Thuận theo kịch tình 77-78

, Chương 77. Tùy tôi tu tiên

Sau trầm mặc ngắn ngủi, một hán tử tướng mạo hàm hậu dẫn đầu giơ tay hỏi: “Diệp lão đại, tu tiên mà nói có phải hay không có thể trường sinh bất lão giống như trong truyền thuyết vậy?”

Hán tử này là một trong hơn bốn mươi người Đường Thù lúc ban đầu mang đi ra, dị năng không tính là xuất sắc, nhưng làm người hàm hậu kiên định, là một người hiền lành.

“Hẳn là… phải đi…” Diệp Tử Tân này mới nhớ đến chính mình chưa bao giờ nghiên cứu qua vấn đề thọ nguyên của người tu tiên, bất quá chỉ cần Độ Kiếp phi thăng chính là Tiên Nhân? Sẽ cùng thiên địa đồng thọ?

“Kia tôi liền không luyện.” Hán tử nhếch miệng nở nụ cười: “Bằng không vợ tôi lại không có dị năng… Chính là … Linh căn lão đại nói? Cô ấy đều già đi, tôi còn không thay đổi bộ dáng kia rất tịch mịch a!”

Nghe hắn như vậy vừa nói, mấy người có vợ bốn phía đều tỏ vẻ chính mình không muốn tu luyện, Diệp Tử Tân dở khóc dở cười: “Có thể được cùng thiên địa đồng thọ kia cần cơ duyên cùng thiên vận lớn lắm, các cậu không cần nghĩ nhiều quá? Luyện Khí kỳ cùng người thường cũng không bất đồng quá lớn, đơn giản là dị năng mạnh hơn chút, có linh khí có thể hộ thể.”

Hán tử nghe vậy cười gượng hai tiếng: “Kia tôi học.”

“Hơn nữa không có dị năng cũng không đại biểu nhất định không có linh căn, có khả năng chỉ là linh căn không tốt.” Diệp Tử Tân nói xong tạm dừng một chút: “Cho nên các cậu mỗi người đều đến nơi này của tôi, tôi sẽ giúp các cậu nhìn xem cụ thể có linh căn hay không.”

Dẫn bọn hắn cảm nhận thiên địa linh khí có khả năng sẽ phiền toái chút, nhưng tra xét linh căn loại chuyện này, có hệ thống làm ngoại quải vẫn rất dễ dàng.

Trước khi Đường Thù tiễn người trở về, hắn cũng đã đem toàn bộ người trừ bỏ Trang Túc, Từ Tu Thành cùng Tịnh Tuệ tra xét một lần, cư nhiên có một nửa người đều có được linh căn, trong đó thậm chí có một cái Thiên linh căn, dưới Diệp Tử Tân chỉ dẫn rất nhanh cảm nhận được linh khí trong thiên địa.

“Các anh không lại đây nhìn xem sao?” Diệp Tử Tân duỗi thắt lưng lười một cái, nhìn về phía Trang Túc cùng Từ Tu Thành từ đầu tới đuôi đều bất động, Tịnh Tuệ cái Phật tu kia không tính, hắn muốn dạy cũng không có đạo hạnh dạy đối phương…

“Tôi nhớ được các cậu nói qua linh căn hắn đã bị hủy.” Trang Túc tạm dừng một lát: “Tôi chờ linh căn hắn chữa trị xong.” Nếu có thể Trường Sinh, tôi cũng chỉ nguyện cùng quân bất lão.

Diệp Tử Tân bị hắn chua đau nha, đầy mặt vô tội nhìn Đường Thù trở lại.

Đường Thù bị hắn nhìn thần sắc ấm áp, thói quen tính nhướng mi cũng có dấu hiệu buông lỏng: “Nếu như anh không đủ năng lực để bảo hộ chính mình, lại như thế nào có thể bảo hộ người trọng yếu nhất.”

“Hệ thống hắn là linh căn gì?” Diệp Tử Tân thừa dịp khi bọn họ đối thoại cách không hỏi hệ thống.

Hệ thống quân: Thiên linh căn hệ Kim.

Diệp Tử Tân gật gật đầu, trong nguyên tác Trang Túc chính là Viên đại tướng nhất trong thủ hạ của Đường Thù, linh căn tốt cũng là theo lẽ thường tình.

Trang Túc nhíu mi, hắn còn có chút do dự.

