Thuận theo kịch tình 73-74

, Chương 73. tin tức của kinh thành

Vì không bị ngoại giới quấy rầy, Đường Thù sau khi chấm dứt bế quan cũng không có mở máy liên lạc, mà là chờ Diệp Tử Tân xuất quan, mới đem máy liên lạc một lần nữa mở lên.

Diệp Tử Tân hừ ca đem mỹ thực trong không gian bày ra một bàn, cũng không biết hắn từ nơi nào đem ra hai ngọn nến hồng đặt tại hai bên bàn. Hắn còn lợi dụng thời gian nhàn rỗi, đem thiết bị phát điện bằng năng lượng mặt trời đặt ở sâu bên trong không gian đem ra, thành công điều hòa hơi ấm sau kéo ra một điểm khoảng cách với bên ngoài, cũng tăng thêm một chút ấm áp của nhà.

“Chúng ta phải đi về.” Đường Thù mặt bình tĩnh đi tới, theo tư tâm mà nói y không hề muốn nhanh như vậy liền chấm dứt thế giới riêng của hai người.

Này cũng là bên trong dự kiến, dựa theo tính cách của Đường lão đại, có thể đem y chờ ở đây lâu như vậy đã là chuyện rất kỳ tích. Diệp Tử Tân trên tay dừng một chút, mở ra một chai rượu vang đỏ rót vào ly chân dài, giống như không thèm để ý hỏi: “Là Kinh thành đã xảy ra chuyện gì sao?”

“Hệ thống nước sạch đã nghiên cứu chế tạo thành công, cũng phân phát cho mỗi khu an toàn.” Đường Thù lắc lư ly chân dài, mày y nhíu rất sâu, trong lời mang theo lo lắng rõ ràng: “Lão gia tử bị chính phủ triệu đi mở hội, lại không trở về.”

Diệp Tử Tân cảm thấy chính mình hoàn toàn không nghe hiểu liên hệ trước sau của hai câu này: “Có ý gì?”

Đường Thù nhấp một ngụm, y mắt thấy Diệp Tử Tân sau khi xuất quan đem cả biệt thự ép buộc một lần, lại không thể không lập tức rời đi, có bao nhiêu cảm giác thua thiệt: “Chính phủ nói là vì bí mật bảo hộ lão gia tử an toàn, nhưng người quân đội hoài nghi lão gia tử là bị giam lỏng, đang tạo áp lực cho chính phủ đòi người, chúng ta buổi sáng ngày mai khởi hành trở về.”

Diệp Tử Tân lười biếng duỗi thắt lưng: “Đêm nay đi thôi… Ngồi thiền lâu như vậy, em cũng muốn ra ngoài vận động chút.”

Đường Thù tạm dừng một lát: “Ngày mai lại đi cũng giống nhau.”

“Không giống nha.” Diệp Tử Tân lắc lắc đầu, khóe miệng gợi lên nụ cười: “Anh đã ngốc không nổi, cho nên bồi em ăn xong bữa cơm này, chúng ta liền đi trở về.” (anh thật tri kỷ mà)

“Được.” Kỳ thật mặc dù Diệp Tử Tân không nói, Đường Thù cũng sẽ bồi hắn ăn xong bửa cơm này, hơn nữa vô luận thân ở nơi nào, y cũng chưa từng tính cùng Diệp Tử Tân tách ra.

Đường Thù cả đời này làm rất nhiều chuyện, cũng rất ít truy cầu điều gì, cùng Diệp Tử Tân làm bạn là truy cầu duy nhất của y.

Diệp Tử Tân nói tiêu sái, khi thật rời khỏi biệt thự lại vẫn có một chút không tha, này dù sao ý nghĩa sinh hoạt an dật của hắn đã xong rồi.

“Thích về sau còn có thể trở về.” Đường Thù đang lái xe tăng, ban đêm đường núi khó đi, tuy rằng đường xe chạy chưa thanh lý, nhưng ngồi xe tăng vẫn so với đi bộ xuống núi thuận tiện hơn. Chờ bọn hắn đột phá Trúc Cơ, có thể ngự kiếm phi hành sau liền có thể thuận tiện rất nhiều.

