Thuận theo kịch tình 71-72

, Chương 71. Từ biệt vào núi

“Nếu như các cậu đã làm tốt quyết định, vậy đi đi.” Đường lão gia tử đang cắt tỉa hoa, động tác của ông rất chậm nhưng cũng rất cẩn thận, giống như đang đối đãi với tình nhân của mình, nay cả ánh mắt cũng rất ôn nhu.

Đứng ở phía sau Đường lão gia tử, lão quản gia trong mắt lại mang theo không tha rõ ràng, nhưng ông lại chỉ lui ra phía sau vài bước, cũng không có phát biểu ý kiến gì. Thiếu gia nhà ông đã sớm không phải là chim non của ông, cánh chim của ông cũng không đủ để che chở thiếu gia, bởi vì thiếu gia của ông nhất định sẽ bay rất cao.

“Ông phải chiếu cố tốt bản thân.” Diệp Tử Tân lại tự tay ngâm một ấm trà, không có biện pháp hắn vào không được phòng bếp, cũng chỉ có này một thủ đoạn còn miễn cưỡng có thể tạo niềm vui cho lão gia tử.

Lão gia tử “Hừ” một tiếng, thô bạo đem chén trà đặt bên cạnh, cuối cùng vẫn cầm đến uống một ngụm. “Bên ngoài khu an toàn không an toàn, hai người các cậu cũng phải chú ý chút.”

“Ông yên tâm.” Diệp Tử Tân cười hì hì bưng ấm trà đảo qua một vòng súc nước cho lão gia tử: “Con lần trước cùng ông giảng ông cũng phải chú ý tu luyện.”

Thời điểm Diệp Tử Tân mới đến Đường gia đã bảo hệ thống kiểm tra đo lường, Đường lão gia tử cũng có linh căn, chỉ là tam linh căn không tốt lắm, hơn nữa tuổi tác lớn, cho nên không có dị năng. Bất quá chỉ cần có linh căn là có thể tu luyện, để cường thân kiện thể cũng là chuyện tốt.

“Một bó tuổi còn tu luyện cái gì?” Đường lão gia tử ngoài miệng nói như vậy, trong lòng lại vẫn rất hưởng thụ. Ba cháu trai của ông hai đứa đều là hũ nút, ngai cả khuôn mặt tươi cười cũng không có. Còn cháu trai nhỏ coi như không nuôi hư, ngẫu nhiên có bộ dáng tươi cười, nhưng cũng là thời điểm không có ai. Làm cho Đường Diệp ở bên cạnh y tâm sự cả buổi trời, không khác nói nhảm mà thôi.

“Thiếu gia cậu yên tâm, tôi sẽ chiếu cố tốt Đường tiên sinh.” Lão quản gia hợp thời đứng ra, đem nước phân tưới hoa đưa cho Đường lão gia tử.

“Ông cũng phải bảo trọng thân thể.” Diệp Tử Tân kéo tay lão quản gia, có bao nhiêu luyến tiếc, tu luyện không năm tháng, bọn họ cũng không biết cần bao lâu mới có thể trở về.

“Thiếu gia, tôi sẽ.” Lão quản gia do dự một lát hỏi: “Thiếu gia, các cậu đại khái phải rời khỏi bao lâu? Tôi đi chuẩn bị một ít thức ăn cho các cậu.”

“Để người phòng bếp cùng chuẩn bị với ông, nhanh thêm chút, làm nhiều thứ bọn họ thích chút.” Đường lão gia tử nhíu mi: “Trong không gian gì đó của cậu xác định sẽ không hư sao?”

“Gia gia không cần phiền toái như vậy, chúng con muốn đi tu luyện chứ không phải đi hưởng thụ.” Diệp Tử Tân dở khóc dở cười nói, hắn nguyên bản đã dùng tích phân đổi gần một năm Tích Cốc đan, làm tốt chuẩn bị khổ tu. Bị lão quản gia cùng Đường lão gia tử tham gia vô, dám chừng biến thành xuất môn ăn cơm dã ngoại luôn quá.

Đường gia gia liếc mắt trắng: “Nên làm chuẩn bị vẫn phải làm.”