“Không sao, dù sao hắn cũng đi chung với chúng ta.” Diệp Tử Tân vung tay lớn nói thẳng, còn có hơn năm mươi người cần bọn hắn đi giúp cảm nhận thiên địa linh khí, cùng đi chung này liền tạm thời xem nhẹ đi!

Sự thật chứng minh giúp đỡ hơn năm mươi người cảm nhận thiên địa linh khí, là một chuyện không chỉ có đau đầu hơn nữa hao thời gian, nhất là đối với ngũ tạp linh căn.

Diệp Tử Tân biểu tình cứng ngắc đem linh khí ở trong cơ thể đối phương đi một vòng lại một vòng, nhìn động tác lắc đầu mơ hồ như trước của đối phương, ý tưởng bãi công càng thêm mãnh liệt.

Liền tính bọn họ bây giờ đan điền tràn đầy linh khí, cũng không chịu nổi tiêu hao như vậy! Tốt xấu gì cũng là thủ hạ của nhân vật chính, như thế nào có thể ngu dốt như vậy! Tôi muốn cùng các người hảo hảo đàm nhân sinh!

Diệp Tử Tân nhận mệnh chuẩn bị lại đưa tay dừng lên người đối phương, lại bị Đường Thù nửa đường ngăn cản lại: “Đi nghỉ ngơi.”

Diệp Tử Tân chớp chớp mắt, phía sau hắn còn có năm người đang xếp hàng chờ cảm nhận linh khí.

Đường Thù như trước cầm lấy cánh tay Diệp Tử Tân kiên trì nói: “Còn lại anh đến.”

“Đường lão đại…” Diệp Tử Tân thanh âm không có hoan thoát giống bình thường nghe đến có chút trầm thấp: “Dạy người tu hành cũng là một việc công đức, chút công đức ấy anh cũng muốn thưởng của em sao?”

Đường Thù nhíu mi: “Anh…”

“Em biết anh không phải ý tứ này, nhưng là…” Diệp Tử Tân cầm tay Đường Thù đặt ở phía trên ngực chính mình: “Em cũng sẽ đau lòng vậy.”

Đường Thù cầm lại tay Diệp Tử Tân, ánh mắt sáng quắc theo dõi hắn, như là hận không thể trực tiếp đem người nuốt vào bụng, đương nhiên nếu như bốn phía không có thanh âm huýt sao mà nói. Đường Thù mày kiếm nhếch lên, ánh mắt quét về phía sau Diệp Tử Tân, nhóm hán tử đem ngón tay đặt ở bên miệng nhất thời biểu tình cứng ngắc buông tay xuống.

Đường Thù buông tay ra, trực tiếp đối với hán tử vừa rồi vẫn cảm nhận không được linh khí ném một câu: “Nếu như lại cảm nhận không được, vậy vĩnh viễn không cần cảm nhận.”

Diệp Tử Tân cười tủm tỉm đi về phía hán tử cố gắng đem chính mình lui thành một đoàn, đang chuẩn bị đưa tay đặt lên vai hắn …

“Không cần, không cần!” Hán tử vội vàng rụt lui về phía sai, nói đùa lão đại ghen là hắn có thể thừa nhận sao?

Diệp Tử Tân rất vô tội thu hồi tay: “Cậu đã có thể cảm nhận được linh khí?”

Hán tử gật đầu như đập tỏi: “Cảm nhận được! Cảm nhận được!”

“Nhưng cậu vừa rồi còn nói cảm nhận không được.” Diệp Tử Tân cười đến có điểm âm trầm, các cậu là đắc tội không nổi Đường lão đại, liền cảm thấy bổn thiếu gia dễ khi dễ sao?

“Vừa rồi…” Hán tử nuốt một ngụm nước bọt, nam nhân phía sau lão đại … Quả nhiên cùng lão đại đáng sợ như nhau! “Bỗng nhiên… Liền có cảm giác.”

Diệp Tử Tân lấy xuống máy liên lạc mang theo trên tai hán tử, đưa vào vài cái tín hiệu đặc biệt, vừa cười vừa thân thiết tự tay treo trở về cho hắn: “Tuy rằng chúng tôi không ở Kinh thành, nhưng tôi sẽ thời khắc chú ý tiến triển của các cậu, nếu một tháng sau cậu còn chưa dẫn khí nhập thể…”

Hán tử yên lặng đem thân thể khổng lồ của chính mình rụt vào trong ghế dựa, Diệp thiếu uy hiếp thật đáng sợ… Lão đại ánh mắt càng đáng sợ!