Diệp Tử Tân ngồi ở bên cạnh Đường Thù, vẫn có chút tiếc nuối, địa phương này khó được cho hắn cảm giác gia đình: “Nếu như cũng có thể tùy thân mang theo…”

“Động tiên của tiên gia cũng có thể đổi sao? Tỷ như tùy thân không gian của Cố Quân Ngôn ở trong nguyên tác.” Diệp Tử Tân thuận tay điểm mở màn hình, mặt trên những thứ có thể đổi nhiều lắm, hắn mỗi lần đều là cần muốn cái gì liền tra tìm cái đó.

Hệ thống quân: Trong hệ thống cũng không có đầy đủ động tiên, nhưng Nạp Hư thạch để chế tác động thiên tiên phủ tôi nơi này quả thật có, còn lại cần chính cậu đến động thủ.

Diệp Tử Tân nghe đến đó cũng khó có được hưng trí: “Tích phân của tôi đủ đổi hả?”

Hệ thống quân: Kí chủ, tích phân hiện tại của cậu đã âm.

“…” Tựa hồ từ trong thanh âm hệ thống nghe ra hương vị nghiến răng nghiến lợi, Diệp Tử Tân yên lặng xoay đầu.

“Làm sao vậy?” Đường Thù bớt thì giờ liếc mắt nhìn Diệp Tử Tân một cái, từ lúc lên núi Diệp Tử Tân liền cùng Đường Thù thẳng thắn sự tồn tại của hệ thống. Đường Thù nguyên bản đã có chút dự đoán, nhưng cũng không ngờ là loại hệ thống tồn tại nghịch thiên này, bất quá Diệp Tử Tân thường xuyên thất thần cùng khi thì lầm bầm lầu bầu ngược lại toàn bộ đều giải thích được.

Diệp Tử Tân đến nay duy nhất đối Đường Thù giấu diếm, chính là chuyện hắn đều không phải là Diệp Tử Tân của vị diện này này. Dù sao thế giới kia đã không trở về được, không cần thiết lại cố ý đề xuất.

“Em nghĩ làm một cái tùy thân không gian có thể cho người đi vào.” Diệp Tử Tân nghĩ nghĩ tiếp tục nói: “Nhưng không có tích phân…”

“…” Đường Thù đưa tay mở ra hai cái rương phía sau xe, bên trong đều chứa đầy tinh hạch, trong đó hơn phân nửa đều là màu lục. Toàn bộ là y nửa tháng này đánh trở về, dùng tinh hạch đổi tích phân là phương thức duy nhất không cần Diệp Tử Tân tự mình đi hoàn thành. “Chúng ta tu luyện cũng không cần tinh hạch.”

Bên trong tinh hạch tuy rằng ẩn chứa linh khí, nhưng so với linh khí trong linh thạch lại pha tạp hơn nhiều, trừ còn tồn tại tạp chất khác, cũng không thích hợp dùng trong tu hành. Bất quá ở trong mạt thế, tinh hạch lại đại diện cho tài phú, giống Đường lão đại đem ra một thùng lại một thùng tinh hạch như vậy, cũng thực làm cho Diệp Tử Tân nghẹn lời một phen.

Hắn chỉ đem một thùng tinh hạch trong đó đổi thành tích phân, một thùng khác lại gửi vào không gian để dự phòng.

Bởi vì nhiệt độ không khí liên tục hạ thấp, tuyết trên đường núi tích thành độ cao nửa người, mặc dù là xe tăng cũng rất khó đi qua.

“Tuyết lớn tốt lắm.” Diệp Tử Tân xoa xoa hai tay càng không ngừng biến ra Hỏa Cầu lớn nhỏ oanh đầy đất, thời tiết rất lạnh, hắn không thể không thời khắc vận chuyển linh khí tới làm ấm.

Bản thân Đường Thù là biến dị Băng linh căn, tương đối mà nói không hề ngại lạnh, chỉ tiếc dị năng của y trên phương diện sưởi ấm thật sự không có giúp đỡ quá lớn. Chỉ có thể nhìn Diệp Tử Tân vừa chơi lửa, vừa đem bản thân quấn thành một quả cầu.

Chờ bọn hắn chạy đến phụ cận khu an toàn Kinh thành, trời đã tờ mờ sáng, từ vị trí của bọn họđã có thể nhìn đến tường thành cao ngất của khu an toàn.

