn cũng không có lòng vĩ đại như vậy, chẳng qua là trùng hợp thích một người mà người đó lại là nhân vật chính gánh vác sứ mệnh cứu thế. Diệp Tử Tân dùng tay chặn đôi mắt, một khi tiếp nhận sự thật này kỳ thật cũng rất đơn giản. “Mặc kệ vị trí ở nơi nào, muốn tìm cuối cùng sẽ tìm được.”

Huống chi Diệp Tử Tân vừa mới lấy được cam đoan của hệ thống, chỉ cần tới gần linh vật là có thể cảm ứng được, vì thế hắn lấy năm nghìn tích phân làm đại giới.

“Cho nên, ngươi cứ muốn lấy tích phân rốt cuộc có lợi ích gì?” Dù cho Diệp Tử Tân đã biết bản chất thật của hệ thống, nhưng vẫn cảm thấy khó hiểu.

Hệ thống: Năng lượng.

Diệp Tử Tân không hiểu được một thần thức và năng lượng có quan hệ gì, tiếp tục truy vấn chỉ đổi lấy thái độ im lặng không đáp của hệ thống. Diệp Tử Tân vô phương với hệ thống ngạo kiều lại không được tự nhiên này, đơn giản mặc kệ nó.

“Lão Đại, sao tôi cảm thấy đoạn này hình như chúng ta đã đi qua rồi?” Trang Túc gõ cửa sổ, đại bộ phận thời gian đều là hắn lái xe, mà đoạn đường này đã đi hai tiếng đồng hồ nhưng không hề có biến hóa gì. Quỷ dị nhất chính là, hai giờ này bọn họ ngay cả nửa biến dị sinh vật cũng không đụng phải.

Cho dù mùa đông biến dị sinh vật giảm, cũng không nên hoàn toàn không thấy đi. . . . . .

Lúc Trang Túc nói những lời này Đường Thù đang xem bản đồ, bọn họ không ai tinh thông địa hình, không biết linh vật ở nơi nào, chỉ có thể suy đoán.

Hệ thống: Địa điểm được chọn để giấu linh vật linh khí sẽ rất sung túc, nơi có linh vật cung ứng linh khí hẳn sẽ càng thêm sung túc, sẽ có sinh vật biến dị đẳng cấp cao xuất hiện.

Sau câu nói đó bọn họ không nói thêm gì nữa, Đường Thù nhu nhu mi tâm, lúc này mới chú ý tới tình huống ngoài cửa sổ.

Phản ứng đầu tiên là thật yên tĩnh, đường hai bên xe chạy tuyết rất bằng phẳng, cảnh này không khác biệt  khi bọn họ tới lúc trước, khi đó có một trảng cỏ lớn. Có rất nhiều cỏ biến dị cấp thấp, thường xuyên cuốn lấy bánh xe, cho nên lúc ấy không thể không phái người ở phía trước mở đường.

Thuần túy dựa vào sức người đi phía trước phụ giúp, bọn họ lúc trước tìm cũng không tốn hơn bốn tiếng, mà hiện tại toàn bộ hành trình lái xe, cũng đã hơn hai tiếng mà vẫn chưa nhìn thấy điểm cuối….

“Là trận pháp sao?” Diệp Tử Tân rời khỏi chỗ ngồi, duỗi duỗi cánh tay.

Đường Thù không trả lời, y bảo Trang Túc dừng xe, trực tiếp đi xuống. Diệp Tử Tân nhanh chóng mặc áo khoác nhảy theo, hỏi thêm một lần nữa: “Chúng ta vào trận của người khác?”

Lần này Đường Thù “Ân” một tiếng, mày y nhíu rất sâu, tu tập trận pháp đến bây giờ bất quá mới hơn nửa năm, huống chi y tu chủ yếu vẫn là kiếm thuật, nơi này trận pháp quá mức phức tạp y nhất thời cũng không giải được.

