Pháo hôi tuyệt sắc 36

Chương 36 : Mạt thế tang thi văn 07

Edit: Bánh Bao

Tác giả:  Hoài Sắc

 

“Các cậu muốn nghe chuyện cũ của tôi sao?” Có lẽ là bị hình thức ở chung không hề có khúc mắc của hai người ảnh hưởng, Mạnh Tiêu Tiêu cuối cùng mở ra khúc mắc, trên mặt cũng có chút tươi cười, khuôn mặt sạch sẽ đã rửa sạch, thoạt nhìn càng thêm chói lọi.
Cố An Tước kỳ thật biết Mạnh Tiêu Tiêu đã trải qua cái gì, không ngoài là bị đồng bạn tín nhiệm vứt bỏ, chính mình lại đột nhiên biến thành tang thi, cho nên mới cảm giác mê mang không biết làm sao, nhưng hắn vẫn gật đầu, có một số việc rốt cuộc chỉ có nói ra mới có thể chân chính thoải mái.
“Tôi là sinh viên năm tư đại học nông nghiệp Hải Thành, ngày mạt thế bùng nổ đó vừa vặn là lễ tốt nghiệp, vốn dĩ tất cả mọi người đều ở lễ đường vô cùng cao hứng mà chụp ảnh.”
“Nhưng lão sư mang đội lại đột nhiên nhảy dựng lên, gắt gao cắn yết hầu một sinh viên bên cạnh hắn không bỏ, tôi cách đó thật sự gần, tận mắt nhìn thấy thấy máu tươi văng ra, còn có tiếng nuốt ừng ực ừng ực, cái loại cảm giác này, thật giống như ở hiện trường hung án.”
“Lúc ấy còn có người cười nói khẳng định là trò đùa dai, nhưng thực nhanh liền rối loạn, càng ngày càng nhiều người bắt đầu biến thành tang thi loại quái vật này, tôi cùng vài người cùng lớp thật vất vả mới thoát ra.”
“Rõ ràng đã ước định mọi người cùng nhau sống sót, bọn họ lại bỏ rơi tôi, nói là mang theo tôi sẽ liên lụy toàn bộ đội ngũ, thật đúng là buồn cười, chỉ bởi vì tôi là nữ sinh sao? Hạ Tuyết không phải cũng là nữ sinh sao? Chỉ bởi vì cô ta nguyện ý ủy thân cho bọn họ, cho nên liền không phải trói buộc sao?”
“A, kỳ thật tôi cũng hiểu, không lý do gì điều gì cũng không trả giá lại muốn người khác bảo hộ mình, nhưng khiến người thất vọng buồn lòng chính là những người đó, những người tôi xem như bạn tốt đó, thế nhưng vì mạng sống đem tôi đẩy mạnh vào trong đàn tang thi, tôi trơ mắt nhìn một đám bọn họ chạy xa, đau đớn trên người chậm rãi khuếch tán ra.”
“Tôi đại khái ngủ hai ngày, thời điểm tỉnh lại liền phát hiện bản thân đã không còn giống trước, tang thi tựa như không nhìn thấy tôi, cho dù tôi cố ý đứng ở trước mặt bọn nó, bọn nó cũng sẽ chỉ chậm rãi vòng qua, hơn nữa máu của tôi là màu đen, từ khi đó, tôi liền thanh tỉnh mà nhận ra chính mình đã không còn là nhân loại.”
“Sau đó tôi ở siêu thị nào đó gặp được đám người lúc trước bỏ rơi tôi kia, đội ngũ vốn dĩ mười mấy người, chỉ còn lại có mấy người rải rác chật vật, tất cả đều đói đến chỉ còn da bọc xương, thoạt nhìn đáng thương lại đáng giận, kỳ thật vứt bỏ tôi cũng cũng không làm bản thân sống thật tốt, không phải sao?”
“Tôi vẫn luôn cảm thấy tồn tại như vậy rất mệt, bởi vì là tang thi, cho nên không có biện pháp đến căn cứ, thậm chí còn phải chịu đựng buồn nôn  uống những thứ máu dính nhớp đặc sệt đó, hôm nay tôi vốn dĩ cho rằng nhân sinh của mình cứ như vậy kết thúc, chết ở trong tay tang thi cao giai hoặc là đám dị năng giả kia.”
“Bất quá, vẫn may gặp cậu, nhóm cậu.” giọng điệu Mạnh Tiêu Tiêu đột nhiên trở nên vui sướng lên, cô rất ít nói một câu dài như vậy, trải qua chỗ u ám của mạt thế đè ở trong lòng lâu lắm, hiện tại hoàn toàn giải thoát ra, chỉ cảm thấy trên người đều nhẹ không ít.
