Thuận theo kịch tình 75-76

, Chương 75. chân tướng của sự phản bội

Trường cách đấu quy định là không thể sử dụng dị năng, không thể hạ sát thủ, nhưng đồng thời chỉ có một bên nhận thua cũng có thể tính trận đấu chấm dứt. Đến quan khán trận đấu, người nào không phải hướng về phía điểm ngược lại chứ (nghĩa là người đến xem đều muốn xem cảnh máu me giết chóc á), ở đây nếu giết người nhiều nhất sẽ bị người của trường giao dịch Địa Hạ cảnh cáo hai câu, lại có thể đạt được không ít phần thưởng sau đó.

Cho nên thời điểm lên đài, bọn họ thường thường đều sẽ không cho đối thủ cơ hội nhận thua, thuần túy lấy giết người làm mục đích. Thời điểm hán tử cả người dữ tợn chuẩn bị đánh xuống một quyền cuối cùng, đầu quyền của gã bị người tiếp được.

Diệp Tử Tân tốc độ quá nhanh, không có ai thấy rõ hắn lên đài như thế nào, ngay cả người dẫn đường cho bọn hắn kia đều ngốc sửng sốt một hồi, sau đó một người khác bên người gã cũng không thấy.

Tiếng cảnh báo của trường cách đấu rất là chói tai khó nghe, người xem bốn phía tất cả đều đứng lên, có ồn ào, có phẫn nộ, loạn thành một mảnh.

Diệp Tử Tân giống như là không có nghe được trực tiếp đi về phía người ngã xuống sàn không dậy nổi kia, bốc lên gương mặt sưng như đầu heo kia nhìn nhìn, chậc một tiếng nói: “Thực thảm! Nhậm Kiệt huynh huynh đây là đang làm cái gì?”

Cùng Phương Nhậm Kiệt đối chiến hán tử không rõ ý tưởng hơn nữa người xem ồn ào, nắm lại đầu quyền liền đánh về phía Diệp Tử Tân, bị Đường Thù bắt lấy cánh tay trực tiếp ném khỏi đài.

Đường Thù hành động tựa như một cơ hội, dị năng giả bốn phía cùng nhân viên bảo vệ của trường cách đấu đều lên đài hướng bọn họ đánh tới.

“Anh còn có thể đứng lên sao?” Diệp Tử Tân vỗ vỗ mặt Phương Nhậm Kiệt, rất hiển nhiên trừ bỏ hiệu quả họa vô đơn chí, không có được đáp lại nào.

“Được rồi.” Diệp Tử Tân nhận mệnh đem người cõng lên, vừa vặn Đường Thù đem toàn bộ người nhào tới ném xuống: “Chúng tôi lao ra đi?”

“Các người ra không được.” Nói chuyện là một vị nữ nhân xinh đẹp, mặc dù mùa đông cô tôi vẫn mặc váy dài màu rượu đỏ, chỉ là ở bên ngoài khoác lên áo lông chồn thuần trắng.

Nữ nhân cùng ba người bên cạnh cô tôi xuất hiện sau, giữa trường cách đấu im lặng một lát, lập tức vang lên tiếng hoan hô động trời hơn nữa.

Bốn người này chính là dị năng giả cao cấp trấn thủ tại trường giao dịch này, trừ phi có người quậy phá nếu không bọn họ ở phía sau tu luyện, không dễ dàng mà xuất hiện, mặc dù khi xuất hiện cũng thường thường chỉ có thể nhìn thấy một người trong số đó.

Dù sao trường giao dịch Địa Hạ kiến thành đến bây giờ, còn chưa xuất hiện qua hiện tượng trực tiếp lên đài cướp người.

“Chậm trễ thời gian.” Đường Thù nhíu mi, y cùng Diệp Tử Tân không tính bại lộ thân phận, tự nhiên cũng sẽ không sử dụng dị năng cùng trường kiếm, nhưng bọn hắn trừ bỏ kiếm tu thuật pháp khác cũng không nhiều…

Đường Thù cùng Diệp Tử Tân đồng thời nâng tay nóc nhà nhanh chóng ngưng tụ thành mây, ban đầu rơi xuống vẫn là hạt mưa, nhanh chóng liền ngưng tụ thành mưa to, thuật pháp cấp thấp nhất… Vu thuật.