“Là thủ đoạn của tu tiên, hay lại là người Tiếu gia?” Diệp Tử Tân ngồi xổm bên cạnh Đường Thù, về trận pháp hắn không giúp được gì, hiện giờ lấy năng lực của hắn có thể bày một cái Tụ Linh trận đơn giản nhất đã là cực hạn.

Bất quá Diệp Tử Tân một lòng tu kiếm, hiện giờ đã sắp đột phá kiếm hình thứ hai. Linh căn của hắn mặc dù tốt, nhưng căn cốt không phải thượng giai, cần tu so với tạp tu tốt hơn (BB: tập chung tu luyện một thứ tốt hơn so với luyện tùm lum), đây cũng là nguyên nhân chính yếu tu vi hắn cho tới bây giờ vẫn có thể chạy song song với cùng Đường Thù.

Đường Thù một lòng phá giải cấm chế ngăn ở trước đường, đồng thời vẫn quan sát bốn phía, cho nên y phát hiện thanh âm linh khí phá không đánh tới nhanh hơn so với Diệp Tử Tân: “Cẩn thận.”

Đường Thù ôm thắt lưng Diệp Tử Tân, mang theo người nhanh chóng chuyển qua hướng khác, ở nơi bọn họ vốn đứng xuất hiện một chưởng ấn lớn hai thước, khắc sâu xuống đất.

“Nguyên lai không phải chỉ là muốn vây chết chúng ta sao?” Diệp Tử Tân giật giật lỗ tai, Minh Uyên kiếm chợt rời tay, hắn vừa mới học được ngự kiếm, tuy rằng còn không thể phi hành nhưng vẫn có năng lực chỉ chỗ nào đánh chỗ đó.

Đường Thù cùng Diệp Tử Tân mới vừa rơi xuống đất, Minh Uyên kiếm đã muốn bay đến nơi nào rồi, nơi đó rất nhanh vang lên thanh âm binh khí va chạm.

Minh Uyên kiếm hạ xuống, đồng thời Đường Thù cũng đột ngột từ mặt đất nhảy lên, Trầm Phong phá không hướng về phía Minh Uyên chém tới.

Kiếm này của y thế tới quá nhanh, không trung có người kêu rên một tiếng, một giọt máu tươi theo mũi kiếm Trầm Phong nhỏ xuống.

“Ân?” Đường Thù nhíu mi, cấm chế y phá giải không được tựa hồ bị mở ra một chút, không do dự rút kiếm, lại công kích vị trí đó.

“A di đà phật.” Tịnh Tuệ niệm phật hiệu đi xuống xe, hắn trong khoảng thời gian này quá im lặng. Tịnh Tuệ là người tu phật, nguyện ý lấy thân độ thế nhân, nhưng nguyên do mạt thế lại làm cho hắn có chút không biết làm sao. Mọi việc có nhân quả, hắn không biết làm như thế nào mới có thể làm tròn phần nhân quả này.

Tịnh Tuệ nâng mắt, trên tay hắn lộ ra phật châu từ gỗ cây tử  đủ một trăm lẻ tám hạt, hắn lần phật châu, đồng thời niệm kinh Phật. Một đạo tinh quang đồng thời đánh vào một chỗ, dưới kim quang rất nhanh xuất hiện dấu vết tạc nứt.

Đồng thời cước bộ Diệp Tử Tân lui về phía sau nửa bước né tránh Linh Tước, phản thủ đâm tới, đồng thời ném một hỏa cầu tới nơi để xe, một tiếng chim yến kêu thảm ở trước cửa xe vang lên, rất nhanh bị đốt thành tro tàn.

Càng nhiều chim yến hướng về phía Diệp Tử Tân tấn công, Tử Tân không né ngược lại nghênh diện vọt tới, trên Minh Uyên dấy lên ngọn lửa màu lam, tất cả chim chóc chặn đường đều bị hắn một kiếm chém chết.

Trường kiếm phá không mà ra, trực tiếp bổ về phía hư không, Đường Thù đồng thời xoay người chém ngang kiếm vào một chỗ trong hư không.

