Pháo hôi tuyệt sắc 47

Chương 47 : Mạt thế tang thi văn 18

Edit: Bánh Bao

Tác giả:  Hoài Sắc

 

Cách Đồng La hẻm ngày đó đã qua hơn một tháng.
Sở Diễm tựa hồ cũng không có biến hóa gì, như cũ bận về việc công sự, Bùi Dã vẫn lại ở cùng chu toàn với Lâm Trạch, tai tiếng của hai người ở trong căn cứ truyền đến ồn ào huyên náo.
Mà Hình Bắc Ngạn……
Chàng trai lẳng lặng đứng thẳng ở đó, ngược sáng, hình dáng cũng không rõ ràng, nhưng vóc dáng lại thập phần thon dài cao lớn.
Y mặc áo thun màu đen đơn giản, phác hoạ ra hình dáng cơ bắp xinh đẹp trên cánh tay, thân dưới vẫn là quần jean thấp eo, thủ sẵn dây lưng lỏng lẻo.
Cả người rõ ràng không có động tác dư thừa gì, lại vẫn tản mát ra tràn đầy hơi thở hormone nam tính, thậm chí xem nhiều một cái đều sẽ nhịn không được mặt đỏ tai hồng.
Cố An Tước đứng ở trước cửa sổ, chờ chống lại ánh mắt rõ ràng mang theo ý vị đùa giỡn của người nọ, lập tức dời đi tầm mắt, trong lòng thầm mắng một tiếng “Tao bao”.
Rõ ràng hai thế giới trước đều là loại hình bị hắn trêu một cái liền mặt đỏ, như thế nào đột nhiên lại biến thành như vậy? Hơn nữa Hình Bắc Ngạn không phải là băng sơn công sao? Người này thiết (giống như sát, thôi đi), đều sắp băng thành Hoa Hồ Điệp.