“Giống như so với trước khi chúng ta rời đi cao hơn không ít.” Cũng hoang vắng hơn… Diệp Tử Tân đem câu phía sau thu lại, thời tiết lạnh như vậy có lẽ có thể hạn chế hành động của tang thi ở trình độ nhất định, nhưng đồng thời cũng tước đoạt không gian sinh tồn cuối cùng của rất nhiều người. Hắn có linh khí hộ thể cũng cảm thấy lạnh khó có thể chịu được, vậy người thường ở khu an toàn phải sống qua mùa đông này như thế nào?

Còn không chờ bọn hắn lái vào khu an toàn, thanh âm Mục Chi Hằng liền nhanh chóng truyền tới: “Lão đại, các cậu ở ngoài khu an toàn chờ, ngàn vạn đừng tiến vào.”

Diệp Tử Tân nhìn toàn bộ người võ trang che ở trước đường chậm rì rì hồi đáp: “Đại khái muốn vào cũng vào không được.”

“Đường tiên sinh, chúng tôi là người của đội điều tra đặc biệt, mời cậu theo chúng tôi đi một chuyến.” nam nhân âu phục mặc màu đen lấy ra giấy chứng nhận của đội điều tra đặc biệt đưa về phía trước, gã tin tưởng người trong xe tăng có thể thấy rõ.

Đội điều tra đặc biệt là tổ chức dị năng chính phủ xây dựng khi mạt thế, chủ yếu phụ trách điều tra đối với một số địa điểm đặc thù cùng sinh vật có dị năng. Nhân số trong đội ngũ này đến nay không vượt qua ba mươi người, nhưng mỗi một người đều có dị năng đặc thù.

“Lý do.” Đường Thù trực tiếp nhảy khỏi xe tăng, trước mạt thế vũ khí dùng sắt thép tạo ra còn ngăn không được một móng vuốt của tang thi cấp 4, hiện đến nay xe tăng cũng bất quá chỉ là phương tiện giao thông mà thôi.

Nam nhân thu hồi giấy chứng nhận lấy ngữ khí giải quyết việc chung nói: “Rất xin lỗi Đường tiên sinh đây là mệnh lệnh của trên cấp, không có lý do gì.”

“Ân… Kia chỉ sợ nhóm anh phải đi không một chuyến.” Diệp Tử Tân ghé vào xe tăng, cũng không muốn nhảy ra, đại khái là vì thời tiết rất lạnh ngay cả khi nói chuyện thanh âm đều trở nên lười biếng.

Dựa theo tin tức bọn họ nhận được, quan hệ của quân đội cùng chính phủ đã buộc chặt thành một sợi tùy thời có thể cắt đứt, Đường Thù là người Đường gia, tại tình hình này tự nhiên không thể đi theo người chính phủ rời đi.

Nam nhân cũng không có nhìn Diệp Tử Tân mà vẫn nhìn chằm chằm Đường Thù nói: “Hi vọng Đường tiên sinh không nên làm chúng tôi khó xử.”

Đi cùng với lời khó xử trong miệng gã là thủ hạ bày ra đội hình chữ nhân, âm thầm hình thành xu thế vây quanh.

Diệp Tử Tân giật giật cánh tay, than thở: “Trời lạnh như vậy, quả thật hẳn nên vận động một chút.”

Chu Kỳ xác nhận phương hướng vị trí của Đường Thù cùng Diệp Tử Tân sau, Đường Yến tự mình lái xe mang theo Mục Chi Hằng cùng Chu Kỳ chạy tới ngoài khu an toàn.

“Tôi đây là lần đầu tiên ngồi xe anh lái.” Mục Chi Hằng sắc mặt không tốt lắm, nếu như điều kiện cho phép mà nói hắn tựa hồ tùy thời đều có thể ói: “Hi vọng cũng là một lần cuối cùng.”

Chu Kỳ đã nói không ra lời, cậu ta chỉ cứng ngắc ngón tay chỉ chỉ vị trí trên màn hình, lập tức đem chính mình lui thành một đoàn, tựa hồ phương thức như vậy có thể hảo hảo trấn an dạ dày rung chuyển của cậu ấy.

Liền tính Chu Kỳ không chỉ Đường Yến cũng đã thấy được xe tăng đậu ở giữa đường, cùng hai người không hề có hình tượng dựa vào nhau bên xe tăng kia.