Một đạo bóng đen trước mắt Đường Thù lủi qua, trong chớp mắt độn đến bên ngoài trận pháp, mà phía Diệp Tử Tân bên này lại có một quả cầu bị chém thành hai nửa rơi xuống.

Diệp Tử Tân nhu mắt, cứ cảm thấy hoạ phong không quá đúng… Rõ ràng mai phục bên Đường lão đại là người, vì cái gì mai phục bên hắn chỉ có một quả cầu! Hắn quay đầu nhìn về phía Tịnh Tuệ, phát hiện bên chân hắn một đống nát không biết là thứ gì, liền bình thường trở lại….

Đường Thù không nói một lời, lau sạch máu tươi trên Trầm Phong, nhắm mắt lại rất nhanh cởi bỏ toàn bộ cấm chế đang lung lay sắp đổ, đoạn đường trước mắt nhanh chóng khôi phục bình thường. Như trước là tuyết đọng thật dày, phía trước cũng đã có thể nhìn thấy dãy núi chập chùng.

Trang Túc không biết khi nào cũng đi tới, trong tay hắn còn mang theo một điếu thuốc, không giống như đã được đốt. “Tôi muốn cùng các người học công pháp tu tiên.”

Diệp Tử Tân tựa vào trên người Đường Thù, lúc không đánh trận hắn cảm thấy rất lạnh: “Anh quyết định?”

Lúc trước về vấn đề Từ Tu Thành tu tiên Trang Túc vẫn do dự không quyết, thẳng đến trận chiến đấu vừa rồi làm cho Trang Túc phát hiện con đường sau này không thể dựa vào dị năng để có thể an toàn đi tiếp, mà hắn vô luận như thế nào đều muốn bảo hộ người kia.

“Ân.” Trang Túc lên tiếng khẳng định, kỳ thật vô luận như thế nào hắn đều sẽ giúp Từ Tu Thành khôi phục linh căn, bọn họ cũng không cầu có thể cùng thiên địa đồng thọ, chỉ cần được cùng đối phương lâu dài là đủ rồi.

Đường Thù biểu tình bình thản gật đầu: “Được.”

Diệp Tử Tân chỉnh lại thắt lưng, trực tiếp lẻn đến phía trước: “Tôi cùng Tu Thành lái xe, các người hảo hảo trao đổi!”

“. . . . . .”

Hắc y nhân từ trong trận pháp đào thoát ra băng bó miệng vết thương bên hông, rất nhanh nhảy đến một bãi đất, quỳ một gối trước một nam nhân mặc trường bào màu xanh: “Chủ nhân, thuộc hạ hành sự bất lực thỉnh chủ nhân trách phạt.”

Nam nhân thở dài nâng tay chùi vết máu bên môi, trận pháp phản phệ, hắn bị thương không tính nặng nhưng cũng cần điều dưỡng một đoạn thời gian: “Phỏng chừng tiểu thư sẽ lại tức giận.”

“Chủ nhân…”

“Được rồi, chuyện này với ngươi không quan hệ.” Nam nhân dừng một chút nói: “Chúng ta trở về đi, nói đánh không lại là được…. Dù sao quả thật là đánh không lại.”

Hắc y nhân ngẩng đầu như là có chút khó hiểu hỏi: “Nhưng mà chủ nhân, bên tiểu thư làm sao bây giờ.”

“Nàng sẽ không buông tha báo thù.” Nam nhân gãi gãi tóc, như là có chút buồn rầu: “Cùng lắm thì đến lúc đó chúng ta trở lại. Ai nha, ta tốt xấu gì cũng là tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ, thế nhưng bị phái tới bắt nạt hai đứa nhóc Luyện Khí kỳ.”

Ngài vừa mới bị hai đứa nhóc Luyện Khí kỳ đánh tới hộc máu, hắc y nhân thức thời cúi đầu không nói gì.

 

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Tiểu kịch trường:

Diệp Tử Tân: O(∩_∩)O Tu Thành chúng ta đi thôi.