Related image
Về phần vì sao có thể xác định Hình Bắc Ngạn là ái nhân, hoàn toàn là bởi vì chủ thần buông lỏng cấm chế, hệ thống mới có thể thành công bắt được số liệu gốc, phân tích ra linh hồn trong cơ thể Hình Bắc Ngạn không phải hàng nguyên gốc.
Đương nhiên, còn có thói quen nhỏ nào đó từ đầu đến cuối đều không thay đổi, khi khẩn trương ngón út tay phải sẽ không chịu khống chế mà run rẩy, chỗ xương quai xanh có nốt chu sa nhỏ……
Cố An Tước còn đang miên man suy nghĩ, bên tai lại đột nhiên vang lên giọng nam mang theo trêu chọc rõ ràng, “Lão đại, tên kia lại tới nữa a, đầu năm nay người si tình giống hắn thật đúng là hiếm thấy, cậu cũng đừng rụt rè, dứt khoát đáp ứng hắn đi.”
Quay đầu liền thấy gương mặt bởi vì gần nhất xuân phong đắc ý nên đẹp lên không ít của Sài Lượng, ngũ quan lớn lên cũng đoan chính, thậm chí ngay cả khí chất đều dưới Mạnh Tiêu Tiêu đốc xúc tăng lên vài cấp bậc, đáng tiếc lúc này lại bị quang mang bát quái trong ánh mắt hắn phá hủy sạch sẽ. (làm tiu nhớ tiểu Triệu bát quái thế giới trước a)
Cố An Tước thu hồi tầm mắt, đem bức màn kéo nghiêm, nhàn nhạt ném ra hai chữ, “Nông cạn.” Trực tiếp đem Sài Lượng đả kích đến mình đầy thương tích, cương mặt ngây ngốc đứng ở kia.
Mạnh Tiêu Tiêu vốn dĩ giơ tay muốn cho hắn một cái bạo lật, nghe nói như thế cũng không khỏi phụt cười ra tiếng, sau đó bản khuôn mặt nghiêm trang giáo huấn Sài Lượng, “Trí nhớ không dài, lão đại cũng có thể tùy tiện vui đùa sao?”
“Vợ ơi, anh sai rồi.” Sài Lượng ủy khuất mà giơ tay đầu hàng, cọ đến bên người Mạnh Tiêu Tiêu cầu an ủi, Mạnh Tiêu Tiêu vỗ đầu hắn thuận mao, từng ngụm từng ngụm ngoan a, bộ dáng kia, ớn lạnh vô cùng.
Hai người sớm tại lần Sài Lượng vì cứu Mạnh Tiêu Tiêu bị thương đó liền làm rõ cảm tình.
Mạt thế nguy cơ tứ phía, mỗi một phút mỗi một giây đều đáng giá hảo hảo quý trọng, tự nhiên tỉnh lượt đu rất nhiều quá trình yêu đương.
Sài Lượng cùng Mạnh Tiêu Tiêu ở chung rât tự nhiên, cũng ăn ý mười phần, thoạt nhìn tựa như chuẩn lão phu lão thê, càng thêm cả ngày ở trước mặt Cố An Tước cái người cô đơn này các loại nị oai.
Quả nhiên xem người khác tú ân ái cùng bản thân tú là cảm giác hoàn toàn không giống nhau a, Cố An Tước yên lặng cảm thán trong lòng.
Hiện tại mới hiểu vì sao trong thế giới thứ nhất Hàn Dịch luôn sẽ lộ ra biểu tình vặn vẹo kia, hắn hiện tại cũng cảm giác có điểm chua nha.
Chờ Cố An Tước đã đổi xong giày, hơn nữa lấy áo khoác, hai người kia mới phản ứng lại, giọng điệu cơ hồ là trăm miệng một lời, “Lão đại, cậu đi đâu?”
“Có một số việc.” Cố An Tước mở cửa liền đối diện với chàng trai gương mặt tuấn mỹ vô song kia, hai người dán cực gần, mắt đối mắt, mũi đối mũi, hô hấp giao triền, cơ hồ sắp đến mức hôn nhau luôn.
Mắt thấy chàng trai lại không biết xấu hổ mà dán lên nữa, Cố An Tước quyết đoán giơ tay, nụ hôn vốn nên rơi lên môi kia quả nhiên dán lên lòng bàn tay.
Cố An Tước đóng cửa lại, thuận tiện dặn dò hai người như cũ dính vào nhau một câu, “Sài Lượng, cậu nhớ rõ đến trung tâm chính phủ một chuyến, cái nhiệm vụ thu thập vật tư ở Đa Thành kia, chúng ta cũng tham gia.”
Cố An Tước vốn đang có chút ngoài ý muốn Hình Bắc Ngạn hôm nay an tĩnh như vậy, tựa hồ không giống tính cách của y, lòng bàn tay liền nhanh chóng nổi lên một cổ cảm giác tê dại, hiển nhiên là đang dùng đầu lưỡi liếm láp.
Lực độ thực nhẹ, tựa như lông chim phất qua, nhưng cái loại cảm giác thấm ướt này lại vô pháp xem nhẹ, đặc biệt trong mắt đối phương còn mang theo ý cười rõ ràng.
Trong lòng thầm mắng tiếng cầm thú, Cố An Tước lập tức buông tay, quyết đoán ở trước ngực đối phương cọ sạch sẽ, thậm chí nhịn không được dùng lực mạnh mẽ, ý xấu mà muốn nhìn đến biểu tình ăn đau của đối phương.
Rõ ràng là chuyện rất thuần khiết, Hình Bắc Ngạn lại lộ ra vẻ mặt say mê, trong cổ họng càng thêm tràn ra mấy âm tiết gợi cảm dính nị.