Diệp Tử Tân không thể phản bác, chờ bọn họ làm xong, thực phẩm trong không gian cũng đủ bọn hắn dùng hơn một năm. Trừ bỏ lương khô thuận tiện đem theo, phần lớn đều là đồ ăn bọn họ thích.

Diệp Tử Tân đem không gian dùng để nhồi thực phẩm sau, nhìn còn ba chén canh gà lớn như thao rửa mặt còn lại, suy xét trình độ tiếp nhận của mình, bỗng nhiên cảm thấy sẽ không muốn yêu nữa.

Bọn Đường Thù sau khi tiến vào khu an toàn, liền đem vật tư đoạt được ở trong quân giới khố (khố như quốc khố vậy á chứ không phải quần síp đâu) toàn bộ nộp lên trên, chỉ là phong thư lúc trước bảo tồn ở trong không gian Cố Quân Ngôn kia không thể tìm về. Đường Thù căn cứ trí nhớ lại lần nữa sao chép một phần, tuy rằng tiếc nuối không phải nguyên bản, nhưng tốt xấu coi như là hoàn thành một phần tâm nguyện của bọn hắn.

Xe tăng bọn họ lái theo lý thuyết đã toàn bộ thuộc về quân đội, nhưng dưới Đường Yến đặc phê, khi Diệp Tử Tân cùng Đường Thù rời đi lại lần nữa lái đi một chiếc.

Thủ hạ của Đường Thù có Đường Yến hỗ trợ toàn bộ đều tiến quân vào đội dị năng giả, hơn nữa tự thành lập một đội, do Trang Túc cùng Mục Chi Hằng tạm làm người quản lý.

Khi đưa tiễn bọn họ còn đang huấn luyện, cho nên trừ bỏ người Đường gia chỉ có Mục Chi Hằng trình diện.

“Tôi ở trong khu an toàn thuê một biệt thự làm cứ điểm lâm thời, Chu Kỳ cùng Trang Túc bình thường ở bên đó công tác.” Mặc dù là thời điểm sắp chia tay Mục Chi Hằng như trước vẫn duy trì thái độ giải quyết việc chung, nghiêm trang làm báo cáo. Nhìn không ra được chút lưu luyến nào, bất mãn ngược lại có rất nhiều, Đường Thù chạy tới làm chưởng quầy vung tay, việc còn lại liền trực tiếp áp lên người hắn …

“Ân, vất vả.” Đường Thù như không nghe ra được thủ hạ đắc ý nhất của mình bất mãn, chỉ phân phó: “Hết thảy lấy an toàn làm trên hết.”

Mục Chi Hằng dừng một chút, hứa hẹn: “Tôi hiểu được.”

“Thiếu gia, sớm trở về.” Mặc dù là trời nóng, lão quản gia như trước mặc tây trang ngay ngắn, đây là thói quen ông dưỡng thành từ nhiều năm trước tới nay.

Diệp Tử Tân ngồi ở phía trên xe tăng, thần sắc cẩn trọng công đạo: “Hoa bá ông cũng phải bảo trọng thân thể, nhất định phải cẩn trọng tu luyện.”

“Thiếu gia yên tâm.” Lão quản gia cười lắc lắc tay, bộ xương già này của ông, sống bao nhiêu năm kỳ thật cũng không sao, bất quá có thể bồi thiếu gia thêm vài năm liền nhiều bồi thêm vài năm đi.

Nhà họ Tiếu, trước mặt Tiếu Dịch đặt một chậu nước bằng sứ Thanh Hoa, nước trong suốt, sau khi tay cô ta lướt qua mặt nước nhanh chóng nổi lên gợn sóng, đúng là cảnh tượng khi Diệp Tử Tân cùng Đường Thù rời đi: “Anh không ngăn cản bọn họ rời đi sao?”

“Còn chưa tới thời điểm.” Tiếu Mộc cũng không phải rất để ý liếc liếc mắt mặt nước một cái: “Chỉ cần Đường gia còn ở, bọn họ liền chạy không thoát.”

Tiếu Dịch cắn môi, thanh âm rất nhẹ hỏi: “Kia mối thù của Tiếu Nhan đâu?”

“Bất quá là một hậu bối ở riêng mà thôi, còn không có thiên phú tu luyện.” Tiếu Mộc nhắm mắt nói, gã nói có chút hàm hồ như là sắp ngủ tới nơi. “Không có giá trị bằng một thiên tài.”