Từ Tu Thành: O(∩_∩)O được ~

Đường Thù, Trang Túc: một chút cũng không tốt! ! !

 

chương 80 Tái kiến Mộ Hàm

Khi Tiếu Mộc đẩy cửa phòng ra, Tiếu Dịch vội lấy tay quơ loạn hình ảnh trên mặt nước.

“Em đang làm cái gì?” sắc mặt Tiếu Mộc cũng không dễ nhìn, hắn đã cảnh cáo Tiếu Dịch rất nhiều lần. Tiếu dịch cùng Tiếu Nhan tuy rằng là tỷ muội cùng bào thai, nhưng bởi vì Tiếu Nhan không có linh căn nên sớm đã bị đưa đến thế giới này. Bổn gia Tiếu Mộc cũng chỉ có Tiếu Dịch là muội muội duy nhất. Đối với người không tính là người Tiếu gia, nên cừu hận của nàng (Tiếu Nhan) cũng không tất để ý tới.

Tiếu Dịch nhìn mặt nước yên tĩnh, không đáp hỏi ngược lại: “Bị bọn họ khi nhục như vậy, ca ca cam tâm sao không?”

“Chuyện này không cần em quản.” Tiếu Mộc phất tay áo ngồi vào ghế, thói quen tu tiên dưỡng thành thuở nhỏ, trừ phi là xuất môn gặp khách, nếu không bọn họ vẫn là mặc váy dài tay áo dài.

Tiếu Dịch thở dài, bàn tay trắng nõn vung lên trước thủy kính, mặt trên vừa lúc là hình ảnh Đường Thù, Diệp Tử Tân đang thương lượng tìm năm linh vật. “Này cũng không cần chúng ta quản sao?”

Tiếu Mộc chợt mở to hai mắt, vài bước nhảy đến thủy kính, chậm rãi nắm chặt ngón tay: “Là ai lộ tin tức ra?”

Hắn cũng không chờ Tiếu Dịch trả lời, liền đi đến ngoài cửa, truyền lệnh: “Bảo vệ tốt linh vật, ai tới gần bắn.”

Tiếu Mộc nói xong quay đầu lại nhìn Tiếu Dịch một cái, hắn trực giác chuyện linh vật bị tiết lộ có quan hệ với nàng, nhìn thấy chính là một mạt tươi cười vân đạm phong khinh.

Nếu không phải thiên phú bói toán của Tiếu Dịch, hắn cũng sẽ không nhận một “thân” muội muội không phải của bổn gia. Thật là phiền toái!

Không có Tiếu Dịch phái người đến quấy rối, Diệp Tử Tân trong khoảng thời gian này quá nhàn nhã, mỗi ngày đều ăn ngủ đánh quái, đảo mắt liền tới gần mục tiêu của bọn họ.

“Anh nói chúng ta bỗng nhiên xuất hiện, Sở Mộ Hàm có cảm thấy kinh hỉ không?” Diệp Tử Tân chéo chân nhìn khu an toàn cách đó không xa hỏi.

Tiểu hòa thượng Tịnh Tuệ còn thật sự nghĩ nghĩ, thực khẳng định hồi đáp: “Tôi cảm thấy hắn sẽ hoảng sợ.”

Diệp Tử Tân không rõ cho nên hỏi: “Vì cái gì?”

Tịnh Tuệ chịu tín niệm người xuất gia không nói dối, trực tiếp nói: “Phiền toái lại tới nữa.”

“Tôi làm sao giống phiền toái?!”

Tịnh Tuệ cúi đầu: “A di đà phật gì cũng đều giống.”

Đường Thù kéo Diệp Tử Tân đang tạc mao lại: “Tới rồi.”

Bởi vì chỉ có một chiếc xe, lần này bọn họ không đi gửi xe, Diệp Tử Tân trực tiếp ở bên ngoài khu an toàn bí mật ném xe vào không gian.

Khu an toàn này từ lúc bọn họ rời đi đến bây giờ cũng có biến hóa rất lớn, bên ngoài tường thành trở nên nguy nga rất nhiều, tới gần vị trí bên cạnh khu an toàn cũng rộng ra một vòng, tựa hồ tính toán chờ sau đầu xuân trồng trọt.