Ngọa tào, cũng không phải lên giường, chỉ chùi tay mà thôi, như thế nào cũng có thể làm ra loại âm thanh này, cũng quá chọc người hiểu lầm đi.
Trên vải dệt màu đen tức khắc nhiều thêm một đoàn nước nhỏ trong suốt thấy rõ, Cố An Tước nhìn chằm chằm vài giây, trong đầu đột nhiên hiện ra biểu tình vừa rồi của Hình Bắc, chính mình thế nhưng cũng nhịn không được hiểu sai.
Hình Bắc Ngạn lại không ngại chút nào, y thậm chí còn ước gì đối phương sờ thêm một hồi, tốt nhất có thể xuống thêm chút nữa.
Dù sao y vừa thấy được Cố An Tước liền xúc động vô pháp ức chế, trong thân thể mỗi một tế bào đều đang kêu gào lại gần một chút, thân mật một chút nữa.
Lúc này thấy thanh niên ôm cánh tay đứng, vẻ mặt cao ngạo, trong cặp mắt kia lại tràn ngập ý vị lãnh đạm, ánh mắt Hình Bắc Ngạn càng thêm ám trầm, hận không thể lập tức đem người trước mắt này đè ở dưới thân hung hăng tiến vào, tốt nhất hai người cùng nhau tới cao trào.
Nhưng trong lòng y cũng rõ ràng, hiện tại còn chưa phải lúc, vì thế áp xuống dục vọng cuồn cuộn trong cơ thể, treo lên tươi cười hoàn mỹ nhất đã đối gương luyện tập không biết bao nhiêu lần, “Thật trùng hợp, lại gặp mặt, xem ra chúng ta quả nhiên rất có duyên phận.”
Ha hả, nguyên lai ở cửa nằm vùng cũng gọi là có duyên? Thật đúng là mới thấy lần đầu, quả thực lại đổi mới hạn cuối vô sỉ.
Thấy Cố An Tước không nói lời nào, Hình Bắc Ngạn cũng không chút nào nhụt chí, ngược lại vẻ mặt lộ ra biểu tình quan tâm, “Không mặc áo khoác sao?”
“Cho anh.” Cố An Tước trực tiếp đem áo gió cầm trong tay ném qua, “Nhanh chóng mặc vào.” Trong giọng nói thúc giục rõ ràng mang theo vài phần không kiên nhẫn.
Tuy rằng rất khó chịu đối với chuyện ái nhân cư nhiên ngốc ở bên người Bạch Liên hoa lâu như vậy, nhưng tư tâm cũng không muốn thấy y mặc tao bao như vậy mà chạy loạn khắp nơi, dáng người đẹp, chỉ cần mình xem là đủ rồi, làm chi tiện nghi cho người khác. (tao bao là lẳng lơ à)
Thật muốn nhốt lại, dục vọng chiếm hữu trong xương cốt của Cố An Tước kỳ thật cũng không ít hơn so với Hình Bắc Ngạn.
“Em đã mặc qua?” Hình Bắc Ngạn nhận lấy liền hỏi một câu, Cố An Tước thấy ánh mắt y tỏa sáng, tức khắc có loại dự cảm không tốt, nhưng vẫn âm thanh lãnh đạm nói, “Như thế nào? Ghét bỏ?”
Hình Bắc Ngạn không nói gì, mà phối hợp hành động, đem áo khoác giơ cao đặt ở chóp mũi hít mạnh vào một hơi, vẻ mặt say mê, cái loại phương pháp si hán này quả thực khiến người không nỡ nhìn thẳng.
“Anh đừng có mà làm tới.” Sợ y lại phát ra tiếng kêu rên chọc người mơ màng, Cố An Tước nguyên bản vươn tay lại tự giác thu trở về, trực tiếp giơ chân đá qua y, đương nhiên, lực độ đã khống chế, cũng không phải đối mặt với giai cấp địch nhân.
Hình Bắc Ngạn tự nhiên biết tốt liền thu, vạn nhất đem vợ đắc tội thảm, về sau không cho mình lên giường thì làm sao bây giờ?
Nếu Cố An Tước biết ý nghĩ trong lòng Hình Bắc Ngạn, đại khái chỉ biết cười lạnh một tiếng, thật là suy nghĩ nhiều, đừng nói ăn thịt, hắn hiện tại ngay cả canh đều sẽ không để Hình Bắc Ngạn uống được, nên hảo hảo tu thân dưỡng tính.
Ai bảo tên kia thế nhưng cùng Lâm Trạch sống chung lâu như vậy, tuy rằng biết là trò quỷ của chủ thần, nhưng trong lòng vẫn rất khó chịu, tự nhiên phải xả xả giận.
Hình Bắc Ngạn cũng không thèm để ý dấu giày xám xịt trên ống quần, ngược lại vui sướng mà đem áo phủ thêm, đột nhiên lại nghĩ tới lời Cố An Tước trước đó nói qua, nhíu mày nói, “Em muốn nhận cái nhiệm vụ kia? Anh nghe nói Đa Thành rất cổ quái, bên trong tang thi tựa hồ đã có lý trí, động vật biến dị cùng thực vật cũng nhiều đến thái quá, chính phủ tuy rằng nói chỉ là đi lấy vật tư, sẽ không có nguy hiểm gì, nhưng anh cảm thấy khẳng định không đơn giản như vậy.”