Trận địa sẵn sàng đón quân địch bốn người ở thời điểm bị xối một trận lớn liền mắt choáng váng. Nước là dị năng không có lực công kích nhất, nhưng ở mùa đông nhiệt độ không khí cực thấp, liền biến thành một loại phương thức thương tổn người khác, thì phải là lạnh thấu xương.

Khi đại thủy đánh xuống đồng thời, Diệp Tử Tân cùng Đường Thù liền dùng linh khí bảo vệ chính mình cùng Phương Nhậm Kiệt, cũng không để rừng mưa chạm đến người bọn họ, cũng thừa dịp nháy mắt đối phương đông đến tay chân cứng ngắc trực tiếp nhằm về phía cửa lớn, bọn họ có linh khí gia tăng tốc độ vốn so với dị năng giả hệ tốc độ nhanh hơn vài phần, chỉ trong chớp mắt liền chạy ra khỏi cửa sắt.

Phía sau một cỗ gió mạnh mẽ lấy thế bẻ gãy nghiền nát trực tiếp đánh úp về phía bọn họ, cước bộ Đường Thù tạm dừng, một bên dựng lên tường nước đem gió chặn lại, bất quá trong giây lát bọn họ đã vọt ra ngoài thị trường giao dịch Địa Hạ.

Mục Chi Hằng đã sớm canh giữ ở bên ngoài, cũng ở trước tiên đem xe đậu trước mặt bọn họ. Khi hắn nhìn đến Phương Nhậm Kiệt khóe mắt run rẩy một chút: “Các cậu là không phải cứu lầm người đi?”

“Tôi cũng cảm thấy như vậy đó.” Diệp Tử Tân không có nửa điểm ôn nhu đem người trực tiếp nhét vào cửa sau, chính mình cũng ngồi theo vào.

Đường Thù nói chuyện, đồng thời khống chế đại thủy trực tiếp nhằm về phía cổng thị trường giao dịch, ngăn trở người đuổi theo ra: “Trở về nói sau.”

Mục Chi Hằng chân nhấn ga đồng thời hỏi: “Lão đại, dị năng của cậu?”

Đường Thù thần sắc bình thản nói: “Nếu hệ Hỏa dị năng có thể khống chế độ ấm, kia hệ Băng cũng giống nhau.”

“Dị năng hệ Băng đề cao độ ấm, liền được dị năng hệ Thủy. Đường lão đại, anh đây là đang trích dẫn sáng ý của tôi a!” Diệp Tử Tân khống chế độ ấm của dị năng hỏa hoàn toàn là vì lấy ra tinh hạch trong đầu tang thi, còn có phương tiện đốt lửa, lại sai sót ngẫu nhiên cho Đường Thù linh cảm.

Khi vừa mới sử dụng vu thuật, Đường Thù liền thử đem băng hạ xuống độ ấm đưa vào trong đó…

Mục Chi Hằng nghe vậy nhịn không được trêu chọc: “Vậy cậu muốn hay không đi xin giấy độc quyền?”

“Y vốn chính là độc quyền của tôi.”

Mục Chi Hằng vô ngữ đáp lại, chỉ có thể bằng tốc độ nhanh nhất đem xe lái về căn cứ của bọn họ.

“Hệ thống, hắn hiện tại là tình huống gì?” Diệp Tử Tân nâng cằm nhìn người bị đánh thành đầu heo trên giường, tuy rằng người này không quá đứng đắn, nhưng như vậy nhìn cũng rất đáng thương…

Hệ thống quân: Hắn là bị linh khí gây thương tích, linh căn bị áp chế vận dụng dị năng không được.

Diệp Tử Tân nhíu mi: “Đủ thảm, có thuốc không?”

Hệ thống quân: thuốc cậu hiện tại đổi không nổi, hắn cũng không phải là linh căn bị phế chữa trị khó khăn, lấy năng lực của Sở Mộ Hàm có thể giúp hắn khôi phục.

Diệp Tử Tân sửng sốt một chút, sau khi hắn trở về còn chưa thấy qua người này: “Sở Mộ Hàm ở đâu nhi?”

