Pháo hôi tuyệt sắc 50

Chương 50 : Mạt thế tang thi văn 21

Edit: Bánh Bao

Tác giả:  Hoài Sắc

 

Hình Bắc Ngạn đang cố gắng mà cùng khóa kéo phấn đấu, trong lòng đầy bong bóng phấn hồng đến sắp tràn ra.
Người nằm dưới thân lại đột nhiên mở bừng mắt, cặp mắt kia hơi hơi nheo lại, bên trong là ý cười li ti lưu chuyển, cùng với hàn quang không biết tên.
Hình Bắc Ngạn trong lòng tự dưng căng thẳng, lòng bàn tay cũng có chút ướt, bản thân giống như làm một chuyện không đúng.

818 lão xử nam cấm dục hai mươi mấy năm trong lòng tính toán về chút này

xin giúp đỡ, nhân lúc vợ ngủ ăn đậu hủ bị bắt lấy như thế nào phá, gấp rất gấp, online chờ

sớm biết như vậy đã không rề rà rồi, lấy súng trực tiếp thượng thật tốt

Thật đúng là không thể yên được mà, mới bao lâu liền nghĩ làm việc kia rồi, quả nhiên mặc kệ đổi thành thế giới nào, gia hỏa này trong đầu đều chứa đầy tinh trùng, mình thật sự nếu không tỉnh, chỉ sợ sẽ biến thành mê gian (bị xxoo lúc bất tỉnh, ngủ say).
Trong lòng thầm mắng một tiếng cầm thú, hình cung khóe miệng Cố An Tước ngược lại kéo lớn vài phần, trong mắt cũng như là nổi lên tầng tầng gợn sóng, ôn nhu đến không thể tưởng tượng.
Thích ăn đậu hủ phải không? Tôi đây hôm nay để cho anh ăn đủ luôn.
Hình Bắc Ngạn đã sớm bị mê đến thất điên bát đảo, chỉ lo ngốc lăng lăng nhìn hắn, đồng tử đen nhánh rõ ràng mà chiếu ra khuôn mặt tinh xảo bởi vì men say trở nên lười biếng rất nhiều kia.
Cố An Tước bỗng nhiên túm chặt cổ áo chàng trai, đem đầu y kéo xuống, chờ hai người dán đến cũng đủ gần, hô hấp giao triền, lúc này mới vươn đầu lưỡi, ở trên môi y liếm một ngụm, hạ giọng nói, “Chơi vui chớ ? Có phải hay không còn chưa sờ đủ? Có muốn xuống chút nữa không?”
Hô hấp ấm áp phun lên mặt, có cổ mùi rượu nhàn nhạt, trộn lẫn mùi hương đặc hữu trên người đối phương, Hình Bắc Ngạn chỉ cảm thấy trên da thịt tức khắc nổi lên gai óc nho nhỏ, cánh môi nguyên bản mím chặt cũng bởi vì kinh ngạc hơi hơi mở ra.
Cũng vừa lúc cho người nào đó có cơ hội thừa dịp, Cố An Tước xáp lại gần cho y một cái hôn sâu, lại chỉ tiếp tục vài giây liền thối lui đi, nhướng mày cười nói, “Như thế nào? Không thích sao?” Trong cặp mắt kia ba quang liễm diễm, biểu tình lười biếng, lại mang theo yêu khí tận trời.
Hình Bắc Ngạn chớp chớp mắt, hiển nhiên là có chút ngốc, không đợi y gật đầu, Cố An Tước đã đem môi dán tới, chậm rãi nhẹ mút liếm lộng, mặt mày mang cười, cuối cùng còn dùng hàm răng cắn một ngụm.
Lực độ kia tự nhiên đã được khống chế, Hình Bắc Ngạn chỉ cảm thấy hơi hơi đau đớn, càng nhiều lại là tê dại khó có thể miêu tả, tim đập cũng nhanh vài phần, cảm giác rùng mình như điện giật theo cột sống vọt thẳng lên trên.
Cố An Tước lại không tính toán buông tha y dễ như vậy, tiếp tục những nụ hôn nhẹ liên tiếp vào sườn mặt cùng cổ lộ ra của Hình Bắc Ngạn, bàn tay cũng chậm rãi đi xuống, không an phận mà chui vào vạt áo thun.