“Các cậu không phải lọt vào tập kích sao?” Đường Yến sau khi xuống xe nhíu nhíu lông mày, tựa hồ đối với trạng thái hai người kia hoàn hảo không tổn hao gì cũng không hài lòng, vì đuổi kịp thời gian hắn vừa rồi thiếu chút nữa trực tiếp phá ra cổng lớn của khu an toàn.

Diệp Tử Tân chỉ chỉ bên trong xe tăng, những người vừa rồi chặn đường đang bị trói thành một đoàn quăng ở bên trong. Những dị năng giả tinh anh đó chỉ sợ là chết sống đều không thể tưởng được, chính mình sẽ có một ngày khinh địch mà bị hai người đả bại như vậy: “Đã thu phục, có thể nguyên dạng đuổi về.”

“… Vừa đi vừa nói chuyện đi.”

Còn không chờ Đường Yến lên xe, Mục Chi Hằng liền đoạt lấy vị trí điều khiển trước, dạ dày hắn cũng không chịu nổi ép buộc như vậy.

Mục Chi Hằng cũng không có trở về từ cổng khu an toàn, mà là đem đầu xe quay lại, đi trên một con đường khác.

“Người chính phủ tựa hồ đang tìm cậu cùng em dâu, bọn tôi hiện tại cũng không làm rõ được bọn họ rốt cuộc muốn làm gì.” Bị đoạt đi vị trí điều khiển, Đường Yến dứt khoát cũng chui vào xe tăng, như hổ rình mồi nhìn chằm chằm Diệp Tử Tân điều khiển xe tăng, rất có xu thế đoạt lấy mà lái.

Mà người áo đen bị quăng tới một nơi cản gió, ở lại ngoài khu an toàn. Nếu như không có ai lại đây tìm kiếm mà nói, bọn họ còn cần ở nơi đó ngồi một ngày mới có khả năng hoàn toàn giải phóng.

“Đổi xưng hô khác… Tôi có lẽ có thể suy xét đem xe tăng cho anh mượn lái.” Diệp Tử Tân quay đầu, biểu tình nhìn qua có chút cứng ngắc.

Đường Yến dừng một chút, thử xưng hô: “Em dâu?”

Diệp Tử Tân lại yên lặng đem đầu nhéo trở về: “Thôi… Tôi không nên thử câu thông bình thường cùng người Đường gia.”

Đường Thù đánh gãy đối thoại không dinh dưỡng của bọn họ trực tiếp hỏi: “Lão gia tử là khi nào thì bị mang đi?”

“Là ở mười một ngày trước, khi đó hệ thống nước sạch đã nghiên thành công và thử dùng ở căn cứ Kinh thành, cũng đem phần dư đưa đến khu an toàn phụ cận.” trong thanh âm Đường Yến nhiều ra vài phần trầm trọng: “Đại đa số địa phương trong khu an toàn chúng ta đều phái người đi tra qua, không có nửa điểm dấu vết, bọn họ sẽ không đến mức đem lão gia tử mang khỏi khu an toàn giấu đi.”

“Uy vọng của Đường gia ở nơi nào, bọn họ không dám động thủ với lão gia tử.” Đường Thù hơi tạm dừng: “Yên tâm tôi sẽ tìm được được ông.”

Khu an toàn Kinh thành chỉ lớn như vậy, liền tính đào ba thước y cũng sẽ tìm được người.

 

Tác giả có chuyện muốn nói:

Tiểu kịch trường:

Hằng ngày của Tiểu Bạch …

Diệp Tử Tân do dự nhìn phiên bản Tiểu Bạch thu nhỏ lại quấn trên ngón tay: Thời điểm mi là rắn uy thịt cho mi, thời điểm mi là giao tao nên uy mi cái gì… ( chủ yếu là đồ vật thần mã nào có thể nhét vào cái miệng nhỏ như vậy nha… )

Đường Thù: canh rắn…

Diệp Tử Tân: (⊙_⊙) thật hung tàn!

 

, Chương 74. Nơi giao dịch

Đường lão gia tử từ mười một ngày trước sau khi ông tham gia hội nghị trực tiếp bị áp giải, chia đều mỗi ba ngày sẽ bị đổi một chỗ, ở trong này ông vừa vặn ngốc đủ ba ngày.

