Pháo hôi tuyệt sắc 42

Chương 42 : Mạt thế tang thi văn 13

Edit: Bánh Bao

Tác giả:  Hoài Sắc

 

“Diệp, Diệp Mính? Thật là cậu? Cậu như thế nào lại ở căn cứ quân đội?” Lên tiếng tự nhiên là Lâm Trạch.
Hắn lúc này đang trừng lớn mắt, ngón tay run rẩy chỉ về phía Cố An Tước, đầy mặt thần sắc phức tạp, ánh mắt kia, như là thấy được người đàn ông bỏ vợ bỏ con phụ lòng.
Cố An Tước đang đùa giỡn Sở Diễm đùa giỡn đến cao hứng, bỗng nhiên bị người đánh gãy, quay đầu lại liền thấy là Lâm Trạch đóa Bạch Liên hoa kia, càng đừng hy vọng sẽ có sắc mặt gì tốt.
Hắn đến gần chút, cười đến ác ý tràn đầy, “Tôi không thể ở chỗ này sao? Tôi phát hiện cậu mỗi lần nhìn thấy tôi biểu tình đều rất kỳ quái, thật giống như, có cái bí mật gì không thể cho ai biết.”
“Cậu nói, tôi đoán có đúng không?” Những lời này Cố An Tước nói rất nhẹ, cơ hồ phất qua bên tai, tay càng thêm thuận thế đáp lên vai Lâm Trạch, tư thái thân mật, thoạt nhìn tựa như bạn tốt nhiều năm không gặp.
Trái tim Lâm Trạch bỗng nhiên buộc chặt, hắn cơ hồ là theo bản năng mà ngẩng đầu, chờ đối diện với cặp mắt cười như không cười kia của Cố An Tước, bên trong thế nhưng mơ hồ lưu chuyển ánh đỏ, yêu dị quỷ dị, ép tới lòng người kinh hoảng.
Lâm Trạch sắc mặt trắng bệch, mạnh mẽ tránh khỏi Cố An Tước, lảo đảo lui về sau vài bước, ngay cả hô hấp cũng trở nên có chút khó khăn, thở hổn hển một hồi lâu, hắn mới khôi phục lại, hoảng loạn mà xua tay, “Không có, không quan hệ tới tôi, là chính cậu rơi vào trong đàn tang thi, không liên quan đến tôi.”
Chỉ một câu ngắn ngủn như vậy, Lâm Trạch lại nói đến vừa vội vừa gấp, nói năng lộn xộn, ngực cũng tùy theo phập phồng kịch liệt.
Hắn nghĩ rất đơn giản, dù sao giải thích rõ ràng là được, vốn dĩ chính là Diệp Mính tự mình ngu ngốc, mới có thể bị tang thi kéo đi, tất cả mọi người đều xem ở trong mắt, cùng chính mình không quan hệ.
Nhưng bộ dáng nóng lòng phủi sạch như vậy, lại nhiều ít có chút giấu đầu hở đuôi, hiển nhiên đã làm chuyện trái với lương tâm gì, trong lòng có quỷ, đặc biệt một đương sự khác khóe môi còn ngậm cười ý vị không rõ.
Người đứng xem chung quanh Lâm Trạch ánh mắt tức khắc thay đổi, đều tự giác mà dịch qua bên cạnh chút, đứng ở vị trí cách hắn xa hơn một chút.
Bọn họ lại không phải ngốc tử, xem náo nhiệt cũng phải chú ý đúng mực, rõ ràng hai người này từng có va chạm, một cái là mới tới, một cái khác lại là sát thần hung danh truyền xa, người hơi có chút đầu óc đều biết nên đứng ở bên nào được chứ?
Nghe thấy Lâm Trạch nói, Hà Phi Phi đứng ở bên cạnh hắn vô thức nhíu mày, ánh mắt lập loè, ngay cả trong lòng cũng không khỏi có chút dao động.
Bởi vì ân cứu mạng lúc trước, cô ta kỳ thật rất tin tưởng Lâm Trạch, nhưng đội trưởng cứ nhắc lại chuyện lúc trước Diệp Mính rơi vào trong đàn tang thi như vậy, một hồi oán trách bản thân không bảo vệ tốt hắn, một hồi lại nóng lòng phủi sạch quan hệ.
Cho dù Hà Phi Phi thần kinh có thô hơn nữa, cũng nhịn không được sẽ nghĩ nhiều, chẳng lẽ sau lưng thật sự có ẩn tình gì? Hay là nói, sự kiện kia căn bản không phải ngoài ý muốn?