Tựa vào tường Mục Chi Hằng sửng sốt một chút: “Hắn đưa hệ thống nước sạch về căn cứ an toàn cũ.”

Diệp Tử Tân vỗ trán một cái, có chút đau đầu hỏi: “Còn có biện pháp khác sao?”

Hệ thống quân: cố gắng kiếm tích phân.

“Tôi một chút cũng không cảm thấy cảm động.” Ngược lại rất chua xót…

Bác sĩ mặc áo dài trắng thu hồi thiết bị chữa bệnh, bình thản nói: “Không có chuyện gì, xương sườn gãy một cọng, còn lại đều là bị thương ngoài da, muộn chút hẳn có thể tỉnh.”

“Ân.” Mục Chi Hằng lên tiếng, thay bác sĩ mở cửa, đem người tiễn ra ngoài.

Đường Thù nhìn thoáng qua người trên giường: “Có phiền toái?”

“Nhìn từ ngoài là không có vấn đề gì.” Nếu như xem nhẹ cái đầu heo mà nói, Diệp Tử Tân tạm dừng tiếp tục nói: “Hắn là bị linh khí gây thương tích vận dụng không được dị năng, chỉ có Sở Mộ Hàm có thể trị hết thương tổn cho hắn.”

Đường Thù nhíu mi: “Sở Mộ Hàm có thể trị liệu thương tổn linh khí tạo thành?”

Diệp Tử Tân này mới nhớ đến còn chưa đem chuyện Sở Mộ Hàm nói cho Đường Thù: “Hắn cũng không phải là dị năng giả bình thường, lại cũng không phải người tu tiên, cụ thể hắn chưa nói em cũng không hỏi.” Dù sao mỗi người đều có quyền lợi lựa chọn giữ lại điểm mấu chốt. “Không bằng phái người mời hắn trở về một chuyến?”

Đường Thù xoa nhẹ mi tâm: “Sau đó rồi nói, không được liền đem hắn đưa về.”

“Các cậu khi thảo luận chuyện này có cần hay không hỏi ý kiến của đương sự một chút?” Phương Nhậm Kiệt cố gắng mở to mắt, nề hà hắn thật sự bị đánh quá thảm, chỉ có thể mở một cái khe mà thôi.

“Ý kiến của anh rất trọng yếu sao?” Diệp Tử Tân cố ý đưa tay chọt chọt chỗ sưng lên trên mặt hắn, nhìn hắn đau co rụt lại mới thu hồi tay: “Anh không phải người Tiếu gia sao? Như thế nào lại bị đưa đến nơi như thế?”

“Tôi…”

Đường Thù trực tiếp đánh gãy lời hắn hỏi: “Nhiệm vụ thất bại?”

Phương Nhậm Kiệt chớp chớp mắt: “Có rõ ràng như vậy sao?…” Hắn thở dài một hơi: “Trách không được tôi sẽ thất bại.”

“Cậu chừng nào thì quay về quân tịch?” Đường Thù ngồi ở bên người Diệp Tử Tân vắt chéo chân dài.

Phương Nhậm Kiệt giật giật đầu, phát hiện động tác này có chút khó khăn liền dứt khoát buông tha: “Sau khi các cậu đi.”

Đường Thù tiếp tục hỏi nhanh: “Nhiệm vụ của cậu là gì?”

Phương Nhậm Kiệt đóng chặt miệng không thèm nhắc lại.

Gân xanh Đường Thù trên đầu nảy lên, ngược lại hỏi: “Trưởng quan cậu lệ thuộc trực tiếp là ai?”

Phương Nhậm Kiệt sửng sốt một chút, có chút nói lắp nói: “Hắn đã không còn.”

“Tôi cũng từng là trưởng quan cậu.” Đường Thù như là nhớ lại từng chuyện cũ, biểu tình buông lỏng một chút.

Phương Nhậm Kiệt tạm dừng một chút thong thả nói: “Chúng tôi tra được nguyên nhân mạt thế gián xuống cùng Tiếu gia có liên quan, tôi phụng mệnh lấy thân phận dị năng giả lẻn vào Tiếu gia điều tra chuyện này.”

“Chờ chờ anh vừa mới nói cái gì?” Diệp Tử Tân nhịn không được ngắt lời nói: “Nguyên nhân mạt thế gián xuống?”