Hình Bắc Ngạn dáng người tự nhiên là cực tốt, cơ bụng nhân ngư tuyến đầy đủ mọi thứ, Cố An Tước nhịn không được sờ soạng nhiều mấy cái, sau đó mới cọ đến vị trí bụng dưới, nơi đó đã sớm nổi lên lều trại, cách lớp vải đều có thể rõ ràng cảm nhận được độ lớn cùng lửa nóng của vật kia.
Cố An Tước ý xấu mà lấy móng tay cào nhẹ một cái, liền cảm giác đỉnh đầu truyền đến tiếng thở dốc thô nặng của người nào đó, tóc đen của Hình Bắc Ngạn đã bị ướt mồ hôi, thoạt nhìn càng thêm vài phần gợi cảm, trong mắt bắt đầu khởi động dục vọng mãnh liệt. (Nhân ngư tuyến, là chỉ phần cơ bụng hai bên xương chậu tạo thành vết hình chữ V hay được gọi là V-cut)
Cố An Tước giơ tay ôm lấy cổ y, một tay khác lại theo cơ bụng di chuyển xuống, trực tiếp nhảy qua bước khóa kéo kia, duỗi tới tận cùng bên trong.
Cự vật nóng bỏng lập tức ở lòng bàn tay hắn nảy lên một cái, theo tiếng kêu rên áp lực của người nào đó nhanh chóng lại trướng lớn vài phần, khóe miệng Cố An Tước gợi lên một nụ cười, trong mắt thần thái ái muội càng đậm, giơ tay cầm lấy vật kia, thong thả lại có kỹ xảo mà vuốt ve.
Tiếng hít thở của Hình Bắc Ngạn dần dần tăng thêm, màu đỏ tươi trong mắt nhanh chóng khuếch tán ra, trên trán cũng phủ lên một tầng mồ hôi mỏng, rõ ràng là đã nhẫn nại đến mức tận cùng, tay chống bên người ở Cố An Tước lặng yên nắm chặt grap trải giường, hơn nữa càng thu càng chặt.
Loại thời điểm này, là một chàng trai thì nhất định không thể nhẫn a, Hình Bắc Ngạn nhịn không được nhào tới, hai người ngoắc ngoắc triền triền, đem tiền hí đều làm xong, khi chỉ kém cho một chân vào cửa, y lại đột nhiên phát hiện mình không thể động, như là bị điểm huyệt.
Mà người dưới thân nọ lại cười đến càng vui, sau nụ hôn kịch liệt qua đi cánh môi càng thêm hồng nhuận no đủ, mặt trên còn dính chất lỏng sáng lấp lánh, thoạt nhìn đặc biệt mê người.
“Cách xưởng dệt còn lộ trình hơn 100 km, đại khái hai cái giờ.” Bức màn bị gió thổi đến khẽ nhúc nhích, Cố An Tước mắt nhìn biển báo giao thông bên ngoài, dựa vào tư thế hai người nhẹ nhàng trở mình, nhấc chân ở trên dục vọng bành trướng của Hình Bắc Ngạn nhẹ nhàng cọ xát vài cái.
Tức khắc rước lấy tiếng thở dốc dồn dập của chàng trai, sắc mặt đỏ lên, mồ hôi to như hạt đậu lăn xuống, da thịt bị lộ ra màu mật, gợi cảm đến rối tinh rối mù.
“Dáng người quả nhiên không tồi a, thực sự quyến  rũ.” Cố An Tước huýt sáo, lại ở trên cơ bụng y sờ soạng một phen, cảm thán, “Xúc cảm cũng khá tốt, cũng không biết lực kéo dài thế nào?”
“Bảo bối, buông anh ra, nghẹn như vậy em cũng rất khó chịu đúng không? Anh khẳng định đem em hầu hạ thoải mái, một đêm bảy lần cũng không nói chơi a, tiền đề em phải cởi bỏ cấm chế trước, bằng không như thế nào sảng khoái được?”