Triệu Hổ ngược lại rất trực tiếp biểu đạt bất mãn, trừng mắt lớn tiếng nói, “Diệp Mính tiểu tử mi dây dưa không dứt a? Muốn trách cũng chỉ có thể trách chính mi không có bản lĩnh, bị tang thi bắt lấy còn chưa tính, còn kém chút liên lụy đội trưởng cùng nhau toi mạng, mi chính là tự tìm, chết cũng xứng đáng.”
Cố An Tước nhướng mày, cười đến châm chọc, “Chiếu theo cậu nói như vậy, tôi còn phải cảm tạ ân cứu mạng của Lâm Trạch.”
Mạnh Tiêu Tiêu vốn đứng ở vị trí phía sau chút, nghe thấy lời Triệu Hổ nói, quả thực là bị tức đến cười, còn có thể không biết xấu hổ thêm chút không? Cái gì gọi là trách bản thân mi không bản lĩnh? Còn xứng đáng?
Lão đại biến thành tang thi rõ ràng cùng Lâm Trạch thoát không được quan hệ, hắn hiện tại cũng không biết xấu hổ bày ra biểu tình vô tội đến cực điểm như vậy, thật là mặt rất dày.
“Lão đại làm người bị hại cũng chưa nói cái gì, các người như thế nào cứ cắn không bỏ, Lâm Trạch, cậu là trong lòng có quỷ đi?” Mạnh Tiêu Tiêu đối với Lâm Trạch ấn tượng ban đầu đã không tốt ra sao, hiện tại có thể nói là càng kém, tự nhiên sẽ không khách khí với hắn nhiều, giọng điệu cơ hồ là chất vấn.
Sài Lượng sờ sờ đầu, vẻ mặt hàm hậu, lại cứ nói ra lời khiến Lâm Trạch hận không thể lập tức tìm bức tường chui vào, “Tiêu Tiêu, cậu nói chuyện đừng trắng ra như vậy, tốt xấu chừa chút mặt mũi cho người ta.” Đao này bổ đến, quả thực level max, không lưu dấu vết, rồi lại thâm nhập lòng người.
Trong lúc nhất thời, trên mặt Lâm Trạch xanh trắng đan xen, biến hóa không ngừng, người theo tới phía sau hắn phần lớn là kiến phong sử đà (nương theo chiều gió), thấy không khí xấu hổ, cũng không ai há mồm thay hắn nói chuyện nữa, dù sao lửa không đốt tới trên người chính mình, vội cái gì.
Về phần Hình Bắc Ngạn, y lúc này đang nhìn chằm chằm Cố An Tước phát ngốc, môi mỏng mím chặt, trong mắt cảm xúc minh minh diệt diệt.
Không biết vì sao, nhìn thấy thanh niên mặc áo gió mặt mày xinh đẹp này, trong lòng y lại đột nhiên dâng lên một cổ rung động, tất cả nhiệt lượng bỗng nhiên đều tụ đến bụng dưới, cái loại cảm giác này, mang cho chính mình lực trùng kích còn kịch liệt hơn xa so với cặp mắt kia của Lâm Trạch.
Hình Bắc Ngạn thậm chí có loại xúc động xưa nay chưa từng có, không đi quản ánh mắt người chung quanh, muốn hung hăng hôn lên miệng nhỏ đỏ tươi kia, bóp vòng eo hắn tiến vào chỗ sâu nhất trong thân thể, nhìn cặp mắt đào hoa hoặc nhân kia bởi vì chính mình kịch liệt va chạm mà chảy ra nước mắt, làm hắn trừ bỏ rên rỉ rốt cuộc phun không ra những lời nào khác.
Thẳng đến Lâm Trạch hô lên tên Diệp Mính, Hình Bắc Ngạn mới đột nhiên bừng tỉnh, nguyên lai là hắn, tức khắc lại có chút ảo não lên, chính mình như thế nào sẽ bởi vì một người như vậy mà thất thần?
Hình Bắc Ngạn trước đó có gặp qua Diệp Mính, tuy rằng ở chung không bao lâu, nhưng y có thể khẳng định mà nói, chính mình tuyệt đối sẽ không thích, thậm chí còn có chút chán ghét tính cách như Diệp Mính, uổng cho túi da đẹp, lại không biết cái gọi là, ngay cả nói chuyện, cũng rất bén nhọn khắt nghiệt.
Nhưng hiện tại, Hình Bắc Ngạn lại có chút mê hoặc, chỉ cần cùng tầm mắt Diệp Mính đối nhau, liền cảm giác thân thể nóng lên, tim đập gia tốc, y lại không cho rằng chán ghét một người sẽ có phản ứng dạng này.