Sài Lượng vốn dĩ không phải người cảm tính gì, hiện tại cũng có chút cảm khái, “Tiêu Tiêu cậu yên tâm, tôi về sau nhất định coi cậu như em ruột, ai dám tìm cậu phiền toái, ca khẳng định đánh đến hắn răng rơi đầy đất.”
Mạnh Tiêu Tiêu mặc dù có chút buồn bực tên Sài Lượng kia lại chiếm tiện nghi của mình, nhưng càng nhiều lại là cảm động, “Ai cần cậu bảo hộ, dị năng của cậu cấp bậc còn không cao hơn tôi bao nhiêu đâu.”
“Bao nhiêu người cầu tôi bảo hộ tôi đều không muốn đâu, cậu thế nhưng còn ghét bỏ.”
“Từ từ, cậu vừa rồi nói chuyện có phải hay không tạm dừng? Trước nói cậu, sau đó thấy tôi mới thêm từ nhóm.” Sài Lượng lúc này mới hậu tri hậu giác nhớ tới, tức khắc có chút ủy khuất, “Cũng quá không đem tôi để vào mắt đi, tuy rằng tôi đích xác không so được với lão đại, nhưng cũng không đến mức không có cảm giác tồn tại như vậy đi.”
Cố An Tước chỉ biết Mạnh Tiêu Tiêu trải qua quá bất hạnh, cho nên mới đem Diệp Mính cứu mình coi như ánh sáng duy nhất trong sinh mệnh, lúc này nghe cô từng câu từng chữ nói ra, trong lòng lại đột nhiên có loại cộng minh kỳ dị, đại khái là bởi vì nguyên thân cũng từng bị đồng bạn ruồng bỏ đi.
“Tiêu Tiêu, kỳ thật cậu chắc hẳn phải may mắn mới đúng, tuy rằng biến thành tang thi, nhưng còn lưu giữ lý trí, thậm chí thức tỉnh dị năng, cũng không phải tất cả mọi người đều có vận may tốt như vậy.” Cố An Tước biết Mạnh Tiêu Tiêu đang rối rắm cái gì, đơn giản cảm thấy chính mình cùng những người khác không giống nhau, là một dị loại mà thôi, “Mặc kệ tang thi, hay là nhân loại, bọn họ đều có quyền lợi sống sót, không phải sao?”
Mạnh Tiêu Tiêu cắn môi trầm mặc vài giây, đột nhiên hỏi, “Cậu là bởi vì Lâm Trạch kia mới biến thành tang thi, đúng không?” giọng điệu hết mức tự tin, hiển nhiên là trong lòng đã có đáp án.
Cố An Tước hơi hơi sửng sốt, có chút kinh ngạc nhướng mày nhìn lại, “Như thế nào đột nhiên nói như vậy?”
“Lão đại, cậu sẽ không phải thật là bị tiểu tử kia làm hại đi?” Sài Lượng kỳ thật cũng không biết gút mắt giữa Cố An Tước cùng Lâm Trạch, nghe được Mạnh Tiêu Tiêu hỏi như vậy, tự nhiên liên tưởng đến đối thoại trước đó của hai người, “Khó trách hắn thấy cậu lại như gặp quỷ, nguyên lai là làm chuyện trái với lương tâm.”
“Mạt thế vốn dĩ chính là như thế, cá lớn nuốt cá bé, cũng trách không được người khác.” Cố An Tước cũng không có lòng đầy căm phẫn mà nói cái gì “Đúng, chính là hắn làm hại tôi” đi, giọng điệu như vậy không khỏi quá mức không phóng khoáng, “Bất quá, hắn trộm đi của tôi một vật, tôi phải lấy lại.”
“Trộm? Vật?” tròng mắt Sài Lượng xoay chuyển, hiển nhiên là đang trầm tư suy nghĩ, lão đại nói chuyện vẫn luôn hàm súc, như vậy xem ra, chắc hẳn không phải là vật bình thường, đó là cái gì?
Không quá vài giây, hắn liền lộ ra biểu tình kinh tủng vạn phần, đôi mắt trừng lớn như chuông đồng, giọng điệu thấp thỏm lại cao vút, “Lão…… Lão đại, cậu không phải là thích Lâm Trạch đóa sen độc lòng dạ âm hiểm kia đi? Khẩu vị cũng quá nặng rồi.”
Mạnh Tiêu Tiêu dù sao cũng là con gái, vẫn có lòng bát quái, hơn nữa cô ta hiện tại đã hoàn toàn tín nhiệm Cố An Tước, tự nhiên cũng rất thả lỏng, lời kia của Sài Lượng vừa thốt ra, đôi mắt lập tức sáng, tự động não bổ ra một hồi bá đạo công bị Bạch Liên hoa thụ lừa gạt, sau đó hoàn toàn tỉnh ngộ ngược luyến tình thâm.