Hồi tưởng lại nhiệm vụ hứa hẹn thù lao cao ngất cùng rất nhiều quân đội đợi mệnh, dị năng giả cao giai danh tiếng trong căn cứ cơ hồ cũng toàn bộ xuất động, Hình Bắc Ngạn theo bản năng càng cảm thấy có chút không thích hợp, nếu đơn thuần là một nhiệm vụ thu thập vật tư, chắc hẳn cũng không dùng nhiều người như vậy mới đúng, cao tầng tựa hồ đang dấu diếm cái gì.
“Tôi đương nhiên biết nhiệm vụ lần này không đơn giản, bất quá tôi đã quyết định đi.” Cố An Tước nhướng mày, khóe môi cười có vài phần tùy ý.
Hắn trong lòng rất rõ ràng, dù sao cốt truyện cũng có một đoạn như vậy, thậm chí có thể nói là bước ngoặt.
Kho lúa bất quá là một ngụy trang, chân chính mục đích của bọn họ là súng ống đạn dược giấu ở một chỗ hẻo lánh của Đa Thành, cùng tiến sĩ sinh hóa Jerry • tư nghe nói có hi vọng kết thúc mạt thế nhất.
Cố An Tước dừng một chút, thấy Hình Bắc Ngạn vẻ mặt uể oải, trong lòng chung quy vẫn có chút không đành lòng, vì thế mở miệng hỏi, “Anh thì sao? Muốn đi cùng tôi không?”
“Anh đương nhiên muốn cùng em ở cạnh nhau.” mất mát trên mặt Hình Bắc Ngạn tức khắc trở thành hư không, thay thế vào đó là tươi cười sáng lạn có thể so với điện áp mười vạn vôn, thực rõ ràng chính là đang đợi những lời này của Cố An Tước.
Hảo hảo một đoạn đối thoại lại bị vặn vẹo thành cảm giác quen thuộc của hiện trường hôn lễ, để lộ ra hơi thở tràn đầy ái muội.
Cố An Tước đang muốn nói chuyện, cửa phía sau liền ca sát một tiếng mở ra, ngã xuống trước chính là Sài Lượng, Mạnh Tiêu Tiêu đang vẻ mặt xấu hổ mà bắt lấy then cửa.
“Ha, ha ha, cửa này giống như lại hỏng rồi.” Mạnh Tiêu Tiêu cười khan vài tiếng, quyết đoán mà buông tay, chờ nói xong lời này, ngay cả chính cô đều cảm thấy lấy cớ có chút vụng về, nhanh chóng chuyển đề tài, tùy ý mà chỉ về phía không trung, “Lão đại, cậu xem thời tiết hôm nay thật tốt a, ánh mặt trời……”
Lời Mạnh Tiêu Tiêu còn chưa nói xong, thì đã có một tiếng sấm đáp lại cô ta, tảng mây lớn đen xì đem ánh sáng che đến kín mít, mưa gió sắp đến.
“Ác, phải không? Nguyên lai theo ý của cậu như vậy chính là thời tiết tốt, khẩu vị thật đúng là có chút độc đáo.” Cố An Tước cười như không cười mà cảm thán một câu.
Ánh mắt kia nhìn chằm chằm đến Mạnh Tiêu Tiêu không tự giác mà lui về phía trong, trong lòng không ngừng mặc niệm, xong đời, ai bảo mi thiếu đánh, không có việc gì nghe góc tường cái gì a.
“Chị dâu khỏe!” Lúc này mở miệng chính là Sài Lượng, đàn ông nhút nhát không thay vợ yêu giải vây không phải người chồng tốt, hắn bò dậy hành đại lễ chín mươi độ với Hình Bắc Ngạn, âm thanh lảnh lót, quả thực có thể khiến bụi tích trên cửa khung nhiều năm tất cả đều rơi xuống.
Cố An Tước chỉ cảm thấy trên trán lại nhảy ra vài sợi hắc tuyến -.-||| cố tình tên Hình Bắc Ngạn kia lại cười đến muốn bao nhiêu sáng lạn có bấy nhiêu sáng lạn, khóe miệng đều sắp kéo đến khóe mắt, cả người hơi thở hormone cũng càng đậm, hiển nhiên đối với xưng hô không thể hiểu được treo ở trên đầu kia rất là vừa lòng.
Đối với Sài Lượng nhị hóa kia, Cố An Tước từ trước đến nay sẽ không đi chấp nhặt với hắn, phải biết rằng, chuyện nhị hóa thích làm chính là đem chỉ số thông minh của mi kéo xuống thấp như hắn, sau đó dùng nhân sinh phong phú từng trải của hắn đánh bại mi.
Cho nên, Cố An Tước chỉ có thể mắt nhìn thẳng đi đến hàng rào, sau đó mới không kiên nhẫn mà thúc giục một câu, “Còn không đi?” Chờ Hình Bắc Ngạn đi đến bên cạnh hắn mới không nhịn được hỏi, “Anh cùng bọn họ nói cái gì?”
Không có biện pháp, mấy người ở đó lẩm nhẩm lầm nhầm hơn nửa ngày, ánh mắt cũng thật kỳ quái, xem biểu tình cũng có thể đoán được khẳng định cùng chính mình thoát không được quan hệ.
Hình Bắc Ngạn cong cong khóe miệng, cười đến có vài phần ái muội, hô hấp ấm áp phất quá cổ Cố An Tước, “Em thật muốn biết?” âm thanh kia cũng thật gợi cảm.

