Pháo hôi tuyệt sắc 54

Chương 54 : Mạt thế tang thi văn 25

Edit: Bánh Bao

Tác giả:  Hoài Sắc

 

…… Hoàn chỉnh bản văn kiện thấy đàn cua, phi cơ già mang cậu bay……
Hai người biến hóa các loại tư thế quấn quýt, từ bàn thực nghiệm lăn đến sàn nhà, lại đặt lên cửa, độ ấm trong phòng liên tục kéo lên, tiếng nước ái muội cùng tiếng ba ba không ngừng vang lên.
Trong lúc mơ hồ, trong đầu Cố An Tước chỉ còn lại có một ý niệm, quả nhiên hai từ không được đối với đàn ông mà nói chính là cấm kỵ không thể đụng vào a.
Cố An Tước là bị tiếng nhắc nhở của hệ thống đánh thức, chóp mũi quanh quẩn mùi xạ hương nồng nặc, dưới thân lót áo thực nghiệm màu trắng, bên hông gắt gao thủ sẵn một cánh tay như sắc, hô hấp ấm áp của chàng trai từ bên tai phất qua, nổi lên chút ngưa ngứa.
“Sớm a, bảo bối.” Hình Bắc Ngạn nhỏm người khẽ hôn xuống sườn mặt hắn, cự vật còn chôn ở trong cơ thể đối phương cũng bởi vì ma xát rất nhỏ mà chậm rãi thức tỉnh.
“Ngô……” Cố An Tước hít vào một hơi, bẻ tay y ra, trừng mắt nói, “Lăn qua một bên, thật không sợ tinh tẫn nhân vong sao?”
“Như thế nào lại vậy, chết dưới hoa mẫu đơn thành quỷ cũng phong lưu.” Hình Bắc Ngạn cười đến bĩ khí mười phần, nâng lên hạ thân đâm mạnh vào chỗ sâu nhất, “Lại nói, anh đây không phải muốn cho em tự thể nghiệm anh rốt cuộc có được hay không sao?”
“Đừng nháo, bọn Tiêu Tiêu đã xảy ra chuyện.” Nếu là thời điểm khác, Cố An Tước ngược lại rất vui cùng ái nhân chơi chơi tình thú play, bất quá lúc này quan trọng nhất vẫn là phải giải quyết xong những chuyện phiền toái đó trước.
“Là Lâm Trạch?” Hình Bắc Ngạn sắc mặt cũng trở nên ngưng trọng lên, đầu tiên là lấy quần áo lót tại dưới thân lau sạch sẽ cho hai người, sau đó lại thay Cố An Tước đem quần kéo tốt, cúc áo khấu cài chỉnh tề, cuối cùng mới tự mình sửa sang lại một phen, hỏi, “Em tính toán làm như thế nào?”
Cố An Tước giọng điệu ôn nhu, ánh mắt lại mang theo mười phần lạnh lẽo, “Người dám động tôi, tự nhiên phải chiêu đãi hắn thật tốt.”
Dừng một chút, mới gợi lên khóe miệng, lộ ra mạt tươi cười khát máu, “Chờ xem, tôi đã vì bọn họ đặc biệt chuẩn bị kinh hỉ.” Cặp mắt kia cũng nhiễm màu đỏ đậm.
Đối với vai chính thụ coi không gian như mệnh căn, chính mình đem ngọc bội cầm lại, khó tránh khỏi sẽ tồn tâm ý trả thù, Cố An Tước tự nhiên không yên tâm hắn, cho nên ở trên người Lâm Trạch đặt một con chip tinh thể thực nhập thức.
Lúc giải quyết biến dị tằm, bởi vì Lâm Trạch đánh lén, miệng vết thương bị đạn cắt trên mu bàn tay Cố An Tước, hắn là tang thi, máu tự nhiên là màu đen, dù sao không ai phát hiện, này cũng không có gì ghê gớm.
Nhưng Lâm Trạch không hổ là vai chính, ngay cả tỷ lệ nhỏ như vậy cũng có thể bị đụng phải, bởi vì khi cướp đoạt ngọc bội động tác mạnh mẽ, trong sườn cổ áo hắn liền cọ lên một giọt máu màu đen.
Này còn chưa xong, viên đạn kia cũng vừa lúc bắn lên vách đá dội ngược lại, mặt trên đồng dạng có dính vết máu, lại hồi tưởng lại sắc mặt quá phận tái nhợt cùng cặp mắt có khi có ánh sáng đỏ hiện lên kia.