“Ba” Tiếu Dịch vỗ xuống nước mặt, mặt trên thân ảnh của Diệp Tử Tân cùng Đường Thù lập tức bị đánh tan…

Đây là một thời tiết tốt, mặt trời diễm lệ chiếu thật cao. Loại thời điểm này cho dù là tang thi không sợ ánh mặt trời cũng rất ít ở bên ngoài hoạt động, bọn nó càng thích trốn ở nơi râm mát, để tránh trên người vốn đã thừa không nhiều thịt thối hoàn toàn nướng sạch sẽ. Nhóm động thực vật biến dị ngược lại rất chịu khó, chúng nó ở bốn phía kiếm ăn, thời điểm không có thức ăn thậm chí lấy động vật biến dị cùng tang thi đỡ đói.

“Chúng ta đi nơi nào?” Diệp Tử Tân hừ ca hỏi, này đại khái là thời điểm nhẹ nhàng nhất hắn xuyên đến thế giới này tới nay, không có cốt truyện không có trách nhiệm, có thể phóng túng bản thân chỉ cần làm việc mình muốn làm.

Đường Thù nhấn mở màn hình hư tưởng trên cổ tay của mình, đây là máy liên lạc cùng định vị mới nhất Chu Kỳ nghiên cứu chế tạo ra. Từ khi lần trước Diệp Tử Tân cùng Đường Thù khiêu nhai, do vấn đề tín hiệu nên liên lạc không được, cậu ta liền vẫn cố gắng nghiên cứu phương thức cải tiến. Thành phẩm chỉ có một cái, ngay tại trên tay Đường Thù.

“Anh ở trong này có một căn biệt thự.” Đường Thù chỉ vào một điểm trên màn hình hư tưởng: “Vị trí ở trên núi, độc môn độc đống (vắng lặng) thích hợp ẩn cư tu luyện.”

Diệp Tử Tân dựa qua nhìn thoáng qua, sau khi định vị địa chỉ mới hỏi: “Anh ở nơi này mua nhà làm chi?”

Đường Thù đáp lại rất nhanh: “Thanh tịnh.”

Diệp Tử Tân trầm mặc một lát, tự đáy lòng nói: “Anh nên đi xuất gia.”

Đường Thù mặt không chút thay đổi “Ân” một tiếng, nhìn qua như là cẩn trọng nghe ý kiến Diệp Tử Tân.

“Em nói đùa!” Diệp Tử Tân chớp chớp mắt, từng chữ nhấn mạnh: “Anh ngàn vạn đừng luẩn quẩn trong lòng đi tìm Tịnh Tuệ quy y… Kia không thích hợp với anh.”

“Thì tính sao?” Đường Thù động động khóe môi, trong ánh mắt cũng là ôn nhu khó được, thanh âm y cũng rất thong thả, như đã trải qua thận trọng tự hỏi, cũng giống như có chút thẹn thùng: “Xuất gia cũng giống nhau, anh nếu tu Phật cũng là vì kiếp sau còn có thể gặp được em.”

Độ ấm trên mặt Diệp Tử Tân vẫn kéo dài đến phía dưới cổ, người rất ít nói lời tâm tình, ngẫu nhiên tuôn ra một câu như vậy hiệu quả quá mức kinh người, thế cho nên Diệp Tử Tân thiếu chút nữa đem xe đâm vào cây luôn.

“Chúng ta tốt xấu gì cũng là người tu tiên, cho nên em chỉ muốn anh kiếp này.” Diệp Tử Tân phanh xe mạnh lại, cũng không biết hắn cùng Đường Thù ai trước chủ động, hai người nhanh chóng ôm hôn nhau.

Chờ bọn hắn tách ra quần áo đều có chút hỗn độn, phía dưới Đường Thù đã dựng lên lều trại nhỏ. Y mặt bình tĩnh đoạt lấy vị trí điều khiển, hơn một tháng hành trình cũng đủ để y học được điều khiển xe tăng như thế nào, cũng bằng tốc độ nhanh nhất chạy đến mục đích của bọn họ.

Đường Thù nói căn biệt thự kia ở giữa sườn núi, dưới núi là một rừng cây. Bên trong cơ hồ không có động vật lớn, nhiều nhất cũng chỉ là chút thỏ sóc linh tinh.