Sau khi Diệp Tử Tân cùng Đường Thù thành công làm mấy chục người khu vực này cảm nhận được linh khí trong thiên địa, đã qua nửa đêm. Lúc này linh khí tiêu hao to lớn, Diệp Tử Tân ôm một chén mỳ ăn liền nửa nằm ở trên giường, cảm thấy trong cơ thể đều trống không, khó chịu đòi mạng.

Hắn hút hai ngụm mì sợi, liền đem bát phóng tới một bên. Bên trong mì ăn liền chứa tạp chất nhiều lắm, đối với tu hành tai hại vô ích, từng bị hệ thống nghiêm lệnh cấm ăn.

“Chúng ta tu luyện đi.” Diệp Tử Tân gãi gãi tóc, hắn vốn hạ quyết tâm đêm nay nghỉ ngơi, dù sao sáng mai bọn họ còn phải rời khỏi khu an toàn Kinh thành.

Đường Thù cũng không hề động mỳ ăn liền mà là trực tiếp ăn một viên Tích Cốc đan cấp thấp, y “Ân” một tiếng bước đến bên giường, quỳ một gối xuống bên người Diệp Tử Tân.

“Tụ Linh Trận bày ra chưa, em… Ngô?!” Diệp Tử Tân bổn ý là muốn bảo Đường lão đại bày ra Tụ Linh Trận, bọn họ một trái một phải thuần túy tu luyện… Bất quá bộ dáng giống như không đúng chỗ nào nha?!

Một nụ hôn sâu chấm dứt sau, Đường Thù một tay nắm hàm dưới Diệp Tử Tân, như trước cọ khóe miệng của hắn không rời đi. Thanh âm Đường Thù nghe ra có chút ám ách, đồng thời lại bao hàm dục vọng: “Chúng ta đến tu luyện.”

Khi bị áp lên giường Diệp Tử Tân còn đang buồn bực bọn họ hoàn toàn không có chung trên đường mạch não, bất quá như vậy… Kỳ thật cũng không sai… Có thể ngẫu nhiên trao đổi một chút vị trí liền rất tốt!

Ngày hôm sau khi xuất phát Diệp Tử Tân nhìn qua có điểm tinh thần không tốt, linh khí trong cơ thể hắn ngược lại tràn đầy. Bất quá làm một cái thân thể phàm thai mấy đêm không thể hảo hảo mà chợp mắt, Diệp Tử Tân cũng có chút thừa nhận không nổi, cũng không phải Đường Thù máy bay chiến đấu hình người kia, không cần ngủ cũng như trước có thể tinh thần sáng láng!

Chu Kỳ tuy rằng rất lưu luyến, nhưng rốt cuộc vẫn là cống hiến ra cho hắn lượng xe mới nghiên cứu được kia, còn cống hiến vài hộp năng lượng cậu ta làm.

Xe lớn nhỏ cùng xe tăng không sai biệt lắm, bố trí bên trong cũng có thể so với phòng xe, gia cụ nên có đầy đủ mọi thứ. Hơn nữa xác ngoài cứng rắn, phi thường thích hợp với xuất hành ở tận thế.

“Đồ chơi này dùng ra sao?” Diệp Tử Tân cao thấp lật xem hộp hình chữ nhỏ.

Chu Kỳ sắc mặt rất thối, hiển nhiên còn đối với chuyện chính mình không thể đi theo này canh cánh trong lòng: “Xe ban ngày chỉ cần năng lượng mặt trời dự trữ năng lượng, hộp năng lượng tinh thể chỉ là dự phòng khi trời đầy mây cùng trời tối năng lượng mặt trời năng lượng dự trữ không đủ. Mặt khác kỳ thật chỉ cần đem năng lượng trong tinh hạch lấy ra, đưa vào trong hộp là có thể đủ sử dụng, lão đại cậu hẳn là có thể làm được đúng không.”

Diệp Tử Tân nghe được cái hiểu cái không, nhưng vì khởi động hình thức lão đại không hiểu cũng phải giả biết, dù sao… Còn có Đường lão đại ở đó… Nếu không hắn còn có hệ thống ngoại quải này!

Hệ thống quân: tôi là hệ thống tu tiên … Không phải bảo bối vạn năng …

Hệ thống chỉ âm thầm oán thầm Diệp Tử Tân cũng không có nghe thấy, bất quá đại khái liền tính hắn nghe thấy cũng sẽ làm như không có nghe được…

“Các cậu một đường chú ý an toàn, thật sự không được thì trở lại, có Đường gia ở đây liền không ai dám động các cậu.” thời điểm Đường Yến vẻ mặt nghiêm túc nói những lời này nhìn qua thực sự có vài phần cảm giác bá khí trắc lậu, theo bên cạnh xem nhưng thật ra cùng Đường Thù càng ngày càng giống.