Tuy rằng là trạng thái bị giam lỏng, bất quá đãi ngộ ông nhận được lại một chút cũng không kém hơn lúc trước khi bị giam lỏng, thậm chí còn tốt hơn một chút. Đối phương hiển nhiên biết ông là người yêu hoa, mỗi lần gã an bài nơi cho ông trong đó đều có một phòng hoa loại nhỏ, bên trong có đủ loại hoa tươi dịu ngoan, ở mùa đông cũng nở rộ.

Ông mỗi ngày ba bữa càng là tinh điêu tế mài (giống kiểu được gọt giũa cẩn thận, đẹp đẽ), Đường Thù cùng Diệp Tử Tân ở trước khi rời đi từng dẫn lão gia tử cảm thụ qua thiên địa linh khí. Ông vẫn chưa thể một mình dẫn linh khí nhập thể, bất quá đối với linh khí cũng có cảm ứng nhất định, bởi vậy lão gia tử rất dễ dàng phát hiện thực vật mà đối phương mỗi ngày cung cho ông trong đó đều ẩn chứa chút ít linh khí…

Đường lão gia tử ngoài miệng tuy rằng đối với tu tiên hoàn toàn không thèm để ý, bất quá trong lòng lại đối với loại chuyện quái lực loạn thần linh tinh này vẫn có tò mò nhất định. Sinh hoạt giam lỏng ngược lại cung cấp cho ông thời gian tu luyện, hơn nữa linh thực có chứa linh khí, ngắn ngủn hơn mười ngày sinh hoạt, Đường lão gia tử tựa hồ đụng đến phương pháp vẫn không chạm tới, có thể đem linh khí trong thiên địa dẫn vào trong cơ thể.

Đối phương mỗi ngày đưa cơm thời gian đều cố định, Đường lão gia tử cắt sửa xong hoa lá vừa vặn đồng hồ báo thức điểm đến mười hai giờ, hiện tại lại tới thời gian đưa cơm trưa.

Hôm nay người đưa cơm như trước là một gương mặt mới, hắn sau khi phụ giúp đẩy xe đi vào lại làm động tác bất đồng với người bình thường, hắn phản thủ khóa cửa lại…

“Đường gia gia, tôi là tới cứu ông ra ngoài.”

Khi Đường lão gia tử quay đầu vừa lúc nhìn thấy trên gương mặt hoàn toàn không quen kia lộ ra tươi cười bất cần quen thuộc, ông cũng không có tiếp lời thậm chí không buông kéo cắt sửa hoa: “Nhiệm vụ của cậu là cái gì?”

“Của tôi…” Người kia hơi tạm dừng có chút đáp không được: “Không quản nói như thế nào, chúng ta rời khỏi nơi này trước.”

Đường lão gia tử nhíu mi, khẩu khí dũ phát nghiêm khắc nói: “Cậu vì nhiệm vụ này có thể đi đánh lén cháu trai của tôi, lại muốn vì lão đầu tử tôi mà thất bại trong gang tấc sao?”

Phương Nhậm Kiệt thở dài: “Tôi đã tra được tất cả tư liệu tôi có khả năng tra được, tuy rằng còn không đủ lấy đến lên án Tiếu gia… Nhưng lão gia tử ngài lại không ra mặt mà nói, khu an toàn liền phải hoàn toàn phân liệt, đến lúc đó tôi có hoàn thành nhiệm vụ cũng không có ý nghĩa gì.”

Đường lão gia hơi sửng sốt, ông vẫn bị giam lỏng, cũng không biết tình huống bên ngoài: “Có ý gì?”

“Ý là… Các người đều đi không được.” Tiếu Mộc đẩy cửa ra dựa vào một bên, bên khóe miệng gã còn hơi chứa tươi cười thanh thản: “Liền vội vã muốn rời đi như vậy? Thật là rất làm cho người ta thất vọng đau khổ. Kỳ thật tôi đãi cậu không tệ đi, nếu không cậu lại như thế nào lại nhìn thấy nhiều thứ không nên nhìn thấy như vậy?”

“Những khu vực đó đã phái người đi tra xét qua, đều không tìm được tung tích lão gia tử.” Đường Yến chỉ vào vị trí màu lam trên màn hình hư tưởng nói: “Còn lại những nơi có điểm đỏ đều là vị trí chúng ta không thể xông vào, lão gia tử khả năng liền ở nơi nào đó trong đó.”