“Chúng ta hôm nay nướng thịt đi.” Diệp Tử Tân trên tay bắt mộ con sóc biến dị lớn, nắm đuôi nói: “Em có thể giúp anh… nhổ lông!” Hắn vẫn tự hiểu lấy mình, không có dự định trực tiếp hỗ trợ nướng thịt.

“Được.” Trừ bỏ thỉnh cầu hành động một mình của Diệp Tử Tân, Đường Thù rất ít khi đưa ra ý kiến phản đối. Y vừa mới cùng Diệp Tử Tân ở trong xe đơn giản thư giải một chút, từ tinh thần tới nói cũng không có được thỏa mãn, cho nên với y mà nói bữa tối là cái gì cũng không có quá trọng yếu, y càng để ý chuyện sau bữa tối.

Đường núi không dễ lái xe tăng, Diệp Tử Tân cùng Đường Thù dứt khoát đậu xe bên kia đường tự đi lên, trong núi linh khí cũng rất đầy đủ, một đường đi đi dừng dừng cũng là một loại tu luyện thoải mái, thuận tiện thu hoạch không ít tinh hạch thực vật.

Biệt thự tổng cộng có hai tầng, bên ngoài còn có một sân nhỏ. Bình thường không có người ở lại, chỉ có người làm mỗi tuần đến quét tước một lần. Lúc tận thế, ngay cả người quét tước cũng không còn, trên đất tích góp từng tầng bụi.

Diệp Tử Tân cùng Đường Thù dùng thuật pháp thanh lý, cũng dùng rất nhiều giờ mới thanh lý xong. Diệp Tử Tân lại dùng gia cụ tương đối mới trong không gian đem cả biệt thự sắp xếp một lần nữa, sau khi nhìn qua có chút nhân khí mới dừng tay.

Đường Thù đem thực vật biến dị trong sân toàn bộ thanh lý sạch sẽ, đặt trận pháp cấm chế gần nhau. Bọn họ dù sao cũng là đến bế quan tu hành, thiết hạ trận pháp cấm chế có thể ngăn cản sinh vật biến dị trong rừng quấy rầy.

Y bên này vừa đem Tụ Linh Trận lớn hơn bày xong, Diệp Tử Tân bên kia đã bày ra giá nướng thịt xong xuôi, đem chú sóc đáng thương kia lột da róc xương.

Tiểu Bạch cũng khó có tinh thần một hồi, đang ghé vào trên vai Diệp Tử Tân, ánh mắt một người một thú khát vọng với thức ăn nhìn qua ngược lại giống nhau như đúc.

Đường Thù cước bộ tạm dừng, y cho tới bây giờ đều là người xa nhà bếp, lúc này lại bỗng nhiên cảm thấy bản thân hẳn phải hảo hảo nghiên cứu một chút trù nghệ. Ít nhất nhà y còn có người cần nuôi nấng, hơn nữa là người cần nuôi cả đời …

 

Tác giả có chuyện muốn nói:

Buổi tối một ngày nào đó …

Diệp Tử Tân từ bên ngoài trở về nhìn thấy Đường lão đại mặc tạp dề từ phòng bếp bước ra, trên bàn bày đầy đồ ăn… (⊙_⊙)

Hơn nữa giống như đều có thể ăn…

Diệp Tử Tân: Anh có hay không ngửi được mùi khét…

Đường Thù: …

Diệp Tử Tân: … Xin hỏi phòng bếp cháy sao.

Bị thiêu chỉ còn hài cốt phòng bếp…

 

, Chương 72. Trong núi giáp

Diệp Tử Tân cùng Đường Thù nói là vào núi bế quan tu luyện, lại không phải ngay từ đầu liền ngồi thiền tu hành, bọn họ ngồi thiền nhập định cũng còn có thời hạn. Thời gian còn lại Đường Thù ở trong núi dọn ra một khối đất trống, bọn họ ban ngày liền ở chỗ này luận kiếm.

Tuy rằng Diệp Tử Tân tu kiếm so với Đường Thù sớm hơn một tháng, nhưng trên thiên phú lại kém không chỉ một bậc, mà bản thân thuật《 Đăng Chân Băng Hàn quyết 》cũng bao hàm lấy giết chóc làm chủ kiếm đạo, y trên kiếm chiêu lĩnh ngộ cũng đồng dạng ở phía trên Diệp Tử Tân.