Tác giả có lời muốn nói:

Tự dưng cảm giác chuyện tiếp theo sẽ là chuyện thiếu nhi không nên xem hoặc là cấm mười chín, Cố An Tước đẩy ra khuôn mặt tuấn tú càng dán càng gần kia, quyết đoán tỏ vẻ cự tuyệt, “Không cần, tôi không có hứng thú.”
.
Hình Bắc Ngạn đáng tiếc mà liếm liếm môi, thừa dịp Cố An Tước không chú ý ở trên vành tai hắn nhẹ mút một ngụm, tự nhiên lại đổi lấy con mắt hình viên đạn tràn ngập hàn khí lạnh thấu xương của đối phương.
.
Bất quá sao, có sắc tâm cũng có sắc đảm Ngạn ca tỏ vẻ, chút uy hiếp này căn bản không care, nếu có thể công thành, cho dù xong việc bị đánh tơi bời một trận, y cũng trăm lần nguyện ý a.

Advertisements

Một suy nghĩ 8 thoughts on “Pháo hôi tuyệt sắc 47”

  1. Có cảm giác tác giả bộ này đạo bên khoái xuyên chi đả kiếm cuồng ma. Mà thụ cũng hơi vô duyên 1 tẹo, bản thân cũng dây dưa vs sở diễm mà lại đi gây khó dễ với công vì “ở bên lâm trạch lâu như v” :)))) ờ, sao bản khôg tự nhìn lại bản thân đi

    Liked by 1 person

      1. =)))))) nói v cũng ko được r. Bạn thụ cũng chẳng nhận ra đc công thì vì cái cớ j lại đòi hỏi công nhất định phải nhận ra bản sớm cho bản đỡ phải tìm? Lúc dụ dỗ tên diễm kia bản cũng từng nói là qua mấy thế giới đều là công theo đuổi nên h đền bù nhưng bản đền bù lầm người mới chết chứ :))) sau đó thì nhận ra công xong bản lại bảo cho ngta chịu khổ. Ơ ơ, vô lý v? Mà có cảm giác gượng ép ở chỗ này, rõ rành rành cả 2 đứa đều thấy ko hợp ko thoải mái mà vẫn day dưa vs nhân vật phụ chi v? Tác giả chập dây hả? Vả lại thế giới nào cũng là nhất kiến chung tình v mà tên diễm kia có nhất kiến chung tình đâu, riêng điểm đó đã ko thích hợp r v mà thụ vẫn coi như ko biết?

        Liked by 1 person

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s