Chỗ của bọn họ hiện tại là căn cứ trong nửa năm Đường Thù rời đi này Mục Chi Hằng một tay thành lập nên, Đường Yến lợi dụng chức quyền của mình ở quân đội, đem người trước kia của Đường Thù đều điều phối đến bên này.

Sau khi Chu Kỳ cùng Lan Tri Thu liên thủ hợp tác, xây toàn bộ bằng internet, dẫn toàn bộ khoa học kỹ thuật tương đối tiên tiến vào trước. Vì cam đoan điện lực cung ứng, bọn họ thậm chí phái người đi dẹp xong một nhà máy điện bằng sức gió, đem máy xoay gió tháo dỡ vận chuyển về đây một lần nữa lắp ráp lại.

Những nhiệm vụ đó vốn do Đường Thù trước khi rời đi công đạo với Mục Chi Hằng, đến nay tương đương hoàn thành vượt mức.

“Những điểm màu đỏ đó đều là địa phương nào?” Diệp Tử Tân phát hiện điểm màu đỏ trên màn hình tuy rằng không nhiều, nhưng đều tương đối tập trung.

“Nơi này là chỗ của Tề gia.” Đường Yến chỉ vào ba điểm đỏ bên trái nói: “Nhà của bọn họ chính là lấy núi của chính phủ làm xây nhà, cho nên chúng ta tìm người tới nay cũng vẫn lấy nhà bọn họ làm trọng điểm, đến nay chỉ còn lại có này ba vị trí còn chưa có thể lẻn vào.”

Đường Yến đem ngón tay xê dịch xuống: “Mảnh này là chỗ của Tiếu gia, so với Tề gia càng khó đột phá hơn.”

Diệp Tử Tân quay đầu nhìn về phía Đường Thù dò hỏi: “Chúng ta bắt đầu tìm từ nơi nào?”

“Tiếu gia.” Đường Thù không có nửa điểm do dự nói, Tiếu gia có nhiều bí ẩn chưa cởi bỏ, y có một loại dự cảm, đó mới là nơi mấu chốt bọn họ tìm kiếm.

Tuy rằng nói muốn từ Tiếu gia tìm tới, nhưng Tiếu gia ở trong khu an toàn chiếm hơn một phần ba diện tích, trong đó bao hàm hơn mười cửa hàng, một nơi bán đấu giá cùng một thị trường giao dịch.

Đường Thù tự hỏi một lát cuối cùng quyết định: “Đến thị trường giao dịch trước.”

Toàn bộ thị trường giao dịch xây ở khu an toàn, đó là địa phương ngư long hỗn tạp nhất trong cả khu an toàn, rất nhiều “Thợ săn” dị năng giả độc lập cùng người thường giết tang thi mà sống đều mang theo đồ từ ngoài thành cầm về đến nơi đây giao dịch, trung gian ít phí dụng thủ tục hơn rất nhiều, lại thêm rất nhiều cướp đoạt máu tanh.

Đó là địa phương duy nhất trong toàn bộ khu an toàn, có thể trực tiếp giết người lại không có người ngăn cản.

Trong thị trường giao dịch còn xây một trường cách đấu, đó là địa phương liều mạng chân chân thật thật. Tuy rằng mệnh lệnh trong quy tắc cách đấu rõ ràng cấm hạ sát thủ, cũng có đội chữa bệnh, nhưng mỗi ngày vẫn có tình huống chí tử.

Đương nhiên mỗi ngày người tiến đến cách đấu vẫn nối liền không dứt. Đại đa số người đều cảm thấy cùng nhân loại đánh nhau an toàn hơn đánh nhau với quái vật, bọn họ vĩnh viễn đều sẽ không sợ hãi nhân loại, sẽ chỉ lùi bước ở trước mặt quái vật. Mà quan khán loại trận đấu này cũng thành một loại phương thức thư hoãn áp lực của rất nhiều người, bọn họ vui lòng lấy ra tinh hạch đến để đánh bạc.

Mặc dù lão gia tử không có bị nhốt ở nơi này, nhưng địa phương càng loạn càng dễ dàng tìm hiểu được tin tức.