Nơi này dù sao không bằng căn cứ an toàn của kinh thành, có điều kiện ở khu nội an toàn thành lập môi trường nuôi cấy, dựa vào người chuyên môn bồi dưỡng thực vật ôn hòa vô hại có thể ăn. Lại không thể hoàn toàn dựa vào cứu tế từ bên ngoài, lúc này mới nghĩ ra ý tưởng làm đất vườn ở ngoại vi.

Phương thức đi vào khu an toàn cũng khác ngày xưa, trừ bỏ giao tinh hạch, kiểm tra thân thể, điền bảng, còn cần đổi lấy một phần chứng nhận tư cách vào ở. Giấy chứng nhận tư cách chia làm ngắn hạn cùng dài hạn, dị năng giả đã ngoài cấp 2 có thể trực tiếp chứng thực dài hạn, nói cách khác vô luận rời đi bao lâu rồi trở về cũng không cần làm thủ tục, có thể trực tiếp tiến vào.

Từ Tu Thành mất đi dị năng cùng Phương Nhâm Kiệt nhờ Diệp Tử Tân dùng linh khí trợ giúp ngầm thành công lấy được chứng nhận tư cách dài hạn, mà Tịnh Tuệ phật tu không có dị năng cũng không biết dùng thủ đoạn gì đồng dạng đổi được chứng nhận tư cách dài hạn.

Sau khi vào thành Diệp Tử Tân nhịn không được hỏi: “Dị năng của cậu là gì?” Bọn họ vừa rồi không thấy Tịnh Tuệ rốt cuộc làm cái gì chỗ thủ vệ kiểm tra, người nọ liền trực tiếp cho hắn chứng nhận tư cách dài hạn. Dù sao khi hắn vừa mới tiến vào cửa an kiểm, cự tuyệt bọn họ dụng thần thức hỗ trợ.

Tịnh Tuệ sờ sờ đỉnh đầu, hơn mười ngày không có cạo tóc, tóc trên đầu lại dài ra. Hắn có chút ngượng ngùng nói: “Tôi nói hắn đánh tôi một quyền.”

“Sau đó?” Bị đánh một quyền thì tính dị năng gì?

Tịnh Tuệ phi thường hổ thẹn nói: “Sau đó hắn bay ra ngoài.”

“. . . . . .” Lãnh giáo bạo lực của hòa thượng thương tổn không dậy nổi.

Nội khu an toàn, một ít nhân viên đứng chờ người mới tới để giới thiệu khu an toàn, bất quá so với lần trước ít rất nhiều. Hiển nhiên là khu an toàn quy hoạch một lần nữa, rất nhiều người đã tương đối cố định công tác.

Ngay cả cô nhóc lần trước hướng dẫn bọn họ cũng không thấy.

“Xem ra Đoạn Phi Ly quản lý nơi này thật không tồi.” Diệp Tử Tân trái phải nhìn nhìn, thành thị đồng dạng bị tuyết đọng bao trùm, bên ngoài như trước có quái vật vô cùng gần, nhưng trên mặt người trong thành biểu tình cũng không tính tuyệt vọng.

Nếu như không có thủ đoạn hắn lúc trước cũng sẽ không hạ bệ Tần lão dễ dàng như vậy, trở thành người cầm quyền duy nhất của khu an toàn. Đường Thù đưa tay sờ đầu Diệp Tử Tân, y thường thấy Diệp Tử Tân dùng động tác này đùa giỡn người khác, còn bản thân ngược lại là lần đầu tiên thử, cảm giác xúc cảm cũng không tệ lắm. . . . . .

Bọn họ cũng được xem là ngựa quen đường cũ trực tiếp đi vào tứ hợp viện của Sở Mộ Hàm, mùa đông cả khu an toàn cũng không có người nào đến ở, tứ hợp viện cũng chỉ có một chỗ có khói. . . . . .