Trong lòng Lâm Trạch tức khắc nảy lên một suy đoán lớn mật, Diệp Mính có phải hay không đã sớm bị tang thi cảm nhiễm? Kia hắn hiện tại cũng là tang thi? Một con tang thi lớn mật đến mức lẫn vào căn cứ nhân loại?
Mà sau đó, Lâm Trạch trong lúc vô tình liếc tới tay của Mạnh Tiêu Tiêu sau khi bị thương chảy ra máu màu đen, liên tưởng lại khi hai người kia lần đầu tiên gặp mặt câu đồng loại theo như lời Diệp Mính kia, nguyên bản chỉ có bảy tám phần suy đoán tức khắc biến thành tin chắc.
Hắn ban đầu vốn muốn nói cho Bùi Dã, nhưng cẩn thận nghĩ nghĩ, hai người là bạn tốt, quen biết đã lâu, khó tránh khỏi sẽ niệm tình riêng, mà Sở Diễm lại càng không cần suy xét, cho nên cuối cùng vẫn là lựa chọn Phó Kim Lượng có quyền nói chuyện nhất trong người phụ trách này.
Phó Kim Lượng tâm tư sâu, thủ đoạn nhiều, bằng không cũng sẽ không đi bước một bò đến địa vị cao như vậy, đối với lời của Lâm Trạch gã tự nhiên bán tín bán nghi, cũng không dám tùy tiện ra tay đắc tội tôn sát thần như Diệp Mính, nhưng chờ Lâm Trạch lấy ra viên đạn kia, triển lãm màu máu đen trên vải dệt, lại trình bày xong lợi và hại.
Phó Kim Lượng liền nhịn không được động tâm, tang thi cấp vương a, nếu có thể bắt được hắn, chính mình nói không chừng có thể một bước đi lên vị trí người phụ trách, nơi nào còn cần xem sắc mặt mấy lão già kia.
Dị năng thứ hai của Lâm Trạch là hệ sương mù, vừa lúc có tác dụng mê hoặc, sau khi nhìn thấy miệng vết thương màu đen của Mạnh Tiêu Tiêu, Phó Kim Lượng nguyên bản còn có chút dao động cũng hoàn toàn củng cố quyết tâm, trực tiếp đem hai người bắt lại, áp tải về căn cứ.
Khoảng cách với hành trình đến Đa Thành đã qua ba ngày, Mạnh Tiêu Tiêu cùng Sài Lượng bị nhốt tại trong phòng tinh thể ngăn chặn dị năng, Phó Kim Lượng bởi vì có cống hiến, thăng một cấp, tuy rằng không tới vị trí người phụ trách, nhưng cũng không sai biệt lắm.
Một tiếng “Phanh” vang lớn, cửa văn phòng bị người mạnh mẽ đẩy ra, chàng thanh niên đầu đinh vẻ mặt kinh sợ, lắp bắp nói, “Đội…… Đội trưởng, không…… Không xong, bên ngoài……”
Tàn thuốc chưa cháy hết rơi lên đùi, Phó Kim Lượng bị nóng đến thiếu chút nữa nhảy dựng lên, phủi mạnh tàn thuốc, trừng hai mắt lạnh mắng, “Lại ồn ào cái gì, cái gì không xong? Cố ý nguyền rủa tôi đúng không?”
“Không phải, là bên ngoài…… Bên ngoài không tốt.” chàng đầu đinh đã có chút nói năng lộn xộn, nuốt vài ngụm nước miếng rốt cuộc mới đem một câu đơn giản nói rõ ràng, “Bên ngoài, bên ngoài tang thi vây thành.”
Phó Kim Lượng lập tức ngã hồi lên ghế dựa, cứ việc đã có chống đỡ, hai chân vẫn nhịn không được nhũn ra, hai mắt vô thần, trong miệng lẩm bẩm lặp lại, “Xong rồi, đều xong rồi, tôi vẫn biết……”
Cùng lúc đó, trước cổng căn cứ đứng một mảnh tang thi đen nghìn nghịt, không ngừng phát ra tiếng gào rống khiến lòng người run sợ.