Bởi vì người chính phủ vẫn luôn tìm Đường Thù cùng Diệp Tử Tân, bọn họ không thể không thay đổi một thân giả, lại dùng thuật pháp nhỏ mơ hồ bên ngoài của mình sau đó mới đến thị trường giao dịch.

Cổng thị trường giao dịch cũng không có thiết lập như trong khu an toàn, mà là phụ cận cửa vào thành, xây một cái cổng thông vào. Toàn bộ trường giao dịch là do mấy chục dị năng giả hệ Thổ, liên tục làm nửa tháng mới thành. Chiếm rất lớn, bốn phía đều dùng kim loại gia cố qua, đỉnh dùng đèn treo kiểu cũ, ngọn đèn hàng năm mờ nhạt.

Tới chỗ này thường thường đều là khách quen, Diệp Tử Tân cùng Đường Thù hai gương mặt mới vừa đến liền khiến cho đại bộ phận người chú ý.

“Hai vị là tới đoái hóa hay là?” quản lý trường giao dịch bình thường đều là người Tiếu gia chào mời đi theo, bọn họ thường sẽ không quản người nháo sự (quậy phá), nhưng nếu quá phận, hoặc là minh mục trương đảm (không kiên nể gì hết) bọn họ sẽ quản. Mặt khác nếu có người mới đến, bọn họ cũng sẽ phụ trách hỗ trợ giới thiệu.

Này cũng là duyên cớ Đường Yến không dễ phái người đến đây tìm Đường lão gia tử, nơi này có rất nhiều người bỏ mạng, một khi phát sinh xung đột máu tanh hậu quả thiết tưởng không chịu nổi.

Nơi này phương thức giao dịch thường dùng nhất, đều không phải là giao dịch tinh hạch mà là lấy đồ đổi đồ, cũng chính là đoái hóa đối phương nói. Này cũng là nguyên nhân thị trường giao dịch có thể vẫn sinh ý không dứt, dù sao đại đa số dị năng giả càng nguyện ý dùng tinh hạch đến tu luyện, lại dùng nhữngvật tư bản thân không cần đến đổi đồ mình cần.

“Cậu trước mang bọn tôi nơi nơi nhìn xem.” Diệp Tử Tân trực tiếp lấy ra một viên tinh hạch ném cho đối phương, ánh mắt tùy ý quét về phía bốn phía.

“Được rồi.” Khó được gặp được khách nhân ra tay hào phóng, đối phương tự nhiên cũng nguyện ý tận tâm, dọc theo đường đi trừ giới thiệu còn đem quy củ nơi này sự vô toàn diện (không giấu diếm gì hết) giảng giải một lần.

Dù sao cũng phải nói trường giao dịch kiếm chính là phí vào cửa, còn có tiền thuê quầy hàng cố định. Nghe tới tựa hồ rất có lương tâm, lại không biết tiền lớn hơn nữa chủ yếu đến từ chính tiền đặt cược của trường cách đấu.

Diệp Tử Tân cùng Đường Thù ở bên ngoài dạo qua một vòng, trừ bỏ hỏi thăm tin tức còn dùng muối ăn đã sớm chuẩn bị tốt trong ba lô đổi một số vật nhỏ, để bọn họ nhìn qua sẽ không khác người cho lắm.

Diệp Tử Tân mỗi khi nhìn thấy một cách cửa đều sẽ xáp qua cẩn thận nhìn một cái, tiếp đó hỏi thăm hỏi trong rốt cuộc là cái gì. Đối phương chỉ cho là lòng hiếu kỳ  của hắn quá nặng, xem trên phần tinh hạch, có thể nói liền tường tận nói cho Diệp Tử Tân nghe, địa phương nói hàm hồ sẽ bị Diệp Tử Tân cùng Đường Thù yên lặng ghi nhớ lại, chờ quay đầu lại đi vào tra xét.

“Hai vị lão bản, bên này chính là địa phương náo nhiệt nhất nơi này của chúng tôi, các cậu muốn vào xem một chút không?” người dẫn đường đứng ở trước một phiến cửa sắt đóng lại, chà xát tay ý tứ không cần nói cũng biết.