“Ân.” Đường Thù vốn cũng không tính rời đi lâu lắm, bất quá là vì nửa năm trước hệ thống liền phán đoán ra Tiếu Mộc đã là tu sĩ Trúc Cơ trung giai, bọn họ không tốt cùng gã chống chọi mới quyết định tạm thời tránh đi mũi nhọn.

“Đi đường cẩn thận.” Mục Chi Hằng nắm chặt tay Lan Tri Thu, bọn họ ở hai tháng trước đã xác định quan hệ, vốn nghĩ chờ Đường Thù trở về giúp bọn hắn chứng kiến, kết quả lúc này lại không biết phải đợi bao lâu.

Đường Thù tiếp nhận cái ly Diệp Tử Tân đưa qua, phân biệt đưa cho Mục Chi Hằng cùng Lan Tri Thu, chính mình cũng cầm một ly: “Tôi kính các cậu một ly rượu mừng, còn lại chờ trở về bù cho các cậu.”

“Cám ơn.” Mục Chi Hằng giơ lên cái ly, hắn xả khóe miệng một chút lại phát hiện tươi cười có chút miễn cưỡng, tựa như hắn lại như thế nào che lấp cũng che dấu không được chua xót trong ánh mắt hắn: “Nguyện hữu nghị của chúng ta trường tồn.”

Đường Thù cũng không tiếp lời, y trực tiếp uống cạn rượu bên trong ly.

“Không có lễ vật gì tốt tặng cho bọn cậu …” Diệp Tử Tân đem hai tay nắm thành đầu quyền, khi duỗi ra lần nữa lòng bàn tay xuất hiện một đôi nhẫn, kia là hắn ở trước mạt thế thu thập, lúc ấy có lẽ còn ôm có kỳ vọng thể tự tay mang lên ngón tay một nữ nhân khác … Hiện tại: “Chúc các cậu tân hôn hạnh phúc.”

Lan Tri Thu nháy mắt đỏ hốc mắt, không có một nữ nhân nào không khát vọng mang nhẫn tân hôn, chỉ là mạt thế làm cho bọn họ theo bản năng đi quên đi những khát vọng ở đáy lòng.”Cám ơn.”

“Không khách khí, cô là một cô dâu xinh đẹp.” Diệp Tử Tân cúi người hôn lên mu bàn tay Lan Tri Thu một cái, không đợi nhìn lại đã bị Đường Thù chặn ngang ôm đi.

“Chúng tôi đi.” Đường Thù hướng Mục Chi Hằng cùng Đường Yến gật gật đầu, lôi kéo Diệp Tử Tân ngồi vào trong xe.

Chu Kỳ nhìn trông mong nhìn xe chính mình phí mấy tháng vất vả nghiên cứu chế tạo ra cứ như vậy nhìn không thấy bóng dáng, cậu ta hấp hấp mũi…

Đường Yến ớn lạnh, tung chân đá Chu Kỳ một cước: “Cậu khóc cái gì!”

“Lão đại… xe của tôi!” Đường Yến nói chưa dứt lời, Chu Kỳ nói một câu rồi dứt khoát bổ nhào lên người hắn khóc lớn lên, tất cả nước mắt đều cọ lên quân trang Đường Yến.

Đường Yến cương một chút, ở giữa đem người kéo ra cùng không đem người kéo ra giãy dụa hồi lâu, cuối cùng nhận mệnh thở dài, bàn tay to đặt trên đầu cậu ta: “Cho nên cậu để ý kỳ thật chỉ là xe cậu mà thôi.”

“Ai nói… Tôi để ý là người… hức… Xe!”

“Được rồi, được rồi, đi trở về.”

 

Tác giả có chuyện muốn nói:

Tiểu kịch trường:

Chu Kỳ: 5555 tôi bị lão đại từ bỏ.

Đường Yến: ân.

Chu Kỳ: xe của tôi bị đoạt đi rồi.

Đường Yến: đó là cậu đưa.

Chu Kỳ: không thể cho tôi ôm người sao.

Đường Yến gân xanh: kia cũng không cần bổ nhào vào trên người tôi đi!!!!