Bộ vị mẫn cảm lại bị cọ đến, Hình Bắc Ngạn không khỏi rên lên một tiếng, mắt thấy người nào đó chỉ lo trêu chọc lại không để ý dập tắt lửa, sợ hắn thật sự ngủ đi, nhanh chóng phóng nhẹ âm thanh từng bước hướng dẫn (dụ dỗ), thậm chí còn hướng Cố An Tước vứt mị nhãn (liếc mắt đưa tình).
“Tôi thấy là chính anh muốn sảng khoái đi?” Cố An Tước xích cười một tiếng, nói rõ không ăn bộ kia của y, ngược lại tìm tư thế thoải mái nhất nằm xuống, kéo dài giọng nói, “Thời gian còn lại anh liền một mình hảo hảo hưởng thụ đi.”
Tuy rằng trên đường xảy ra chút vấn đề nhỏ, nhưng người phụ trách rất nhanh liền giải quyết, vẫn là trong vòng hai giờ tới địa điểm đã định nghỉ ngơi.
Một xưởng dệt lớn tên là Hán Sắc, chủ yếu sản xuất khăn lông, grap giường, chăn này đó đồ dùng sinh hoạt hằng ngày, may mắn mấy quốc gia phát đạt đều vẫn duy trì trường kỳ lui tới mậu dịch.
Trước mạt thế sinh ý xem như làm được doanh nghiệp tư nhân rất lớn, lão bản cũng rất uy phong, đáng tiếc hiện tại lại người đi nhà trống, tiêu điều đến cực điểm.
Đại bộ phận người đều lựa chọn xuống dưới hít thở không khí, thuận tiện ăn cơm trưa, đương nhiên cũng có bộ phận ngốc ở trong xe không muốn đi ra ngoài.
“Lão đại, thân thể cậu có nơi nào không thoải mái hay không a?” Thấy hai người xuống, Sài Lượng tức khắc lộ ra nụ cười đáng khinh, còn hắc hắc cười gian hai tiếng.
“Tôi nghe nói phía dưới cái kia……” Không đợi nửa câu sau nói ra miệng, đã bị Mạnh Tiêu Tiêu hung hăng dẫm một cước, đau đến toàn bộ ngũ quan đều vặn vẹo.
“Ngượng ngùng, trượt chân.” Mạnh Tiêu Tiêu mặt vô biểu tình nói, chuyển về phía Cố An Tước lại là biểu tình nịnh nọt đến cực điểm, “Lão đại, Ngạn ca, mau tới đây ăn cơm đi.”
Thấy Cố An Tước cười như không cười mà nhìn chằm chằm cô, cũng không nói lời nào, tiểu tâm can Mạnh Tiêu Tiêu tức khắc bùm bùm mà nhảy, thầm mắng bản thân làm chi cùng Sài Lượng ngu xuẩn này nói bát quái, lại không phải ngày đầu tiên biết hắn miệng tiện, cái gì cũng nói ra bên ngoài, không thấy ánh mắt lão đại đều không đúng rồi sao?
Ngẫm lại cũng đúng, mặc kệ đổi thành ai, trong lúc ngủ mơ đột nhiên bị cầm thú mơ ước chính mình đã lâu đè ép, khẳng định sẽ không có tâm tình gì tốt, chờ tầm mắt chuyển qua trên người Hình Bắc Ngạn đang đen mặt, Mạnh Tiêu Tiêu tức khắc ngốc bức, như thế nào hảo hảo lăn giường rồi, hai người đều kỳ kỳ quái quái.
Chẳng lẽ là Hình Bắc Ngạn không được? Hay là lão đại đột nhiên tỉnh không cho chạm? Không có khả năng a, chính mình rõ ràng nghe thấy bên trong truyền đến các loại rên rỉ thổ dốc, còn có tiếng nước ái muội, chỉ tưởng tượng thôi, đều có thể đoán được tình hình chiến đấu rốt cuộc có bao nhiêu kịch liệt.
Hiện trường đông cung bản sống a, lại còn là CP trung khuyển công nữ vương thụ, mang nhiều cảm xúc, đáng tiếc Mạnh Tiêu Tiêu cũng chỉ dám nghe một chút cho đã ghiền, nếu thật đi vào chỉ sợ lập tức sẽ bị đốt thành tro.