Diệp Tử Tân trước khi vào núi ở lại đổi một quyển công pháp《 kiếm đạo 》 về kiếm chiêu tên là 《 Liệt Thiên 》, quyển kiếm quyết này cũng đồng dạng là công pháp thượng tầng, cũng đủ cho hắn tu luyện đến Độ Kiếp phi thăng.

Đại khái là hệ thống lương tâm bộc phát, khi đổi ở trên tích phân vụng trộm thay Diệp Tử Tân xóa đi một số không, nếu không hắn cả hơn mười năm cũng không đổi nổi, liền tính như thế hắn vẫn phải thiếu hệ thống một món nợ lớn.

Dựa theo cái nhìn của Diệp Tử Tân, dù sao hắn cũng không có ở trên màn hình nhìn được có bao nhiêu tích phân, nợ ít nợ nhiều lại có gì khác nhau đâu!

Kiếm tu chủ yếu lấy kiếm nhập đạo, trên kiếm đạo ngộ đạo cũng sẽ xúc tiến tu vi. Mặc dù có rất nhiều công pháp chiêu thức tốt, nhưng Đường Thù cùng Diệp Tử Tân mỗi ngày vẫn lấy trụ cột 《 kiếm đạo 》tu hành, lặp đi lặp lại mài trụ cột tu luyện kiếm hình.

Thời gian thừa lại dùng cho Đường Thù cùng Diệp Tử Tân giao đấu, hai người không có sư phụ dạy tám lạng nửa cân, chỉ có thể lấy phương thức như vậy đến bù đắp khuyết thiếu trên chiêu thức lẫn nhau.

Thời gian nháy mắt đã hơn một tháng, tu vi cùng kiếm pháp của hai người cũng có đột phá. Ngày ngày bình thản tu hành, hai người Diệp Tử Tân cùng Đường Thù đều ở trong đó cảm nhận được tự do cùng phóng túng khi tận thế liền chưa bao giờ có được, trong lúc liên tục song tu, thậm chí đạt tới thần thức cùng linh khí song trọng giao hòa. (tâm linh tương thông hở)

Cái loại sung sướng này cá nước thân mật bình thường khó có thể đạt tới, giống như trong lúc đó lẫn nhau không có tồn tại khoảng cách nào nữa.

Chờ khi bọn hắn tới bình cảnh kế tiếp, cũng không sai biệt lắm nên là lúc chân chính bế quan. Trước đó bọn họ cho lẫn nhau thời gian suốt một đêm phóng túng, không lấy mục đích vì tu hành hết sức triền miên, khi phóng thích vào sâu bên trong, đều hận không thể dung nhập cốt nhục vào nhau, không bao giờ chia lìa nữa.

Đường Thù ở reong biệt thự chọn ra hai phòng liền nhau, cũng lấy Tụ Linh Trận lớn trong sân làm trung tâm, lại lần nữa làm hai Tụ Linh Trận loại nhỏ, cũng lấy linh thạch làm mắt trận.

Trong núi linh khí sung túc, hơn nữa song trọng Tụ Linh Trận, tuy rằng so kém hơn trung tâm linh mạch nhưng so với điều kiện bình thường của bọn họ tốt hơn nhiều lắm.

Kkhi Diệp Tử Tân từ trong lòng Đường Thù tỉnh lại, bỗng nhiên có một chút lưu luyến, dù sao bọn họ cũng không biết lúc này bế quan cần thời gian bao lâu. Hắn cũng không phải chưa từng do dự dứt khoát ở chung một phòng tu hành, chỉ là suy xét đến đây là lần đầu tiên bế quan, thời gian bọn họ cần bế quan cũng chưa chắc giống nhau, cuối cùng vẫn chia làm hai phòng.

Sau khi đóng cửa phòng, Diệp Tử Tân ngồi xếp bằng ở trên giường, hắn cùng Đường Thù đều đã đem máy liên lạc tắt đi, lần này vô luận như thế nào cũng phải đem Luyện Khí kỳ tu đến đỉnh phong.