“Khói có vẻ nhiều.” Diệp Tử Tân sờ sờ cằm: “Nhìn qua hình như là cháy…”

Năm người nhìn nhau vài lần nhanh chóng vọt vào, vừa vặn đụng phải người bên trong lao ra. Người nọ tóc bị tạc dựng thẳng lên, mặt cũng huân thành màu đen, cũng không xem ra là ai trực tiếp bắt cánh tay Diệp Tử Tân: “Ai có nước, mau cứu hoả!”

Diệp Tử Tân liếc mắt nhìn Đường Thù một cái, Đường Thù rất nhanh ném một khối nước lớn vào phòng, thủy tinh vỡ vụn đông thời lửa bên trong cũng thành công bị dập tắt.

“A a! Lò đan của ta!” Người tới loạn thất bát tao quay đầu lại vọt trở về.

Diệp Tử Tân từ trong không gian lấy ra khăn mặt liền tạm dừng ở giữa không trung: “Đó là Sở lão bản sao?”

“Nghe thanh âm thì phải” Đường Thù yên lặng thu hồi  nửa câu sau, người có phải hay không cũng không chắc….Dù sao cũng chưa ai có biện pháp từ một khối than đen nhìn ra nhan sắc vốn có…

“Nga.” Diệp Tử Tân khóe miệng run rẩy một chút, theo sát đi vào gian phòng bị lũ lụt cọ rửa lung lay sắp đổ.

Chỉ thấy Sở Mộ Hàm đang ngồi xổm trên mặt đất ôm một cái bếp lò so với hắn còn lớn hơn cọ đến cọ đi, trong miệng nhắc tới tâm can, bảo bối….

“Thực xin lỗi tôi không phải quấy rầy cái gì rồi chứ?” Diệp Tử Tân cảm thấy chính mình biểu tình có điểm cứng ngắc, vì thế thân thủ xoa nhẹ vài cái. . . . . .

Sở Mộ Hàm nhìn qua …, hắn đầu tiên xoa hai mắt của mình có chút không xác định hỏi: “Sao các người lại đến?”

Diệp Tử Tân vừa định dựa vào cạnh cửa, bỗng nhiên nhớ tới mặt trên còn ướt nước, yên lặng đứng thẳng nói: “Tới nhờ anh cứu người.”

Sở Mộ Hàm thở dài đứng lên: “Người ở đâu?”

“Nơi này.” Diệp Tử Tân lui hai bước, lộ ra Phương Nhâm Kiệt vui vẻ ở sau.

“. . . . . .” Sở Mộ Hàm nghĩ nghĩ không quá khẳng định hỏi lại: “Bệnh tâm thần?”

Diệp Tử Tân tạm dừng một lát, quay đầu liếc nhìn Phương Nhâm Kiệt một cái, thành công nhận được một cái mị nhãn… Diệp Tử Tân yên lặng quay trở về: “Có lẽ anh nói đúng.”

Sở Mộ Hàm an bài Diệp Tử Tân ở biệt viện gần nơi mình ở, ngoài trừ nơi hắn ở ra thì nơi này là nơi ấm áp duy nhất.

“Các người muốn tôi giúp hắn khôi phục dị năng?” Biểu tình Sở Mộ Hàm như thấy quái vật nhìn đám Diệp Tử Tân, mặt hắn đã lau khô, nhưng tóc lại rối thành một đoàn, nhìn qua thực mắc cười.

Diệp Tử Tân chống cằm nói: “Xác thực mà nói là cần anh hỗ trợ chữa trị nơi bị linh khí gây thương tích của hắn.”

Sở Mộ Hàm ngoáy lỗ tai: “Cho nên nói linh khí lại là cái gì vậy?”

Diệp Tử Tân lần đầu hoài nghi độ chính xác trong lời nói của hệ thống. “Anh vừa nãy đang làm cái gì?”

Sở Mộ Hàm khép miệng, hắn cũng không muốn bàn đề tài này, chính là hắn cũng không có biện pháp phủ nhận hình ảnh đối phương đã thấy: “Tôi đang luyện đan?”