Bởi vì máu tang thi ảnh hưởng, Cố An Tước tuy rằng hình dáng đại khái của ngũ quan không thay đổi, nhưng mặt mày lại càng thêm tinh xảo, khí chất trên người cũng hoàn toàn bất đồng.
Nếu nói trước kia là cúc Ba Tư kiên cường mạnh mẽ, như vậy hiện tại, hắn tựa như một gốc anh túc lay động, tản mát ra mùi hương ngọt ngào chọc người thèm nhỏ dãi, hư hỏng mà diễm lệ, biết rõ nguy hiểm rất lớn lại vẫn nhịn không được muốn tới gần.
“Quả nhiên là gần đèn thì sáng gần mực thì đen, tiểu tử cậu cùng Tiêu Tiêu ngốc cùng nhau lâu rồi, đầu thật đúng là linh quang không ít.” Nghe được Sài Lượng câu kia thập phần uyển chuyển nói, Cố An Tước cũng nhịn không được bật cười, chờ chuyển về phía Lâm Trạch, độ ấm trong mắt liền nháy mắt lạnh xuống, nhàn nhạt nói, “Cậu biết mà, tôi không phải người thích lôi chuyện cũ.”
Không chờ Lâm Trạch lên tiếng, hắn lại bổ sung một câu, “Bất quá nha, tôi cũng không quá thích bị người coi như ngu xuẩn mà lợi dụng, Lâm Trạch, cậu là người thông minh, ý tôi, cậu chắc hẳn hiểu đi?”
Câu hỏi cuối cùng rõ ràng mang theo vài phần ý vị uy hiếp, đôi mắt hơi nheo lại, rõ ràng mang theo cười, Lâm Trạch lại chỉ cảm thấy có cổ hàn ý từ lòng bàn chân chảy ngược lên trên.
Hắn thậm chí cũng không dám đối diện với tầm mắt Cố An Tước, chỉ mặt tái nhợt hoảng loạn gật đầu vài cái, bộ dáng kia, có vẻ có vài phần đáng thương.
Triệu Hổ vốn dĩ muốn thay đội trưởng của mình xuất đầu, mới bước ra nửa bước đã bị Sài Lượng chặn, hai người đều có thể trạng cường tráng, trong khoảng thời gian ngắn cũng vô pháp đột phá, hắn dứt khoát trực tiếp đề cao âm lượng gào lên, “Diệp Mính, cậu TM có bản lĩnh bước ra dơn đấu với tôi a, tránh ở phía sau người khác tính bản lĩnh gì! Còn sát thần? Tôi phi! Tôi xem cậu căn bản là kẻ bất lực, cũng như……”
Câu nói kế tiếp đột nhiên im bặt, đơn giản là một cổ uy áp ập lên mặt, hắn tuy rằng cực lực giãy giụa nhưng vẫn cứng nhắc quỳ xuống, đầu gối tiếp xúc đến mặt đất, phát ra một tiếng phịch lớn.
Triệu Hổ sắc mặt đỏ lên, trên trán cùng cánh mũi cũng không ngừng toát ra mồ hôi lạnh tinh mịn, cả người như tắm nước lạnh, cả người đều ** (cứng đờ), lồng ngực càng thêm giống bị vật nặng hung hăng đè ép, cơ hồ không thở nổi.
Cố An Tước vỗ vỗ bả vai Sài Lượng, ý bảo hắn tránh ra, chờ đi đến trước mặt Triệu Hổ, mới hơi cong thân, tầm mắt đối diện với hắn, cười đến có vài phần châm chọc, “Vậy cậu là cái gì? Ngay cả kẻ bất lực đều không bằng, phế vật hả?”
Cố An Tước giơ tay không chút để ý mà ở má phải Triệu Hổ vỗ vài cái, lực độ kia kỳ thật cũng không nặng, lại làm Triệu Hổ cảm thấy càng nan kham, hận không thể chưa nói ra lời trước đó, hắn hiện tại mới biết được, Diệp Mính mạnh như thế nào, cũng khó trách người trong căn cứ sẽ kêu hắn là sát thần.
“Thấy không? Đây mới là vả mặt.” khi nói lời này, Cố An Tước như có như không mà quét qua Lâm Trạch liếc mắt một cái, cảm thán, “Sách, đáng tiếc đội trưởng cậu tâm tâm niệm niệm tựa hồ không có phản ứng gì, xem ra cũng không có huynh đệ tình thâm như trong tưởng tượng nha.”