( Diệp Tử Tân… Nói phần diễn của tôi đâu?! Xuẩn tác giả: ngoan Đường lão đại đang chờ cậu song tu nột ~~~)

 

, Chương 78. Người chặn đường

Đường Thù nhìn nhìn ngón tay trơn bóng của Diệp Tử Tân nhấp nhấp miệng, không thể không nói biểu tình hôm nay khi Diệp Tử Tân đem nhẫn đưa cho Mục Chi Hằng cùng Lan Tri Thu kích thích đến y. Bọn họ trong lúc đó hứa hẹn rất nhiều, nhưng y làm lại vẫn quá ít.

Đường Thù dừng một chút, quay đầu nhìn về phía Trang Túc đang lái xe, trong lòng chậm rãi có dự tính.

Diệp Tử Tân tự nhiên không biết Đường Thù suy nghĩ cái gì, hắn rãnh đến vô sự chú ý điểm tự nhiên mà vậy chuyển tới trên người Phương Nhậm Kiệt nằm ở trên giường không thể nhúc nhích.

Phương Nhậm Kiệt vẫn duy trì tư thế này nằm ba ngày, thật đáng mừng là bây giờ mặt hắn đã khôi phục nguyên trạng không sai biệt lắm, có thể mở to cả mắt, không cần lại mông lung xem thế giới. Thấy ánh mắt Diệp Tử Tân nhìn đến, tự nhiên mà vậy phao một ánh mắt tự cho là soái khí qua.

Diệp Tử Tân tiếp nhận được, sau đó liền không lưu tình chút nào ở trên miệng vết thương chọt chọt: “Làm một cái xác ướp thì phải có tự giác của một cái xác ướp, biểu tình không thích hợp thì đừng làm, nhìn qua rất kinh tủng.”

Tựa như gương mặt khôi phục nguyên trạng không sai biệt lắm kia, vẫn thoa thuốc mỡ đủ mọi màu sắc, khôi phục chỉ là hắn không sưng giống đầu heo nữa mà thôi.

Phương Nhậm Kiệt bị chọt nhe răng nhếch miệng, thật cẩn thận hơn nữa bất động thanh sắc ý đồ di động tránh, cùng mỹ nhân trong lòng ( tưởng tượng ) của hắn bảo trì một khoảng cách an toàn hoàn mỹ hơn nữa.

Bất quá thử hỏi một cái xác ướp phải như thế nào tránh thoát công kích của một người tứ chi kiện toàn, vì thế một buổi sáng ngay tại trong Diệp Tử Tân lấy Phương Nhậm Kiệt làm công cụ tiêu khiển ( ở trong mắt người khác chính là khổ hình không thể nghi ngờ ) vượt qua.

Khi Diệp Tử Tân dừng tay, liền tính Phương Nhậm Kiệt là một hán tử cũng có loại cảm giác hấp hối, ánh mắt nhìn về phía Đường Thù chỉ có thể dùng hai chữ đồng tình đến hình dung…

Người ta cưới vợ là dùng để thương… Nhà y cưới vợ là tới đòi mạng!

Đường Thù chỉ trả về cho hắn một cái ánh mắt tựa tiếu phi tiếu, Diệp Tử Tân liền tính muốn mệnh ai cũng luyến tiếc muốn mệnh Đường Thù. Huống chi hắn cố ý ép buộc Phương Nhậm Kiệt, vốn chính là làm cho Đường Thù xem, ai bảo hắn ta không có việc gì đùa giỡn người không nên đùa giỡn.

Thời điểm xe bởi vì người chặn đường mà không thể không tạm dừng lại, Diệp Tử Tân ngay cả lông mày cũng không hề động một chút, hắn đã quen với loại cảm giác thắng gấp này.

Đường Thù lại chỉ cảm thấy tiếc nuối, dù sao Diệp Tử Tân không có lại bởi vì vấn đề dáng ngồi, mà bất đắc dĩ yêu thương nhung nhớ.

“Gã cũng là xuyên qua đến sao?” Diệp Tử Tân tiến đến trước cửa kính xe nhìn người bên ngoài quần áo dài, trong tay cầm chiết phiến bộ mặt rất giống Tiếu Mộc. “Bộ dạng thật giống Tiếu Mộc, chiều dài tóc không quá giống.”

“Tại hạ Tiếu Mộc, hai vị không đi ra gặp mặt sao?” khóe miệng Tiếu Mộc cứng ngắc một chút, có điểm hối hận dụng thần thức đi thám thính động tĩnh trong xe.

Diệp Tử Tân sờ sờ mũi, ngượng ngùng nói: “Thật là đúng a.”