“Sách, mấy ngày không thấy, khí tràng trên người tên kia tựa hồ càng mạnh.” Bùi Dã huýt sáo, còn vẫy vẫy tay với Cố An Tước đang nhìn về phía bên này, cảm thán, “Ngay cả xe tăng, xe thiết giáp cũng lấy ra, xem ra tang thi so với chúng ta tốt hơn quá nhiều, tôi dứt khoát cũng đi đầu nhập vào Diệp Mính đi.”
Sở Diễm ném cho hắn một ánh mắt lạnh, vẻ mặt có chút phức tạp mà nhìn về phía hai chàng trai tư thái thân mật cách đó không xa, chung quy vẫn tiếp nhận cái loa cấp dưới đưa, âm thanh lãnh đạm nói, “Diệp Mính, đầu hàng đi.” Dừng một chút, lại phóng nhỏ tiếng bổ sung một câu, “Tôi sẽ nghĩ cách thay cậu tranh thủ xin xử lý nhẹ.”
“Thật là không thể tưởng được, Sở đội hiên ngang lẫm liệt cũng có một ngày làm việc thiên vị a.” Cố An Tước thật thú vị mà cảm thán, rất nhanh lại cười, con ngươi màu đỏ tươi thẳng tắp nhìn về phía chàng trai biểu tình rối rắm kia, đáy mắt mang theo chút lạnh, “Đáng tiếc, từ điển của tôi chưa từng có hai chữ đầu hàng, mà chúng ta, đã định trước đứng ở phía đối lập.”
Hình Bắc Ngạn có chút bất mãn mà giơ tay ôm eo Cố An Tước, hôn má hắn một cái, lại khiêu khích mà nhìn về phía Sở Diễm, ánh mắt lãnh lệ, như là tuyên cáo chủ quyền.
“Đừng nhìn hắn, em là của anh.” Trong giọng nói lộ ra vị chua nồng đậm, Cố An Tước vốn dĩ cảm thấy ngứa, muốn đẩy y ra, nghe xong câu đó lại có chút buồn cười, trấn an mà ở trên môi Hình Bắc Ngạn khẽ gặm một ngụm, “Đừng nháo, tôi với hắn không có quan hệ gì.” (nhìu khi mình muốn An An xưng em nhưng theo sự mạnh mẽ của ảnh thì mình thấy nó kì kì sao á)
Chờ cảm giác được vật cứng không ngừng cọ xát chọc lên mông kia, trong lòng lại có chút khí, cầm thú này, thật đúng là không có lúc nào là không động dục.
“Nhanh chóng đem thứ kia của anh thu lại.” Cố An Tước giơ tay ở gốc dục vọng độc ác nhéo một cái, đổi lấy tiếng thở dốc tăng cao thêm của người nào đó, hiển nhiên là vừa đau vừa đã, ngay cả mồ hôi đều lăn vài giọt lên cổ hắn, âm thanh trầm thấp lại gợi cảm, “Vợ ơi, em bỏ được sao? Lực lớn như vậy, nếu đem nó huỷ mất, sinh hoạt tính phúc của em về sau nhưng làm sao bây giờ?”
“Cút đi.” Cố An Tước trừng mắt liếc nhìn y một cái, âm thanh rõ ràng không lớn, lại tinh tường truyền tới phía tường thành kia, “Kỳ thật cá nhân tôi vẫn tương đối thiên về phía phương thức xử lý hoà bình hơn, chỉ cần các người thỏa mãn tôi hai yêu cầu là được.”
“Đầu tiên, đem người của tôi hoàn hảo vô khuyết mà trả lại cho tôi, thứ hai, đem Lâm Trạch giao ra đây.” giọng nói hắn còn chưa dứt, phía trên cũng đã cãi cọ ầm ĩ như pháo hoa.
Lâm Trạch sắc mặt tái nhợt, trong lòng cũng lập tức hoảng loạn lên, hai tay chậm rãi buộc chặt, hắn cho rằng có thể mượn lực lượng căn cứ đem Diệp Mính diệt trừ, lại đem không gian cầm lại, căn bản không dự đoán được sẽ phát sinh chuyện như vậy.
Hiện tại, tựa hồ tất cả đầu mâu đều chỉa về phía hắn.
“Dứt khoát đem Lâm Trạch giao ra là được, dù sao cũng là hắn làm hại, không phải có câu nói nói rất đúng sao? Ai làm người đó gánh.”