Cố An Tước quả thực dở khóc dở cười, nhịn không được đem bình nước khoáng còn dư lại một nửa trong tay hơn tạt qua Sài Lượng, “Xem phim ngôn tình nhiều quá rồi, tôi nói vật cũng chỉ là một cái ngọc bội mà thôi, đương nhiên, cũng không tính ngọc bội bình thường đi, ý nghĩa sâu xa.”
Nói xong lời này, còn không đợi hai người hỏi lại, Cố An Tước liền dời đề tài, “Cách Liêu Thành còn xa lắm không?”
“Nếu không có gì bất ngờ xảy ra mà nói, đại khái còn một giờ nữa thì đến.” Chờ trả lời xong, Sài Lượng mới như là nhớ tới cái gì, có chút nghi hoặc mà mở miệng, “Lão đại, cậu như thế nào đột nhiên muốn đến Liêu Thành? Là nơi đó có người thân nào sao? Hay là nói có chôn bảo tàng gì?”
“Tôi phát hiện cậu chính là mười vạn câu hỏi vì sao, vĩnh viễn đều đang hỏi vấn đề.” Cố An Tước lần này là trực tiếp phun tào lại, ngồi ở phó lái Mạnh Tiêu Tiêu hiển nhiên cũng thực tán đồng, phụ họa, “Đúng đó, hắn nói nhiều như bà tám.” (như con gái..nhưng để vậy cho vui)
“Nha, cậu tiểu nha đầu này nói cái gì đó, tôi điên lên chính là ngay cả bản thân cũng đánh nha.” Sài Lượng ra vẻ hung ác mà trừng mắt nhìn Mạnh Tiêu Tiêu một cái, hạ giọng uy hiếp, chế trụ không được lão đại, hắn còn không đối phó được với một tiểu cô nương sao?
Mạnh Tiêu Tiêu trợn mắt trắng, yên lặng dời tầm mắt, biểu tình lười đi để ý hắn, nửa điểm không đem lời uy hiếp vừa rồi của Sài Lượng để vào mắt.
Xem ra cuộc sống về sau sẽ rất thú vị a, hai người này quả thực chính là đôi hoan hỉ oan gia, Cố An Tước hơi hơi câu môi, lộ ra một nụ cười tới.
Đại khái là một đường quá thuận lợi, so với thời gian dự tính còn sớm hơn nửa giờ, mấy người cũng đã tới Liêu Thành rồi.
Liêu Thành kỳ thật cũng không lớn, dân cư bất quá cũng chỉ trăm vạn, nhưng nó là thắng địa du lịch nổi danh, có tiếng phong cảnh xinh đẹp, dân phong chất phác.
Trấn cổ Thủy Mặc càng thêm được xưng là kiến trúc cổ bảo tồn hoàn chỉnh nhất Hoa Quốc từ trước tới nay, hấp dẫn rất nhiều du khách trung ngoại (trong và ngoài nước).
Trước mạt thế bùng nổ, bởi vì quản lý không tốt, trấn cổ có người ném loạn tàn thuốc, phòng ốc kết cấu bằng gỗ thực dễ dàng bị cháy, gây thành một trận hỏa hoạn lớn.
Trấn cổ cũng tiến vào giai đoạn xây dựng lại, tạm thời không tiếp đãi du khách, bất quá cũng coi như nhờ họa được phúc (trong cái rủi nó có cái xui), bằng không nơi này sẽ biến thành Mãn Thành Tang thi (tên nha).
Bùi Dã là một người rất cao ngạo, thoạt nhìn cao cao tại thượng, không dễ dàng tiếp cận, thậm chí tâm địa còn thực cứng, loại coi mạng người như cỏ rác, máu lạnh đến đáng sợ.
Nhưng tính cách hắn lại ẩn dấu một tia ôn nhu, đối với đồng bọn nhận định cực kỳ coi trọng, cho dù chính mình bị thương cũng nhất định phải bảo vệ bọn họ bình an, tỷ như Lang vương màu xám trước sau đi theo bên người hắn, lại tỷ như vai chính thụ sau đó được hắn yêu.
Đối với người khác là tra nam, đối với người yêu lại đến chết không phai, loại loại hình đàn ông này kỳ thật có mị lực rất lớn, mặc kệ kiếp trước, hay là Lâm Trạch sống lại kiếp này, đều có rất nhiều cả trai lẫn gái vì Bùi Dã si mê.
Đương nhiên, Cố An Tước không muốn nhắc tới Lâm Trạch, hắn thậm chí cảm thấy khả năng Bùi Dã là ái nhân của mình rất nhỏ, bất quá nếu đã tới, nhất định phải đi nhìn chút.