Chờ Mạnh Tiêu Tiêu miên man suy nghĩ xong, liền thấy Cố An Tước đã ngồi xuống trước bàn, Hình Bắc Ngạn đang ân cần mà thay hắn múc cháo, còn một bên thật cẩn thận mà thổi nguội.
“Nhanh lên.” Cố An Tước lấy chiếc đũa chọc chọc cánh tay y, chờ nhận lấy uống xuống miệng, mới chuyển về phía Mạnh Tiêu Tiêu cùng Sài Lượng đang xả vào nhau không biết nói cái gì đó, “Xem ra các người thực rãnh, chờ nhiệm vụ lần này xong liền đến Châm Thành chơi đùa đi.”
Mặt hai người tức khắc suy sụp, nói thật nhẹ nhàng, như chỉ đi đến công viên trò chơi dạo một vòng, Châm Thành cũng không có tốt hơn Đa Thành bao nhiêu, nghe nói đã sớm bị thực vật biến dị chiếm lĩnh, ngắn ngủn nửa tháng, thua hơn mấy chục dị năng giả không nói, ngay cả quân đội cũng đem địa phương kia liệt vào cấm địa, làm nhiệm vụ đều phải đi vòng.
“A a a! Quái vật, có quái vật, cứu mạng a!” Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng thét chói tai của phụ nữ, còn mang theo âm rung, hiển nhiên là sợ đến cùng cực.
“Làm sao vậy?” Khi nói chuyện, Mạnh Tiêu Tiêu đã kéo mành lên, nhìn ra ngoài cửa sổ xe, một đạo thanh ảnh (cái bóng màu xanh) nhanh chóng xẹt qua, đều chưa kịp thấy rõ là cái gì thì đã biến mất.
Trên kiếng dính vài giọt máu tươi, hơn nữa vừa rồi động tĩnh không nhỏ, Mạnh Tiêu Tiêu suy đoán thứ kia chắc hẳn thể tích rất lớn, “Hình như là một lão hổ? Trong miệng còn ngậm người, bất quá khẳng định cứu không được.” Nói rồi còn tiếc hận mà lắc lắc đầu, “Vận khí thật không tốt, thế nhưng bị động vật biến dị theo dõi.”
Tựa như chứng minh lời nói của cô, bên ngoài tiếng kêu cứu kia càng ngày càng mỏng manh, “Cứu, cứu cứu tôi……” Cuối cùng đột nhiên im bặt, như là bị thứ gì cắn cổ, sau đó một đường kéo mất.
“Mau, mau ngăn nó lại, đừng để cho nó chạy! Nó đem thi thể Tiểu Mỹ kéo đi rồi.”
“Ngũ ca, chị dâu đã chết, anh đừng quá xúc động, nén bi thương a.”
“Đôi mắt nó màu xanh lá, cấp năm, thế nhưng là biến dị thú cấp năm!” (màu xanh lá là cấp năm màu vàng là cấp sáu giống như tinh hạch của nó)
“Trời ạ, thật ghê tởm, cả người đều bị nó nuốt mất.”
“Tất cả mọi người đều bình tỉnh chút, đừng hoảng hốt, ngàn vạn lần đừng rối loạn trận tuyến, không cần đi lẻ, tận lực vài người dựa vào nhau.”
“Tôi đi xuống nhìn xem.” Cố An Tước từ trước đến nay đối với động vật biến dị cùng thực vật ôm lấy hứng thú rất lớn, còn có chút cuồng thu thập kỳ quái, tỷ như da hổ, ngà voi, xác rùa biển gì đó.
Tiểu gia hỏa kia cũng không phải là hổ gì, thậm chí trước kia còn là người theo chủ nghĩa đồ chay, chỉ nhai lá cây, hiện tại ngược lại trở nên hung tàn khát máu, ăn người sống.
Chỉ sợ trước mạt thế, nhân loại cũng trước nay không nghĩ tới, động vật nhỏ dịu ngoan đến cực điểm, mặc cho bọn hắn tôi cần tôi cứ lấy cũng sẽ trở thành uy hiếp đi?
Cố An Tước gợi lên khóe miệng, cười đến có chút châm chọc, báo ứng a báo úng, không phải không báo mà là chưa đến lúc, những lời này quả nhiên là lời lẽ chí lý.