Hắn từng xem bản đầy đủ, bên trong không có miêu tả qua Tiếu gia cũng không có miêu tả mạt thế vì sao lại gián xuống… Kia hắn xuyên rốt cuộc có phải là thế giới trong quyển sách kia hay không?

Hệ thống quân: này không chỉ là thế giới trong một quyển sách.

Diệp Tử Tân hơi sửng sốt truy vấn: “Cậu đều biết? Cái gọi là mạt thế rốt cuộc là cái gì?” Chỉ tiếc hệ thống lại trầm mặc tiếp.

“Tôi tra không được.” trong lời nói của Phương Nhậm Kiệt có chút nhụt chí: “Sau kho từ chỗ các cậu cướp đoạt tư liệu nước sạch, tôi đã cho rằng tôi có thể tiếp xúc đến những thứ tương đối hạch tâm (trọng điểm), nhưng kia toàn bộ đều là Tiếu Mộc muốn cho tôi nhìn thấy mà thôi.”

Đường Thù nghĩ nghĩ tổng kết: “Rất có dũng khí.” Cũng không biết y là chỉ chuyện Phương Nhậm Kiệt lẻn vào Tiếu gia này, hay là chuyện cướp đoạt tư liệu nước sạch kia.

Phương Nhậm Kiệt chớp chớp mắt, cảm thấy bản thân rất cần ở trước mặt mỹ nhân cứu lại hình tượng tràn ngập nguy cơ của mình một chút, chứng minh một chút kiếp sống nội ứng của hắn đều không phải là không đúng tý nào: “Mục đích bọn họ bắt lão gia tử là dẫn các cậu ra.”

“Dẫn chúng tôi ra?” Trách không được khi bọn họ về đến khu an toàn sẽ bị người chính phủ mời đi uống trà, Diệp Tử Tân nhướng mi hỏi: “Nguyên nhân là gì?”

Phương Nhậm Kiệt dừng một chút, cuối cùng lựa chọn nói thật: “Không biết.”

“… Tôi tin tưởng anh không có nói dối.” Diệp Tử Tân trầm mặc một chút: “Chỉ là không quá hiểu được trưởng quan của anh như thế nào sẽ phái anh đi làm nội ứng…”

“…”

Diệp Tử Tân khi đóng cửa phòng bệnh đều đang cực lực nhịn cười. “Hắn quả nhiên là doppi hầu tử phái tới đi, tiếp theo anh tính làm sao đây?”

Đường Thù đi đến trước cửa sổ, ngoài cửa sổ Đường Yến đang huấn luyện đội dị năng thủ hạ của y, hắn tuy rằng không phải dị năng giả, nhưng hắn thật sự là giáo luyện tốt nhất: “Nếu như mục đích của đối phương là chúng ta, kia chúng ta liền rời khỏi căn cứ Kinh thành.”

“Nếu như anh quyết định rồi, em không có ý kiến gì.” Diệp Tử Tân một tay đặt ở trên vai Đường Thù, chỉ cần hai người còn cùng một chỗ, kỳ thật ở nơi nào đều giống nhau, có lẽ… Có thể cho rằng là một đoạn lữ trình tuần trăng mật khác đi?

“Trước đó, chúng ta còn có một việc phải làm.” Đường Thù một tay cắm trong túi áo, y quay đầu nhìn về phía Diệp Tử Tân, trong giọng nói mang theo ý cười rõ ràng: “Lúc này chúng ta không có mục đích rõ ràng.” Em có địa phương muốn đi hay không?

“Có a.” Diệp Tử Tân thở dài chỉ chỉ phòng bệnh: “Mục đích của chúng ta, hắn không phải đã thay bọn ta lựa chọn sao?”

 

Tác giả có chuyện muốn nói:

Tiểu kịch trường:

Diệp Tử Tân: chúc mừng nhân tài huynh đạt được danh hiệu người trẻ tuổi dũng cảm nhất, xin hỏi anh có cảm nghĩ gì khi được thưởng?

Phương Nhậm Kiệt: vì cái gì không phải danh hiệu người nằm vùng tốt nhất?

Diệp Tử Tân: anh ẩn nấp thành công sao?