“Đúng vậy, nếu không phải hắn, cũng sẽ không có chuyện tang thi vây thành.”
“Trời ạ, tôi dám thề tôi trước nay chưa thấy qua nhiều tang thi như vậy.”
“Còn có Phó Kim Lượng kia, trong óc như nghẹt phân, nếu muốn kể ra, gặp chuyện chỉ biết trống phía sau quân đội, lần trước không công hại chết thật nhiều huynh đệ của chúng ta, trực tiếp đem hắn ném cho tang thi luôn đi.”
“Các cậu nói bậy cái gì a, sao lại có thể vì an toàn của mình tùy tiện đem người ta đưa vào tay tang thi, còn có nhân tính hay không?”
“Cậu nếu thật có năng lực như vậy liền tự mình đi ra ngoài a!”
“Đúng đó, không có bản lĩnh thì đừng xàm, nếu không phải Lâm Trạch đắc tội Diệp Mính, chỉ sợ cũng sẽ không phát sinh chuyện hôm nay, vốn dĩ chính là hắn sai.”
“Nếu không đem Lâm Trạch giao ra, toàn bộ căn cứ chúng ta đều xong rồi, hắn ngày thường không phải thích nhất giả thiện lương sao? Vậy đi ra ngoài a, vừa lúc có thể cứu vớt thế giới.”
Sở Diễm đè đè ấn đường, trong lòng có loại phiền muộn nói không nên lời, đủ loại vấn đề ở trong đầu không ngừng xoay quanh, Diệp Mính như thế nào lại là tang thi? Hắn cùng Hình Bắc Ngạn thật sự ở bên nhau? Nếu chính mình khi đó tiếp nhận rồi có thể hay không trở nên không giống nhau?
“Tôi thanh minh trước, đợi lát nữa nếu có đánh tới tôi cũng sẽ không tham gia, tốt xấu trước kia cũng làm bạn với hắn.” Bùi Dã vẻ mặt vô cùng tự nhiên, tựa như chỉ là nói câu hết sức bình thường nói.
Thời điểm Lâm Trạch bị trói đẩy ra, trong mắt chứa hận ý thấu xương, trong miệng còn hùng hùng hổ hổ, Cố An Tước lại không để ý lắm mà cười cười, tùy ý kêu hai thủ hạ tang thi đem hắn áp lên xe.
Đương nhiên, tang thi lại không hiểu cái gì là thương hương tiếc ngọc, hung hăng mấy cho qua bàn tay, lại phun ra mấy ngụm máu, Lâm Trạch liền thành thành thật thật rút ở ghế sau, không dám nói thêm nữa.
Người đi phía sau, Mạnh Tiêu Tiêu cùng Sài Lượng cũng không có bị thương bao lớn, nhiều lắm bị rút mấy ống máu làm nghiên cứu.
“Đi thôi, về nhà.” Cố An Tước cũng nghe thấy câu nói kia của Bùi Dã, trước khi đi còn không quên phất tay cáo biệt hắn, hắn ban đầu cũng không muốn công đánh nhau, hậu quả tang thi vây thành, trong căn cứ mấy người phụ trách đã tuổi già kia là căn bản không muốn gánh vác.
Mà loại thời điểm này, cần chính là một người có thể chịu tội thay bình ổn lửa giận, thực không khéo, Lâm Trạch liền thành dê đợi mổ kia.
Châm Thành, hoàn toàn xứng đáng với dang tử vong chi thành, ngoài có kim cương đằng cùng hoa ăn thịt người hầu hạ, trong có các loại động vật biến dị, nhưng đối với tang thi mà nói, nơi này chính là nhà bọn họ.
Jerry Tư bị tang thi tên Nhóc Ngoan kia cứu đi, nhưng rất nhanh, gã lại xám xịt trở lại, nhìn thấy Cố An Tước há mồm câu đầu tiên nói chính là hỏi loại tài liệu cuối cùng rốt cuộc là gì?
Cố An Tước ở trong túi ném cho gã tờ giấy, thuốc sinh mệnh có thể kéo dài thời gian sống của Nhóc Ngoan, ba mươi hai loại tài liệu, mọi thứ đều rõ ràng vô cùng, duy độc thiếu một loại quan trọng nhất.