Bởi vì lần này bế quan thuộc loại hậu tích bạc phát, Diệp Tử Tân tu luyện đã tích góp từng tí một đến bây giờ, cho nên sau khi ngồi thiền rất nhanh liền nhập định đến trạng thái tu luyện. Công pháp vận hành sau, linh khí nồng đậm liền cuồn cuộn mà đến, sau tiếp trước vọt vào trong kinh mạch, cọ rửa tạp chất trong cơ thể, cuối cùng toàn bộ còn lại nhập vào đan điền.

(Hậu tích: để dành nhiều nhiều; Bạc phát: từ từ phát ra —> Để dành nhiều nhiều, từ từ phát ra. Có nghĩa: Chỉ có chuẩn bị đầy đủ thì mọi việc mới được giải quyết tốt.)

 

Tiểu Bạch cũng được thả khỏi túi sủng vật, ngốc ở trên đùi Diệp Tử Tân, mượn linh khí tu luyện của hắn cùng nhau tu luyện. Nó có phương thức thổ nạp riêng của mình, nhưng không phải công pháp vận hành, cho nên đi theo Diệp Tử Tân tu luyện phối hợp linh khí trong cơ thể hắn vận hành phương thức cùng vận chuyển linh khí, làm ít công to.

Trong núi vô giáp, hàn tẫn không biết năm (ai bít hú tiếng nha ^^ bó tay r). Đối với Diệp Tử Tân mà nói cũng bất quá chỉ là trong nháy mắt mở mắt cùng nhắm mắt, hắn hiện tại là Luyện Khí tầng mười, thiếu chút nữa là có thể đạt tới Luyện Khí viên mãn đột phá đến Trúc Cơ, này đã là hiệu quả lớn nhất hắn bế quan có khả năng đạt tới.

Tu hành cũng không phải bế môn là được, sau khi lắng đọng lại thích hợp còn cần tiếp tục tu cùng hành. Diệp Tử Tân cũng không biết đã qua bao lâu, trong phòng cũng không có kéo rèm cửa, bên ngoài dương quang rọi thẳng vào có chút chói mắt. Hắn nhìn thoáng qua bên ngoài, thấy được thế giới một mảnh trắng bạc …

Trắng bạc? Diệp Tử Tân nhu nhu mắt, lúc này mới phản ứng lại, hắn đã đem toàn bộ mùa hè cùng mùa thu đều tu qua.

Diệp Tử Tân lập tức đứng lên, trên người hắn rất bẩn, làn da dính một tầng bẩn màu đen, thời gian lâu cố định ở phía trên. Hắn dùng ba lần Tịnh thân chú, lại đem quần áo trên người toàn bộ thay đổi một lần, mới cảm thấy trên người không khó chịu như vậy nữa.

Bên ngoài thời tiết rất lạnh, không có lò sưởi cung ứng, độ ấm trong phòng cũng ở dưới không độ. Diệp Tử Tân khi ngồi thiền luôn hấp thu linh khí ngược lại không cảm giác được gì, lúc này ép buộc xong mới cảm thấy có chút lạnh. Hắn ở trước mạt thế khi thu thập vật tư liền góp nhặt rất nhiều áo bông mùa đông, giờ phút này ngược phát huy công dụng.

Khi Diệp Tử Tân đi tới cửa mới cảm thấy bản thân tựa hồ quên cái gì, hắn quay đầu trên sàn nhà tìm thật lâu, mới tìm được nhỏ như sợi chỉ ___ Tiểu Bạch… Giao.

Đại khái cùng lớn cỡ Tiểu Bạch khi mới phá xác, bộ dáng tương tự như Long, thân có hoa văn, trên đỉnh đầu vô sừng, Diệp Tử Tân lại ở trên đầu nó đụng đến một khối u cưng cứng. Này đó đều không phải vấn đề, trọng điểm là… giao hắn mong đợi hồi lâu, vì sao lại không lớn bằng một bàn tay chứ?! Cảm tình hắn nuôi lâu như vậy đều nuôi không…

Mà cảnh tượng kỵ giao tác chiến trong dự đoán, cũng chỉ có thể trở thành giấc mộng… Trừ phi hắn biến thành cỡ móng tay, nếu không tuyệt đối cưỡi không được!

Lúc này Tiểu Bạch cũng mở ánh mắt hạt đậu, đầy mặt nhụ mộ nhìn Diệp Tử Tân, phát ra tiếng kêu “Chiêm chiếp” nhỏ bé yếu ớt.