Đường Thù cùng Diệp Tử Tân là tính không cùng Tiếu gia chống chọi, nhưng người ta đều đuổi theo đến đây trốn tránh cũng vô dụng. Tịnh Tuệ vốn cũng muốn cùng xuống xe, lại bị Diệp Tử Tân ấn trở về: “Cậu không có nghe thấy đối phương nói là hai vị sao?”

Tịnh Tuệ dừng một chút, đối phương cũng không phải là là ma, mà là người có cơ duyên. Hắn lập tức cúi đầu niệm một tiếng phật hiệu, liền lại ngồi trở về, chỉ là tay nắm Phật Châu vô thức dùng sức. Tịnh Tuệ cảm thấy chính mình tu hành còn chưa đủ, chưa chống lại được chấp vọng.

Hắn giơ Minh Uyên, do dự mà nói: “Hai đối một, chúng tôi số đông hơn?”

Cậu cho là đây là cái gì? Có biết cái gì gọi là áp chế cấp bậc hay không, hai cái tiểu bối Luyện Khí kỳ, cũng dám khẩu xuất cuồng ngôn! Còn có không cần đem tiểu giao như dây thừng trên cổ tay cậu kia cũng lấy ra góp đủ số uy! Đồ chơi kia dùng để nấu canh đều không đủ dùng… Tiếu Mộc ngay cả khóe mắt đều bắt đầu run rẩy: “Tôi không phải đến đánh nhau.”

Diệp Tử Tân vui vẻ đem Tiểu Bạch lại tắc trở về: “Vậy anh là tới tán gẫu?”

Tiếu Mộc thở sâu, theo bản năng đem chiết phiến thu lại: “Tôi là tới…”

Diệp Tử Tân không đợi gã nói xong liền ngắt lời: “Là tới tìm Phương Nhậm Kiệt? Hắn còn ở bên trong nằm đó.”

“Tôi là tới tìm các cậu.” Tiếu Mộc mặt ngoài duy trì vân đạm phong khinh, tay nắm chiết phiến lại theo bản năng dùng sức, nếu như chiết phiến này không phải pháp bảo hạ phẩm mà nói, rất có khả năng sẽ bị gã bẻ thành hai nửa.

“Nga, kia có chuyện gì sao?” Diệp Tử Tân sau khi hả hê, rốt cục không cố ý làm khó dễ nữa.

Tiếu Mộc đang nói dừng một chút có chút quý trọng cơ hội không dễ nói chuyện lần này, trực tiếp hỏi: “Các cậu muốn theo tôi đến Tiếu gia hay không?”

Diệp Tử Tân đào đào lỗ tai, vẻ mặt chần chờ nhìn về phía Đường Thù: “Em có phải huyễn thính hay không?”

Đường Thù biết Diệp Tử Tân vẫn bất mãn đối với bọn họ bị bắt chấm dứt trạng thái tu luyện riêng, vẫn đều không có xen mồm, thẳng đến lúc này mới mở miệng nói: “Chúng tôi sẽ không đến Tiếu gia.”

“Đừng nói khẳng định như vậy, các cậu không phải vẫn muốn biết nguyên do mạt thế sao?” Tiếu Mộc như là rốt cục tìm về khí tràng của bản thân, lời nói kiên định hơn nhiều, mang theo ngạo khí cao cao tại thượng của người tu tiên.

Không thấy gió thổi, Diệp Tử Tân lại cảm thấy lạnh, hắn đem bản thân rụt vào bên trong áo khoác cầm ngọn lửa chơi: “Thật đúng là các người làm ra?”

“Chúng tôi chỉ là làm cho thế giới này khôi phục hình thái lúc ban đầu.” Tiếu Mộc nở nụ cười, rất kiên nhẫn giải thích: “Vô luận là nhân loại hay là thú vật, hoặc là nói linh khí trong thiên địa. Cho nên cùng với nói là tiến hóa, không bằng nói là hoàn nguyên.”

“Các người muốn đem thế giới này làm thành một vị diện tu tiên khác?” biểu tình Diệp Tử Tân có chút cổ quái, hắn nhớ rõ ban đầu hệ thống nói qua tốc độ phát triển của thế giới này biến nhanh, không chỉ là nguyên do nó xuất hiện, khi đó hắn từng cảm thấy vì trên thế giới này còn có thứ tương tự với hệ thống của hắn, hiện tại nghe ra tựa hồ còn có ẩn tình khác?” Cho nên nói anh rốt cuộc là từ đâu tới đây?”