Giọng điệu kia hài hước lại mang theo trào phúng che dấu không được, để lộ ra ý cũng rất rõ ràng, mi đem hắn che chở như tròng mắt có ích lợi gì, khi mi có nguy hiểm, hắn cũng sẽ không nghĩ đến tới cứu mi, còn không phải làm bối cảnh một bên xem diễn sao.
Không thể không nói, Cố An Tước đối với lòng người thật sự nắm chắc rất khá, nếu nói ban đầu Triệu Hổ là oán hận chính mình làm hắn mất mặt, như vậy hiện tại, khả năng có hơn phân nửa cừu hận đều chuyển dời đến trên người Lâm Trạch đi.
Dù sao hắn chính là vì giữ gìn Lâm Trạch mới đứng ra, kết quả bị buộc đến quỳ xuống ở trước mắt bao người, mà Lâm Trạch lại là thái độ chuyện không liên quan mình, Triệu Hổ cho dù trước kia có tin tưởng Lâm Trạch bao nhiêu, hiện giờ cũng khẳng định có bất mãn.
Tuy rằng không đến mức phản bội, nhưng cái khe luôn sẽ chậm rãi khuếch tán, ngay cả người nhìn bên cạnh, hoặc nhiều hoặc ít cũng sẽ tâm sinh khúc mắc, không cần bao lâu, bên người Lâm Trạch khẳng định liền còn lại không có bao nhiêu người.
Lâm Trạch còn có chút phát ngốc, trong mắt tất cả đều là không dám tin tưởng, hắn vẫn luôn cho rằng Diệp Mính không có thức tỉnh dị năng, cho nên khi Triệu Hổ xông lên mới không có ngăn cản, thậm chí còn có chút gấp không chờ nổi, muốn nhìn thấy bộ dáng mất mặt của Diệp Mính, nhưng bất quá chỉ vài giây, liền hoàn toàn trái ngược, bị áp chế không thể nhúc nhích thế nhưng biến thành Triệu Hổ.
Chờ nghe được tiếng Cố An Tước, hắn mới lập tức phản ứng lại, trong lòng không tiếng động mà mắng câu thô tục, sau đó nhanh chóng mà điều chỉnh tốt biểu tình, lộ ra vẻ mặt lo lắng, “Diệp Mính, cậu mau buông Triệu Hổ ra, dị năng là lấy tới đối phó tang thi, cậu như vậy……”
Thật đúng là trích lời của điển hình thánh phụ a, liền chỉ nói câu đánh nhau không tốt, các cậu hẳn phải hoà bình ở chung, Cố An Tước chợt cảm thấy vô ngữ, cũng không có hứng thú lại nghe Lâm Trạch tiếp tục nói tiếp, ngắt lời nói, “Tôi nói, nếu hôm nay đổi thành tang thi bắt lấy Triệu Hổ, cậu có phải hay không cũng tính toán bảo nó xuống miệng lưu tình? Hoặc là dùng tình yêu tới cảm hóa nó?”
Này còn không phải là biến tướng mà nói Lâm Trạch trang thiện lương sao? Nếu không như thế nào chỉ nói mà không làm, Sài Lượng nhịn không được phụt cười ra tiếng, quay đầu triều Cố An Tước giơ ngón tay cái lên, trong lòng không khỏi cảm thán, quả nhiên nói đến độc miệng, chính mình vĩnh viễn so ra kém lão đại.
“Nói không chừng thật đúng là khai thông được đó, Lâm Trạch cậu lần sau có thể suy xét làm phụ đạo tâm lý cho động vật biến dị, để chúng nó sửa sửa khẩu vị, cũng đừng ăn thịt người, dứt khoát ăn tang thi đi.” Mạnh Tiêu Tiêu cũng tiếp một câu.
Lúc này, người chung quanh cũng không thể nhịn xuống tức khắc cười ra tiếng, ngay cả người Lâm Trạch mang đến cũng có mấy cái che miệng liều mạng nghẹn cười.
Lâm Trạch cả khuôn mặt trướng đến đỏ bừng, nhưng cũng nói không ra bất luận lời phản bác nào, hắn vốn không định động thủ, vạn nhất đánh không lại Diệp Mính làm sao bây giờ? Triệu Hổ mất mặt là đủ rồi, hắn lại không nghĩ làm trò quỳ xuống trước mặt nhiều người như vậy, truyền ra còn có thể như thế nào dừng chân ở trong căn cứ.