“Sau khi tiến hóa, tiếng kêu cũng sẽ biến?” Diệp Tử Tân cùng nó nhìn nhau chốc lát, mới yên lặng quấn lên tay, đẩy cửa đi ra.

Đường Thù lúc trước ở trên cửa cũng khắc có trận pháp cấm chế, là để khi Diệp Tử Tân đẩy cửa ra y liền cảm nhận được, y từ nửa tháng trước cũng đã đạt tới Luyện Khí tầng mười hoàn thành bế quan.

Nửa tháng tới nay, y trừ bỏ tôi luyện kiếm hình, làm được kiếm tùy tâm động đối mặt với sinh vật biến dị đã ngoài cấp 3 cũng có một kiếm kết liễu, chính là mỗi ngày canh giữ ở ngoài cửa Diệp Tử Tân chờ hắn đi ra. Từ khi bọn họ lần thứ hai gặp nhau ở ngoài thành đến bây giờ, cũng chưa từng tách ra thời gian dài như vậy, chờ khi hiểu được thì tương tư đã tận xương.

Đường Thù cũng làm được ở phút đầu tiên Diệp Tử Tân đi ra xuất hiện trước mặt hắn, y ban đầu cũng không có động tác dư thừa gì, chỉ nhìn Diệp Tử Tân, ánh mắt không còn lãnh ngạnh như ngày thường nữa, trở nên ôn nhu mà lưu luyến. Rồi mới vươn tay chậm rãi đem người kéo vào trong lòng, động tác y tuy rằng chậm, cường độ lại nửa điểm đều không nhẹ, như đang biểu đạt tình cảm qua hành động vô thanh thắng hữu thanh.

Diệp Tử Tân ngược lại có chút ngượng ngùng, hắn đẩy đẩy Đường Thù, cũng không phải vì đem người đẩy ra chỉ là bị siết có chút đau làm cho Đường Thù thả lỏng cường độ một chút: “Anh tỉnh đã bao lâu? Hiện tại là tháng mấy?”

“Anh tỉnh đã nửa tháng, hiện tại là ngày mười hai tháng hai.” Đường Thù thanh âm trầm thấp, hồi lâu sau mới chậm rãi buông lỏng tay.

“Đã hơn nửa năm sao?” Diệp Tử Tân than thở hai câu, khó trách bên ngoài vẫn là một mảnh băng thiên tuyết địa. Hắn hàng năm ở phương bắc, ngược lại không cảm thấy bên ngoài tuyết lớn có chỗ gì kỳ quái, bất quá Kinh thành nơi này tuyết rơi cũng không có nhiều như vậy, thời tiết cũng không nên lạnh như vậy mới đúng.

“Ân.” Đường Thù nghĩ nghĩ hỏi: “Muốn ăn gì?”

Bọn họ trước khi ngồi thiền nhập định đã dùng qua Tích Cốc đan đỉnh cấp, mặc dù một năm không ăn ngũ cốc cũng sẽ không có việc. Chỉ là khi nhắm mắt tu luyện xong rồi, ngày thường cũng không ăn không uống liền thật sự có chút thống khổ, thẳng thắn mà nói chính là trên thân thể còn không quen với cảm giác không cần ăn uống. Nửa tháng này, y cũng từng dựa vào dã vị đánh được ăn ngon, chỉ là khuyết thiếu tài liệu nấu nướng ăn vài ngày cũng ngán.

Diệp Tử Tân dừng một chút mới nhớ đến Đường lão đại không có không gian, hắn trước khi bế quan đã quên chuẩn bị thực phẩm, Đường lão đại bế quan chấm dứt sau trong khoảng thời gian này đều qua như thế nào? “Anh muốn ăn cái gì?”

Đường Thù động động lông mày cũng không có trả lời, y nửa tháng tới nay thứ muốn ăn nhất đã đứng ở trước mặt y.

Diệp Tử Tân nếu nhìn không ra dục vọng trong mắt Đường Thù kia hắn liền thật sự sống uổng phí hơn ba mươi năm, hắn kỳ thật cũng muốn, mặc dù cuộc triền miên kia với hắn mà nói bất quá chỉ là chuyện tình vừa mới phát sinh đêm qua.