Phương Nhậm Kiệt: … Kia vì cái gì là dũng cảm nhất?

Diệp Tử Tân: (⊙_⊙) ngay cả Đường lão đại gì đó cũng dám phản, còn không phải doppi hầu tử phái tới sao? Đó còn không phải rất dũng khí sao?

Tiếu Mộc: cho nên nói ai là hầu tử?…

 

, Chương 76. Công khai bí tịch

“Cậu muốn gặp tất cả lãnh đạo quân đội?” Đường Yến đào đào lỗ tai xác nhận chính mình có hay không nghe lầm.

“Đúng vậy.” Đường Thù tuy rằng mặt không chút thay đổi, nhưng khẩu khí y nói chuyện kiên định, hiển nhiên không phải đang nói đùa.

Đường Yến tạm dừng một lát: “Lý do là gì?” thượng tướng này cũng không phải nói gặp mặt là có thể gặp mặt được, huống chi còn muốn tại đây loại mẫn cảm thời điểm đưa bọn họ triệu tập cùng một chỗ.

“Chúng tôi phải rời khỏi căn cứ Kinh thành.” Đường Thù nhìn ra biểu tình Đường Yến muốn nói lại thôi, nhưng không có cho hắn cơ hội nói chuyện: “Trước đó muốn ổn định quân tâm trước, khu an toàn không thể một phân thành hai.”

Đường Yến nhíu mi từ trong lòng lấy ra một gói thuốc lá, mở ra mới phát hiện bên trong chỉ còn lại có một điếu, động tác hắn tạm dừng mấy giây đem thuốc một lần nữa thả trở về: “Cậu tin tưởng lời Phương Nhậm Kiệt?”

“Anh không tin?” Diệp Tử Tân lấy ra ba quả lê đã gọt vỏ xong, một người phân một trái. Đường lão đại biết tật xấu bình thường chà xát liền ăn của hắn, từng gọt một giỏ tồn ở trong không gian cho hắn.

Đường Yến dừng một chút, không tin nhưng thật ra không thể nói rõ ra, Đường gia đối với hành vi của Phương Nhậm Kiệt sớm đoán trước, huống chi khi quân đội xoá tên hồ sơ Phương Nhậm Kiệt hắn thời điểm sửa sang lại tư liệu cơ mật cũng mới nhìn thấy: “Trong quân đã không có hồ sơ của hắn, tuy rằng tôi cảm thấy hắn nói hẳn là thật sự, nhưng người khác chưa chắc sẽ tin phục.”

Đường Thù thanh âm trầm thấp mà bình tĩnh, nói ra lời không ai có thể nghi ngờ: “Tôi có biện pháp, làm cho bọn họ tin tưởng lời tôi nói.”

Đường Yến nghĩ nghĩ nói: “Tôi sẽ thay cậu an bài.”

Đường Yến động tác rất nhanh chóng, hắn lấy danh nghĩa song trọng của Đường lão gia tử cùng người thừa kế Đường gia, nhanh chóng đem bái thiếp đưa đến tay các tướng quân có thể tín nhiệm, ước định ở hai ngày sau gặp, cũng đem địa điểm định ở tại trong căn cứ bọn họ.

Ở trước hội nghị mời dự họp, Đường Thù nhân lúc triệu tập thủ hạ của y lại, tuyên bố chuyện y cùng Diệp Tử Tân phải rời khỏi khu an toàn.

“Lão đại, tôi muốn mang Từ Tu Thành theo các cậu cùng nhau rời khỏi khu an toàn.” Trang Túc đi theo phía sau Đường Thù biểu tình trịnh trọng nói: “Hắn muốn khôi phục linh căn còn thiếu một phương thuốc.”

Đường Thù tạm dừng một chút, cũng không có lập tức đáp ứng, mà hỏi: “Tinh luyện kim loại tiến triển như thế nào?”

Trang Túc rất nhanh trả lời: “Phương pháp sắp xếp lại vị trí nguyên tử đã tìm được, thành phẩm trải qua sắp xếp một lần nữa đã giao cho sở nghiên cứu quân đội, mặc dù tôi không ở đó, cũng có thể tiếp tục nghiên cứu.”