Jerry Tư cuối cùng vẫn lựa chọn lưu tại Châm Thành, vì sao? Nơi này máy móc thực nghiệm tốt hơn căn cứ quân đội cung cấp trước kia rất nhiều, tang thi động vật biến dị đi khắp nơi, còn có thể tùy ý lấy tài liệu, đương nhiên, chỉ là lấy ra chút ít máu hoặc là mủ cây, mấu chốt nhất chính là Nhóc Ngoan thích nơi này.
Mà Lâm Trạch thì sao, hắn thành cơ thể nghiên cứu quan trọng nhất của phòng thí nghiệm.
Ngày xưa linh thủy hắn coi như bùa cứu mạng, lúc này lại thành thứ căm ghét nhất, mặc kệ bị thương nặng bao nhiêu, thậm chí là mất đi nội tạng, chỉ cần rót chút linh thủy đều có thể nhanh chóng khôi phục, nhưng đau đớn lại là tồn tại chân thật.
Cái loại tra tấn này, Lâm Trạch ước chừng chịu đựng đã hơn một năm, thẳng đến bị khỉ lông vàng biến dị trước đó ở An Bình thị chạy trốn đến mổ bụng, trước khi chết mới cảm thấy rốt cuộc giải thoát rồi. (ai nhớ vườn sở thú khi tiện Trạch đến căn cứ quân đội đi nngang qua k)
Hắn thậm chí nhịn không được lăn qua lộn lại suy nghĩ vài trăm lần, chính mình trọng sinh rốt cuộc có ích lợi gì? Nếu không có cùng Diệp Mính đối nghịch có thể hay không không giống nhau đâu?
Thời gian 5 năm, nói dài cũng không dài lắm, nói ngắn cũng không ngắn.
Châm Thành dần dần biến thành đế quốc tang thi, là cấm kỵ dị năng giả cấp cao cũng không dám tùy ý đụng vào.
Hứa Chí Huy thành lập Căn cứ Lôi Đình thành thế lực duy nhất có thể chống lại chính phủ, ở trước khi mối tình đầu tìm tới hắn, hắn gặp được một cô gái tốt khác toàn tâm toàn ý yêu hắn.
Sở Diễm ở trên tiệc đính hôn đột nhiên thoái hôn, lần đầu tiên làm ra hành động phản kháng trưởng bối, cô dâu khóc đến hai mắt đẫm lệ mông lung, quải trượng hung hăng rơi lên lưng, hắn lại nửa điểm không cảm giác được đau, bởi vì a, trong lòng đã sớm thiếu một khối.
Mà Bùi Dã, không biết lại mang theo sói xám kia của hắn đi nơi nào du đãng.
Jerry Tư nghiên cứu chế tạo ra thuốc tinh lọc đất trồng cùng nguồn nước, Nhóc Ngoan cũng trở nên càng ngày càng giống bé gái bình thường trong thế giới nhân loại.
Bất quá những chuyện đó, Cố An Tước đều không nghĩ đi để ý tới, sinh mệnh tang thi vốn rất ngắn, huống chi là cấp vương, hắn chỉ muốn quý trọng mỗi phút mỗi giây cùng ái nhân ở bên nhau.


Bánh Bao: ta da cuối cùng cũng xong thế giới này rồi…sao càng ngày càng dài k biết nữa TT.TT

Advertisements

Một suy nghĩ 22 thoughts on “Pháo hôi tuyệt sắc 54”

  1. em vốn ko thik thể loại khoái xuyên vì thấy nó có cái kết hơi dở dang qua từng thế giới,nhưng sau khi đọc truyện này với cách edit mượt mà của chủ nhà thì em bắt đầu đặt chân vào con đường khoái xuyên ko lối thoát. Cầu bao dưỡng, đừng bao h drop nha chủ nhà, hóng hóng lắm luôn^3^

    Số lượt thích

  2. * Ngồi chồm hổm * cầu chương mới TG mới aAaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Liked by 2 people

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s