Diệp Tử Tân nghe thanh âm đánh nhau cùng thanh âm bốn phía hò hét trợ uy bên trong nhíu nhíu mi, lại lấy ra một viên tinh hạch cấp 2 chơi đùa trên tay nhưng không có trực tiếp cho đối phương: “Người tham gia trận đấu của các cậu nơi này đều là tự mình báo danh?”

Ánh mắt nNgười kia theo tinh hạch cao thấp phập phồng, một lòng đều đặt lên nó, tự nhiên là Diệp Tử Tân hỏi cái gì gã đáp cái đó: “Có tự mình báo danh, bản thân chúng tôi nơi này cũng có vài tuyển thủ cố định …”

“Bọn họ bình thường đều ngốc ở địa phương nào?” Diệp Tử Tân nắm chắc tinh hạch, đi về phía trước lại không có buông tay ra.

Người kia gãi gãi tóc: “Bọn họ bình thường đều ngốc ở phía sau phòng nghỉ, tất cả viên công bình thường của thị trường giao dịch đều ở đàng kia.”

Diệp Tử Tân rốt cục buông lỏng tay ra, trước khi vào cửa nhìn bốn phía: “Nơi này tựa hồ ngay cả theo dõi đều không có, các cậu bình thường sẽ quản như thế nào?”

“Lão bản là lần đầu tiên đến, không hiểu quy củ nơi này của chúng tôi, chỉ cần không nháo quá lớn đều sẽ không có người quản. Bất quá… Chúng tôi nơi này cũng có vài dị năng giả cao cấp trấn thủ, thật muốn nháo cũng phải suy nghĩ trước.” Người kia thu tinh hạch động tác nhanh nhẹn đẩy ra cửa sắt: “Hai vị lão bản bên trong mời.”

Phòng phía sau cửa sắt thậm chí không nhỏ hơn so với phía trước trường giao dịch, toàn bộ là bậc thang kéo dài xuống phía dưới, từng cái bậc thang đều có một hàng băng ghế, bây giờ đều ngồi đầy người.

“Hai vị lão bản nếu nhìn trúng tuyển thủ bên nào, có thể đến bên kia đặt cược. Tôi ở chỗ này lăn lộn cũng thật lâu, đại đa số tuyển thủ đều gặp qua, hai vị lão bản nếu tin tôi, tôi cũng có thể thay các cậu chọn người ào để đặt.”

Người kia chỉ chỉ cửa sổ đặt cược bên cạnh, đến nay nhiệm vụ dẫn đường của gã đã hoàn thành, chỉ là có chút luyến tiếc hai dê béo bên người này, còn muốn kiếm một món cuối cùng. Dù sao hiện tại dị năng giả lấy được tinh hạch đều che dấu cho mình dùng để thăng cấp, có mấy người có thể sảng khoái như vậy.

Chú ý của gã đánh mặc dù tốt, đáng tiếc chú ý điểm của Diệp Tử Tân cùng Đường Thù đã hoàn toàn không ở trên người gã, bọn họ đều nhìn chằm chằm người trên trường cách đấu, một người kinh ngạc một người trầm mặc.

Người giữa sân khiến Đường Thù nhìn kia thời điểm lại bị đánh bay, y nhịn không được nhíu mi. Diệp Tử Tân lại hành động trước y một bước, tuy rằng không biết tiểu tử kia vì cái gì sẽ ở trong này, nhưng Đường lão đại không muốn nhịn vậy không cần nhịn đi! Về phần khác… Đánh xong nói sau!

 

Tác giả có chuyện muốn nói:

Tiểu kịch trường:

Xuẩn tác giả: cho nên chúng ta đến phỏng vấn một chút phần tử hiếu chiến Diệp Tử Tân đồng học… Cậu còn nhớ rõ mục đích các cậu đến sòng bạc là cái gì sao?

Diệp Tử Tân: cứu người a.

Xuẩn tác giả: người đâu?

Diệp Tử Tân: đang cứu ~~

Xuẩn tác giả: (⊙_⊙) không đúng chỗ nào?

Diệp Tử Tân: O(∩_∩)O~


 

Bánh Bao: Chết rồi…. cái thị trường giao dịch này hình như tên Địa Hạ á nhưng mị không thấy nó viết hoa tưởng nó vô nghĩa nên bỏ hết rồi mọi người tự YY thêm vô nha ^V^

Ý ý không biết hai anh thấy là ai nha…?????????

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s