Chu Kỳ đi theo bên kia có chút hưng phấn mà nói: “Tôi dùng kim loại sau khi xếp lại của hắn chế tác một chiếc xe thiết giáp năng nguyên mới, cường độ thiết giáp gấp mười độ dày xe tăng xe thiết giáp, lấy hộp năng lượng mặt trời cùng tinh thể làm động năng, không cần dầu nữa. Chúng ta có thể lái chiếc xe kia đi.”

Hộp năng lượng tinh thể là thành quả chính yếu cậu nghiên cứu nửa năm qua, chính là đem năng lượng trong tinh hạch dùng dụng cụ lấy ra tồn vào hộp kim loại cố định chuyển thành động năng. Đến nay tuy rằng rất nhiều lượng chế tác còn có chút vấn đề cần giải quyết, nhưng cuối cùng bổ khuyết vấn đề tiêu hao to lớn của xăng khi tận thế khó có thể giải quyết.

Đường Thù nhíu mi trực tiếp nói: “Cậu không thể đi.”

Chu Kỳ sửng sốt một chút trực tiếp nhảy lên: “Vì cái gì?”

Đường Thù khóe miệng gợi lên ý cười không rõ ràng: “Khu an toàn càng cần cậu, cậu cũng càng cần nơi này.”

“Nhưng là… Nhưng là…” Chu Kỳ nhưng là hai câu đều không thể nói ra lý do nào, liền buồn bực ngồi trở về.

Diệp Tử Tân đưa tay nhu nhu đầu cậu: “Chúng tôi cũng không phải từ nay về sau không trở lại, lại có máy liên lạc của cậu hiện tại đi đến đâu đều có thể liên hệ được mà.”

Bản thân Chu Kỳ là một người không thích động chủ, cậu chỉ là có chút hoài niệm thời gian lúc trước một đường đi đến Kinh thành, cũng luyến tiếc hai lão đại của mình. Lập tức không nói thêm gì nữa, chỉ là ôm cánh tay ngồi xổm một bên.

“A di đà Phật, bần tăng có thể hay không theo các cậu cùng nhau rời khỏi khu an toàn.” tiểu hòa thượng Tịnh Tuệ sờ sờ cái đầu sáng loáng của hắn, sau khi đi vào khu an toàn hắn lại khôi phục thói quen quy y, bảo đảm đầu của mình có thể bóng như bóng đèn. “Bần tăng muốn đi trừ ma vệ đạo.”

Đường Thù nhớ tới phương thức tiểu hòa thượng trừ ma vệ đạo khóe miệng run rẩy một chút, vẫn gật đầu đáp: “Có thể.”

“Còn có hai mươi phút, chúng ta hẳn phải đi qua.” Đường Yến nâng tay nhìn xem thời gian, dùng mũi chân đá văng Chu Kỳ ngồi xổm chặn đường trước mắt hắn ra: “Cậu là chủ nhà, không thể đến muộn.”

“Ân.” Đường Thù cũng đứng lên theo: “Các cậu trước an bài một chút, sáng sớm ngày mai chúng ta liền rời khỏi Kinh thành.”

“Tôi muốn theo các cậu được không?” những lời này của Mục Chi Hằng đã nghẹn hai ngày, hắn vẫn luôn thu thập đồ vật, sau đó lại đem những thứ đã thu thập toàn bộ bỏ ra, kết quả kỳ thật có thể đoán trước…

“Cậu không thể đi.” Đường Thù nhíu mi, đưa tay vỗ xuống bả vai Mục Chi Hằng, người này vẫn là trợ thủ đắc lực nhất của y, bọn họ cũng quen hợp tác với nhau: “Bên này càng cần cậu.”

Mục Chi Hằng ngón tay động một chút, đứng lên đi theo phía sau Đường Thù: “Tôi hiểu được.” Cho nên để cho hắn trước lúc sắp chia tay, lại làm trợ lý đệ nhất của Đường Thù một lần cuối cùng đi.

Nơi hội nghị Đường Yến an bài ở tại bên cạnh đại phòng tiếp khách, cũng đem nhân viên bọn họ mang theo toàn bộ mời đến phòng nghỉ bên cạnh.

Đường Thù cho dù là lấy thân phận người thừa kế Đường gia, ở trước mặt nhóm lão tướng cũng cũng không có tư cách ngồi ở vị trí co nhất, cho nên y dứt khoát đứng ở trước nhất.