Chỉ là đầu gần dán vào nhau lại nhịn không được đem Tiểu Bạch nhéc vào lòng Đường Thù, ánh mắt theo bản năng miết lên trần nhà: “Sủng vật của anh.”

“…” Đường Thù xách lên thứ dài nhỏ không biết là sinh vật gì đó: “Tiểu Bạch?”

Tiểu Bạch tiến hóa thành giao sau chỉ số thông minh cũng đi theo tiến hóa, nó tự nhiên cũng nhớ rõ Đường Thù, nghe được y gọi tên mình lập tức liền vui vẻ “Chiêm chiếp” hai tiếng, hướng trên tay y cọ cọ.

Đường Thù cầm lấy cẩn thận quan sát vài lần: “Đây là giao?”

“Chăc vậy.” Diệp Tử Tân lười biếng tựa vào tường, hắn không có hứng thú tiếp tục thay Đường Thù nuôi, càng nuôi càng nhỏ thật sự làm cho người ta tuyệt vọng. “Tốt xấu gì cũng tiến hóa thành giao, anh lại đặt cho nó một cái tên đi.”

“Em nói tên xấu dễ nuôi mà.” Đường Thù tự nhiên nghe ra ghét bỏ trong giọng nói của Diệp Tử Tân, cùng trong ánh mắt thỉnh thoảng miết đến Tiểu Bạch lơ đãng lộ ra để ý, trong lời cũng mang theo vài phần ý cười: “Em nếu không muốn nuôi, để lại nó trong rừng đi.”

Tiểu Bạch đã có thể nghe hiểu đại khái lời bọn họ, lúc này ánh mắt nhìn về phía Diệp Tử Tân nhiều thêm vài phần cầu xin.

Diệp Tử Tân cũng sửng sốt một chút nhanh chóng nói: “Không cần.” Về phần vì sao, hắn ngược lại không thể nói rõ ra. Rõ ràng thật vất vả không bị cốt truyện khống chế, lại vẫn luyến tiếc… Đây là cơ duyên của Đường Thù, nhưng cũng là hắn một tay nuôi lớn.

“Lại nuôi một đoạn thời gian, sẽ có thời điểm lớn lên.” Đường Thù đem Tiểu Bạch quấn lên tay chính mình, dùng ngón trỏ chọt đầu nó: “Giao cũng thuộc Long tộc, tu ngàn năm sẽ thành Long, chờ mi hoàn toàn mở thần trí về sau sẽ gọi là Ngao Phong đi.” Ngao là dòng họ của Long tộc ở Thượng Cổ trong truyền thuyết, coi đây là họ không riêng gan lớn, cũng có tâm nguyện sẽ thành Long.

Bản thân Diệp Tử Tân có lẽ còn chưa phát hiện, không riêng Tiểu Bạch đối với hắn có tình cảm nhụ mộ, hắn đối với Tiểu Bạch cũng có yêu thương ngang nhau. Đường Thù lại xem ra được, cho nên nguyện ý tiếp nhận vật nhỏ này, cũng cho nó địa vị ngang nhau với người nhà.

“Được.” Diệp Tử Tân khó được nhu thuận điểm điểm đầu, bất quá chính là lại chờ hơn vài năm sao, tốt xấu hắn cũng là người tu tiên … Đừng nói vài năm, vài thập niên, liền tính muốn hơn trăm năm hắn cũng vẫn chờ được.

Một ngày nào đó hắn sẽ cùng Đường lão đại, cùng nhau cưỡi Long ngao du đến chín tầng trời!

 

Tác giả có chuyện muốn nói:

Tiểu kịch trường:

Diệp Tử Tân đầy mặt ghét bỏ nhìn Tiểu Bạch: Tao muốn kỵ Long… Vì cái gì lại biến thành một con sâu?

Đường Thù nhìn Tiểu Bạch lại nhìn Diệp Tử Tân không nói gì.

Diệp Tử Tân: … Nói cho em anh đang yy cái gì.

Đường Thù: Em nếu lớn bằng nó có thể cưỡi lên đi. ( anh cũng có thể tùy thân mang theo )

Diệp Tử Tân: (⊙_⊙)

 

 

Advertisements

Một suy nghĩ 2 thoughts on “Thuận theo kịch tình 71-72”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s