Diệp Tử Tân tuy rằng ngay từ đầu cảm thấy cái lô đồng kia giống đan lô nhưng mà… “Anh là nói luyện đan?”

Sở Mộ Hàm gãi gãi tóc, thành công khiến cả bàn tay biến thành đen thui: “Đó là tổ tiên nhà tôi truyền xuống, nghe nói có thể luyện thành đan dược tiên nhân… Bất quá chưa từng thành công lần nào. Đây là đan dược tổ tiên lưu lại, tôi lúc trước mạt thế bùng nổ khi ăn đan này đạt được dị năng trị liệu.”

Diệp Tử Tân mở bình sứ ra xem xem, không nhìn ra cái gì hỏi: “Hệ thống đây là đan dược gì?”

Hệ thống: Bách thảo đan, thượng phẩm đan dược tẩy luyện căn cốt.

. . . . . . Nghe ra có vẻ không sai, làm vật hi sinh nguyện bản căn cốt không tính thượng giai, hắn muốn trực tiếp cướp đi như thế nào phá: “Vậy anh vừa rồi chính là luyện loại đan dược này?”

“Ân.” Sở Mộ Hàm thở dài tiếp tục nói: “Tổ tiên truyền xuống một quyển đan thư, tôi vốn là kinh doanh một cửa hàng thuốc Đông y, rất nhiều thảo dược đều là có sẵn, tỉ lệ hoàn toàn dựa theo trong sách viết mà điều phối, nhưng chưa bao giờ thành công.”

Ngươi ngay cả linh khí cũng không có mà đòi luyện đan, có thể thành công mới lạ… Diệp Tử Tân yên lặng oán thầm xong lại hỏi: “Trong sách chẳng lẽ không nói cần dùng linh khí khống chế đan dược sao?”

Sở Mộ Hàm lắc lắc đầu, có chút mờ mịt nhìn Diệp Tử Tân: “Cho nên linh khí rốt cuộc là cái gì? Chỉ nói cần khống chế lửa thật tinh chuẩn.”

Đại khái là tổ tiên cảm thấy cái loại chuyện dễ hiểu như vậy không cần nói rõ với anh, Diệp Tử Tân giúp đỡ hỏi: “Ngươi nói hắn có thể trị liệu Phương Nhâm Kiệt là sao?”

Hệ thống: Sở Mộ Hàm là luyện đan sư trời sinh, đan dược trị liệu Phương Nhâm Kiệt ngươi đổi không nổi, chỉ có thể dạy Sở Mộ Hàm tu tiên.

Thật sự là một quá trình dài dòng, Diệp Tử Tân vẻ mặt nghiêm túc hướng về phía Sở Mộ Hàm nói: “Anh có muốn tu tiên hay không?”

Lúc này Sở Mộ Hàm đang uống nước, nghe vậy phi thường bình tĩnh phun lên mặt Diệp Tử Tân: “Tôi không cảm thấy chuyện này buồn cười chút nào.”

Diệp Tử Tân sờ đầy nước dính trên mặt: “Tôi cũng không cảm thấy đây là chuyện cười.”

Sở Mộ Hàm vẻ mặt mờ mịt nhìn về phía Đường Thù, trong ấn tượng của hắn người này so với Diệp Tử Tân đáng tin hơn, lại chỉ nhìn thấy đối phương vẻ mặt bình tĩnh cẩn thận lau khô gương mặt đầy nước của Diệp Tử Tân….

Hai tên xú tiểu tử… Bên cạnh một đại thúc độc thân như hắn tú ân ái vậy mà được hả?!

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: tiểu kịch trường:

Sở Mộ Hàm: bọn họ muốn tôi trị bệnh thần kinh cho cậu.

Phương Nhâm Kiệt: kỳ thật tôi cảm thấy rất có tinh thần.

Sở Mộ Hàm: Hắn không cần cứu…

Đường Thù: Vậy kệ đi…

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s