Nhiều thế hệ của Đường gia đều là quân nhân, Đường Thù tuy rằng xuất ngũ, nhưng trong khung vẫn có tập tính quân nhân, khi đi lên trước mặt vừa đứng phong độ nên có vẫn phải có.

Ở đây rất nhiều lão tướng quân trước kia đều cùng Đường lão gia tử đánh giặc với nhau, nhìn thấy thân phong phạm này của Đường Thù trong ánh mắt ít nhiều đều lộ ra vài phần vui mừng, Đường gia dù sao vẫn có người kế tục.

Chỉ tiếc Đường Thù hạ một câu nhất thời đánh vỡ tất cả hảo cảm của bọn họ: “Tôi cầu các vị tướng quân không cần đi cứu ông nội tôi nữa.”

“Cậu có ý gì?” Ngồi ở bên tay trái Đường Thù thượng tướng cùng Đường lão gia tử quan hệ thân nhất, tính tình cũng vội vàng xao động nhất, lập tức liền đánh lên cái bàn bang bang rung động, một bộ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép miệng nói: “Đó là gia gia cậu! Cậu không cứu liền quên đi, dựa vào cái gì còn không cho chúng tôi đi cứu!”

Lời ông nói nhanh chóng liền đưa tới một mảnh ủng hộ, có vài vị lão tướng quân dứt khoát đứng dậy phất tay áo chuẩn bị rời đi.

“Mấy vị tướng quân, đối phương bắt ông nội tôi mục đích là vì dẫn tôi đi ra.” Đường Thù trực tiếp đem Diệp Tử Tân loại ra cũng không có đề cập: “Cho nên chỉ cần tôi không ở Kinh thành, ông nội sẽ an toàn.”

Mấy người chuẩn bị rời đi kia do dự một chút lại chậm rãi ngồi trở về: “Cậu nói lời này có chứng cớ gì?”

“Tôi chính là chứng cớ.” Đường Thù mở ra bàn tay, lòng bàn tay y nhanh chóng ngưng ra một khối hàn băng, lại nhanh chóng hóa thành nước: “Bởi vì trên tay tôi có công pháp tu luyện cung cấp cho dị năng giả.”

Này cũng là quyết định của y cùng Diệp Tử Tân sau khi thương nghị, đem 《 Luyện Khí quyết 》 công khai, một mặt tốc độ tang thi tiến hóa quá nhanh, một bộ công pháp tu tiên trụ cột, có thể đề cao tốc độ tu luyện của dị năng giả cho nhân loại càng thêm hi vọng; về mặt khác, cũng có thể cho những lão tướng quân này một lời giải thích nhìn qua hợp lý.

Thẩm tướng quân niết ngón tay một chút, biểu tình nghiêm túc hỏi: “Cậu nói đều là thật sự?”

“Tôi không tất yếu nói dối.” Đường Thù tạm dừng một lát tiếp tục nói: “Mục đích tôi trở về lúc này đây, chính là đem công pháp công bố ra.”

Nhóm tướng quân đều nhìn nhau vài lần, cuối cùng một vị niên kỷ cùng tư chất cao nhất hỏi: “Cậu xác định muốn công bố?”

Khóe miệng Đường Thù hơi hơi nâng lên: “Bất luận đối phương có thể hay không bởi vậy mà đem ông nội thả lại, đây đều là việc chúng tôi nên làm.”

Chuyện này kỳ thật là quyết định của Diệp Tử Tân, hắn chưa từng có ý tưởng tư tàng công pháp khiến thế giới hủy diệt, bản thân một mình thành tiên, này cũng là nguyên do hắn lúc trước rất dễ dàng tiếp nhận nhiệm vụ dạy Đường Thù tu tiên. Bất quá Diệp đại thiếu tỏ vẻ, hắn muốn chính là ẩn sâu công cùng danh, xuất đầu lộ diện loại sự tình này giao cho Đường lão đại đi làm thì tốt rồi!