“Như cậu đoán tôi là từ một vị diện tu tiên khác mà đến.” Tiếu Mộc không nhanh không chậm nói: “ Vị diện kia của chúng tôi vừa lúc đuổi kịp thời đại mạt pháp, vài vị đại năng liên thủ đều không thể khôi phục linh khí trong thiên địa tiêu tán, cho nên liền sinh ra ý tưởng mới.”

“Thế giới có sẵn cũng không thích hợp cung cấp vị diện nuôi dưỡng linh khí, mà nơi này lại vì là một quyển sách mà tự thành phạm vi. Tiếu gia làm thế gia tu tiên đầu tiên đệ nhất của thế giới Hành Vũ, tự nhiên sẽ được phái đóng quân đến vị diện này, một mặt quan sát tình huống linh khí khôi phục, về mặt khác chính là muốn tìm tiên mầm kiếm tu.”

Diệp Tử Tân nhịn không được lại ngắt lời Tiếu Mộc: “Các người quyết định phương thức chính là đem thế giới vốn có biến thành tận thế?”

“Nơi này mạt thế bất quá là thuận theo Thiên Đạo, huống hồ ở trong mắt tiên nhân phàm nhân cùng con kiến cũng không khác mấy, huống chi chúng tôi chỉ là đem thế giới hoàn nguyên, nếu như không phải nhân loại tùy ý làm bậy, thế giới vốn nên là bộ dáng này.” Tiếu Mộc nói như đương nhiên: “Thế giới trong quá trình hoàn nguyên, khó tránh khỏi sẽ bị linh khí đột nhiên ảnh hưởng, cũng chỉ có vào Tiếu gia chúng tôi mới là an toàn nhất.”

Tiếu Mộc làm một thiên tài chỉ mới bốn mươi đã tới Trúc Cơ trung giai, này đại khái là nguyên nhân gã tới thế giới này chiêu hiền đãi sĩ.

Đường Thù đối với lý luận tiên phàm khác nhau của Tiếu Mộc cũng không hứng thú, chỉ cần chưa Độ Kiếp phi thăng, bọn họ thế nào không phải là phàm nhân?” Lão gia tử nhà tôi ở Tiếu gia các người?”

“Lão gia tử rất tốt, ông ấy hiện tại đã có thể dẫn khí nhập thể.” Tiếu Mộc biểu tình có chút kỳ quái, này cũng là mấy người tu tiên lớn tuổi nhất gã thấy. Nếu như không phải Tiếu gia muốn mời chào Đường Thù, gã đại khái nhìn cũng sẽ không liếc mắt nhìn Đường lão gia tử một cái: “Chỉ cần ông ấy đứng ở Tiếu gia, chúng tôi có thể bảo đảm ông ấy an toàn, đồng thời cung cấp cho ông ấy đan dược tốt nhất, thậm chí có thể kéo dài thọ nguyên của ông.”

“Ân.” Đường Thù lên tiếng, trực tiếp hỏi: “Anh còn có việc sao?”

Biểu tình trên mặt Tiếu Mộc lại cứng một lát, ngay cả nụ cười bên miệng cũng có chút duy trì không nổi nữa. “Các cậu thật sự không hề suy xét sao?”

“Tôi sẽ trở về đón lão gia tử đi.” Đường Thù trực tiếp đem Trầm Phong quét ngang: “Trước đó, nếu như không đánh, vậy nhường đường.”

Trong nháy mắt Tiếu Mộc quả thật muốn không nhìn số mệnh cùng căn cốt, linh căn mang trên người Đường Thù, trực tiếp động thủ đem bọn họ nghiền ép. Gã kéo xuống khóe miệng thối lui về sau hai bước: “Kia Tiếu mỗ liền kính chờ các người trở về, cậu tôi đều là người tu tiên, chớ để đi sai đội ngũ.”

“Tôi vĩnh viễn sẽ không quên chính mình họ gì.” khi Đường Thù cùng Tiếu Mộc nhìn thoáng qua lại nói tiếp: “Cũng vĩnh viễn sẽ không quên chính mình vẫn là người.”

Tiếu Mộc dùng chiết phiến vỗ vỗ tay của mình, trước khi biểu tình ở trên mặt hoàn toàn sập đổ, đem chiết phiến ném lên không trung. Chiết phiến này vốn chính là kiện pháp bảo phi hành, cũng ở không trung nhanh chóng biến lớn, Tiếu Mộc đứng ở phía trên chiết phiến, trực tiếp bay về phía phương hướng Kinh thành.