 

[Cái này không có trong qt bình thường đâu nha]

“Diệp Mính, buông hắn ra đi.” Lúc này nói chuyện chính là Sở Diễm, hắn dù sao cũng là một người lãnh trong căn cứ, nếu nháo lớn khó tránh khỏi khó coi, ngay cả danh tiếng của Diệp Mính cũng sẽ chịu ảnh hưởng.
.
Cố An Tước quay đầu lại nhìn hắn một cái, không có nửa điểm ngoài ý muốn nào, “Tôi liền biết anh sẽ mở miệng, quả nhiên vẫn là bộ dáng ông cụ non đó.” Không đợi Sở Diễm nói thêm hắn đã nói tiếp, “Dù sao tôi tạm thời cũng chơi đủ rồi.”
.
Tiếng nói vừa dứt hắn cũng thu lại uy áp, Triệu Hổ chật vật mà bò dậy, dưới nâng đỡ của Hà Phi Phi cắn răng lui trở về, cứ việc đôi mắt trừng đến sung huyết, trong lòng hận đến nảy sinh ác độc, hắn lại vẫn phải kiệt lực duy trì trầm mặc, không dám nói thêm nửa chữ.
.
[ Tiểu kịch trường ]
Hình Bắc Ngạn: Vợ ơi, anh mới là chính công a, nhìn anh, nhìn anh! Đều là chủ thần sai.
Chủ thần: Bổn bảo bảo cự tuyệt gánh nồi này.
Cố An Tước: Ngẫm lại vẫn là bực bội đến hoảng, thế nhưng theo bên người đóa Bạch Liên hoa kia lâu như vậy.
Bùi Dã: Nếu chia tay, suy xét tôi thế nào? Tôi kỹ thuật cũng không kém.
Sở Diễm: Tôi nuôi cậu.

Advertisements

Một suy nghĩ 17 thoughts on “Pháo hôi tuyệt sắc 42”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s