Bất quá bọn họ nguyên bản là muốn sau khi thành công Trúc Cơ, lại đem 《 Luyện Khí quyết 》 công bố cho mỗi một khu an toàn, cũng đủ khả năng chỉ đạo cho tu luyện giả, đến nay chẳng qua là đem kế hoạch làm trước một bước…

“Đây là khắc ấn của mấy bộ công pháp, mấy vị tướng quân xin nhận lấy.” mấy bộ công pháp này là Đường Thù cùng Diệp Tử Tân suốt đêm dùng thần thức khắc ấn lên thẻ tre, tuy rằng so ra kém hơn trong nguyên bản có hàm chứa linh khí nhất định cho tu luyện giả thể ngộ, nhưng càng thêm thông dụng dễ hiểu chút.

Nếu như không phải giữ gìn mặt già, nhóm lão tướng quân ở đây đều thiếu chút nữa muốn nói một câu “Công đức vô lượng”.

Thẩm tướng quân đỏ mặt lên, nắm thẻ tre nói: “Vậy ấn theo ý cậu nói mà làm đi, Đường tướng quân không ở đây, cậu là người thừa kế Đường gia. Chúng tôi mấy lão bất tử này cũng làm không thành chuyện gì, nếu như cần phái người lại đây nói một tiếng là được. Bất quá lão tướng quân ông ấy…”

“Chức trách của quân nhân là bảo vệ quốc gia, nếu như quân đội cùng chính phủ đi hướng đối lập…” Đường Thù dừng lại đem câu nói kế tiếp thu lại, những lời này của y nói đích xác có chút quá, bất quá đến nay thế cục phát triển khó bảo toàn có một ngày, những tướng quân từng đánh trận sẽ trực tiếp mang theo binh tiến lên cứu người.

Nhóm lão tướng quân bị nói á khẩu không trả lời được, cuối cùng vẫn là vị thượng tướng tư chất cao nhất kia thở dài nói: “Là chúng tôi xúc động, chúng tôi nguyện ý tin tưởng phán đoán của cậu, hi vọng cậu cũng không nên làm cho chúng tôi thất vọng.”

Đường Thù dừng một chút, ngữ khí trịnh trọng mà chắc chắc: “Tôi sẽ tẫn hết khả năng của mình, bảo hộ của quốc gia của tôi.”

Diệp Tử Tân đứng ở trước màn hình, nghe giọng nói Đường Thù hạ xuống, mới quay đầu nhìn về phía một phòng người mắt trừng lưỡi cứng.

“Sự tình liền quyết định như thế, giấu diếm các cậu lâu như vậy tôi rất xin lỗi.” Diệp Tử Tân nói nói tạm dừng một lát, ánh mắt đảo qua mọi người ở đây, trên biểu tình bọn họ có kinh ngạc có mờ mịt có sùng bái, duy nhất không có gì bất mãn.

Những người này là đồng bạn một đường theo bọn họ đi đến Kinh thành, cũng là người hắn cùng Đường Thù tín nhiệm nhất, ở trước khi đi Diệp Tử Tân hi vọng mỗi một người nơi này đều có thể cảm nhận được linh khí trong thiên địa. Chỉ có đội ngũ này mau chóng trưởng thành lên, hoàn toàn cắm rễ ở Kinh thành, bọn họ cũng mới có thể sớm về nhà.

Diệp Tử Tân nở nụ cười, kéo một cái ghế dựa ngồi xuống. Hắn khi đứng còn tốt, một khi ngồi xuống sau liền nhiều thêm chút cảm giác cà lơ phất phơ, một bộ diễn xuất đại thiếu gia: “Cho nên hiện tại vấn đề là, các cậu nguyện ý tu tiên không?”

 

Tác giả có chuyện muốn nói:

Tiểu kịch trường:

Diệp Tử Tân: về sau toàn dân tu tiên ~ kia có phải hay không người trong thiên hạ đều sẽ phụng tôi làm sư trưởng? ~

Đường Thù: …

Diệp Tử Tân: trong khắp thiên hạ ~ nghe nói gần nhất thầy trò luyến rất lưu hành…

Đường Thù: sư huynh chúng ta nên đi tu luyện!

Diệp Tử Tân: (⊙_⊙) tu luyện không phải là song tu a uy!!

 

Advertisements

Một suy nghĩ 3 thoughts on “Thuận theo kịch tình 75-76”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s