Diệp Tử Tân ngồi ở trên đỉnh xe, rảnh chân đem Minh Uyên phao đến phao đi, hắn nhàn đến vô sự cũng xem qua kiếm quyết ngự kiếm, chỉ là trước khi chưa Trúc Cơ trong cơ thể linh khí không đủ, rất khó ngự kiếm thành công. Hắn chỉ là nhìn phép nhân khí phi hành của Tiếu Mộc cái người tao bao kia, có chút hâm mộ ghen tị…

Hắn thử niệm một cái pháp quyết nhìn Minh Uyên sau khi ở không trung dừng lại một lúc lâu, còn không chờ khóe miệng hắn xả ra độ cong, trường kiếm đã rơi xuống.

Diệp Tử Tân gãi gãi tóc như buông tha mà đem Minh Uyên thu hồi lại không gian: “Hệ thống cậu có phải hay không có thể giải thích một chút?”

Hệ thống quân: …

Diệp Tử Tân nằm trên đỉnh xe, trực tiếp lấy ra cái chăn bông đắp trên người chính mình.” Cậu cũng là từ vị diện tu tiên kia đến?”

Hệ thống quân: Phải.

“Thế giới này tận thế có quan hệ với cậu không?” Diệp Tử Tân phiết miệng.

Hệ thống quân: không tính, tôi chỉ là không muốn đối nghịch với ý thức thế giới này.

Diệp Tử Tân đóng mắt: “Kia mục đích của cậu là gì?”

Hệ thống quân: tôi cần một người có thể tiếp nhận truyền thừa của tôi.

“Đường Thù sao?” Diệp Tử Tân chuyển người, vừa lúc chống lại ánh mắt Đường Thù nhìn qua, Diệp Tử Tân phất phất tay đúng lúc bắt được chăn bông thiếu chút nữa rớt xuống: “Vậy cậu lại là người nào?”

Hệ thống quân: tôi chỉ là một chút thần thức mà thôi, nói thật ngay từ đầu người tôi lựa chọn tiếp nhận truyền thừa quả thật là y, bám vào trên người cậu cũng là bất đắc dĩ. Bởi vì trên người Đường Thù mang theo ánh sáng nhân vật chính, có ý thức thế giới này bảo vệ trên người y, thần thức của tôi quá yếu không thể tới gần.

“Nhưng sau đó thời điểm cậu đem 《 Liệt Thiên 》 đoái cho tôi, cũng ôm tâm tư để tôi tiếp thu truyền thừa?” Diệp Tử Tân nói tiếp câu sau của nó, quả nhiên đổi lấy hệ thống trầm mặc: “Xem ra tôi thật sự phải gọi cậu một tiếng sư phụ, như vậy sư phụ về sau thời điểm đổi đồ vật có thể không thu tích phân hay không?”

Hệ thống quân: nghĩ cũng đừng nghĩ… Tôi không có bổn đồ đệ như cậu đây.

“Khẩu thị tâm phi.” Diệp Tử Tân than thở hai câu, lại lần nữa nhắm hai mắt lại.

Cách đoàn xe của Đường Thù cùng Diệp Tử Tân trăm dặm, nam nhân quỳ một gối xuống ở trước chân Tiếu Dịch: “Tiểu thư, cô xác định muốn làm như vậy sao? Nhưng là thiếu gia hắn…”

“Hắn muốn là mầm tu tiên.” trên mặt Tiếu Dịch cũng không có biểu tình gì, cô ta thuận tay đem tóc vén ra sau tai: “Mà tôi là muốn báo thù.”

 

Tác giả có chuyện muốn nói:

Vì thế nhóm tiểu thiên sứ đoán huynh muội Tiếu gia là xuyên qua đến … Nãi nhóm kỳ thật đoán đúng -v-~~ chỉ là phương thức xuyên không quá giống nhau ~

Tiểu kịch trường:

Diệp Tử Tân: tôi cư nhiên muốn gọi một cái hệ thống là sư phụ.

Hệ thống quân: tôi chưa từng nhận cậu đồ đệ này.

Diệp Tử Tân: Đường lão đại, em là sư huynh của anh đúng không?

Đường Thù: … Ân.

Diệp Tử Tân: hệ thống cậu nói cái gì? Tôi không phải đồ đệ cậu ha ~

Hệ thống quân: …

 

Advertisements

Một suy nghĩ 7 thoughts on “Thuận theo kịch tình 77-78”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s