Đối với lời Cố An Tước, Hình Bắc Ngạn từ trước đến nay đều tán đồng vô điều kiện, căn bản mặc kệ đúng sai công tư, chỉ sợ Cố An Tước nói đi tạc văn phòng chính phủ, y đều vẫn vui rạo rực giúp đỡ khiêng xăng.
Phát sinh chuyện như vậy, Mạnh Tiêu Tiêu tự nhiên không có gì muốn ăn, hơn nữa trong lòng cũng có chút tò mò, đơn giản cũng lôi kéo Sài Lượng xuống xe.
Bị mọi người vây quanh ở giữa cũng không phải lão hổ sư tử động vật hung mãnh linh tinh, ngược mà là một con màu tằm màu da trắng xanh, vóc dáng khổng lồ, thân thể mập mạp, như một tòa núi sơn chiếm cứ.
Đôi mắt nó màu xanh lá, mơ hồ còn có chút tỏa sáng, thoạt nhìn tựa như treo hai ngọn đèn lồng cực lớn, trong miệng mọc răng nanh sắc bén, phía trên dính đầy máu tươi cùng vụn thịt, hiển nhiên là vừa ăn cơm không lâu.
Có lẽ là ăn có chút nhiều, bụng đã bị căng đến tròn vo, còn phi thường nhân tính hóa mà đánh cái ợ.
Bên cạnh ném người bị cắn thương, bị cắn chân cùng cánh tay, tuy rằng chảy rất nhiều máu, lại không có thương tổn đến nơi yếu hại, chỉ là biểu tình thống khổ mà xụi lơ trên mặt đất.
“Gia hỏa giỏi lắm, ăn no còn biết đóng gói.” Sài Lượng nhìn thấy người nằm trên mặt đất nọ, tầm mắt lại di trở lại trên con tằm kia, tấm tắc tán thưởng, “Chỉ số thông minh này, quả thật chậc chậc.”
Bên kia, Phó Kim Lượng đã phát biểu xong diễn thuyết dào dạt nhiệt huyết trước trận chiến, tổ chức binh lính nổ súng xạ kích, nhóm dị năng giả cũng đem đủ loại kiểu dáng dị năng oanh tạc về phía con tằm kia.
Trong lúc nhất thời, tiếng súng hết đợt này đến đợt khác, theo đó còn có dị năng hoa hoè loè loẹt, cầu lửa đỏ, cột nước xanh, dây đằng xanh biếc ……
Động vật biến dị cấp bậc vốn dĩ liền cùng nhân loại cân nhắc tiêu chuẩn không giống nhau, thậm chí chúng nó còn thức tỉnh dị năng kỳ kỳ quái quái, đối phó lại càng thêm phiền toái.
Thực hiển nhiên, con tằm biến dị kia căn bản không sợ này đó công kích, trên người tựa như mặc khôi giáp, đạn đều bị bắn văng ra ngoài.
Ngay cả mão đủ kính ngưng tụ lên dị năng nện ở nó trên người, cũng chỉ lưu lại dấu vết nhàn nhạt, ngược lại làm nó càng thêm cuồng bạo lên, liên tiếp tập kích vài người.
Đều trực tiếp cắn vào họng, máu tươi văng khắp nơi, còn người lại bị tơ tằm nó nhổ ra lan đến, chém đứt ngang, chết rất thê thảm.
Tác giả có lời muốn nói: Cố An Tước híp híp mắt, đột nhiên đối với tơ tằm kia phát ra nồng đậm hứng thú.
.
Nếu lấy tới làm thành giáp mềm, chắc hẳn sẽ có hiệu quả của võ hiệp đi? Đao thương bất nhập gì đó.
.
Hình Bắc Ngạn hiển nhiên cũng nhìn ra ý tưởng của hắn, đang định đi đem vật kia neng chết, lại bị một câu “Hảo hảo đợi đừng nhúc nhích” của Cố An Tước đóng đinh tại chỗ.

Advertisements

Một suy nghĩ 1 thoughts on “Pháo hôi tuyệt sắc 50”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s