Xe dọc theo trên đường đá xanh mà chậm rãi chạy đi, Sài Lượng đang chú ý tình hình giao thông, đột nhiên phát hiện trên kính chắn gió dính vài giọt nước.
“Giống như trời mưa, thời tiết quỷ này.” Sài Lượng nói thầm một câu, càng thêm không dám lơi lỏng.
Bên ngoài sắc trời trở nên càng thêm ám trầm, như là sắp có một trận mưa to muốn tới, hạt mưa tí tách tí tách rất nhanh đem kính chắn gió che thành một mảnh mơ hồ.
Cố An Tước đem cửa sổ xe hạ xuống chút, hé ra một khe hở nhỏ, một cổ hơi thở tanh hôi trộn lẫn mùi vị bùn đất quái dị bay vào.
“Lão đại, tôi cảm giác được một loại hơi thở rất kỳ quái, hình như là đồng loại.” Mạnh Tiêu Tiêu dừng một chút, có chút nghi hoặc, tang thi cao giai thường có thể thông qua hơi thở cảm giác được tang thi cấp thấp phụ cận, hơn nữa phán đoán ra số lượng cùng vị trí đại khái.
Nhưng lúc này cô lại có chút mơ hồ, sinh vật nơi đó, tựa hồ không giống tang thi, nhưng cái loại mùi vị hư thối tanh hôi này lại rất quen thuộc.
“Thật là đồng loại, chẳng qua không phải tang thi, mà là biến dị động vật.” Đối với Mạnh Tiêu Tiêu có thể cảm giác được tồn tại của Lang vương xám, Cố An Tước thật sự có vài phần kinh ngạc, dựa theo cấp bậc dị năng tới tính, Lang vương xám chắc hẳn thuộc về cấp bốn, xem như tang thi cao giai đi.
“Khó trách đâu, tôi nói như thế nào nơi nơi đều an an tĩnh tĩnh, bên trong siêu thị giống như cũng không phát hiện gia súc, cho dù bị người lấy ăn, cũng không có khả năng ăn nhanh như vậy đi, nguyên lai là biến dị.”
Sài Lượng như suy tư gì đó mà gật đầu, đột nhiên lại có chút sầu lo nói, “Trái có biến dị động vật, phải có tang thi, nhìn dáng vẻ này muốn sống sót tại mạt thế thật đúng là không phải chuyện dễ dàng gì, nhân loại thật đúng là quần thể nhỏ yếu a.”
“Hiện tại còn cũng chỉ là bắt đầu mà thôi, tai nạn lớn hơn nữa còn ở phía sau đâu.” Sương mù mênh mông trên cửa sổ xe còn dính hạt mưa, Cố An Tước chỉ dùng vài nét bút ít ỏi liền phác hoạ ra đường nét chú hề, nhếch lên khóe miệng rõ ràng đang cười, lại có loại quỷ dị nói không nên lời.
“Tôi cảm giác trong thân thể năng lượng thuộc về tang thi đang tăng cường.” Mạnh Tiêu Tiêu ngồi thẳng thân mình, vẻ mặt cũng ngưng trọng vài phần, “Là do nước mưa?”
“Còn nhớ rõ trận thái dương vũ (mưa thiên thạch) trước đó không? Đó chính là nguyên nhân mạt thế bùng nổ.” Cố An Tước vươn tay ra cửa sổ xe, tiếp chút nước mưa vào tay.
Giống như là tác dụng bốc hơi, mấy giọt mưa trong suốt kia rất nhanh liền biến mất ở hoa văn trong lòng bàn tay.
“Các cậu không cảm thấy áp lực sao?” Sài Lượng do dự vài giây, vẫn là mở miệng hỏi, “Cảm giác mưa này càng rơi xuống trong lòng càng phiền.”
“Cửa sổ bên kia của cậu đóng kín chút.” Cố An Tước dặn dò một câu, sau đó mới giải thích cho Sài Lượng nghe, “Đối với tang thi tới nói, trận mưa này tồn tại tương đương với nước thuốc tiến giai trong trò chơi, tìm một giao lộ dừng xe, Tiêu Tiêu cậu đi xuống xối chút mưa.”
Nào có như vậy a, bảo nữ sinh đi xuống tắm mưa, tuy rằng biết là vì tốt cho mình, nhưng thật sự quá hố a, Mạnh Tiêu Tiêu liều mạng nhịn xuống xúc động muốn phun tào, nghiêm trang mà đáp lời.
Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu kịch trường:
Sài Lượng: Tôi điên lên ngay cả chính mình cũng đánh, ngàn vạn chớ chọc tôi.
Cố An Tước: Ha hả. Lầu dưới cùng đội hình.
Mạnh Tiêu Tiêu: Ha hả.
Bùi Dã: Ha hả.
Hình Bắc Ngạn: Ha hả.
Lâm Trạch: Ha hả.
Sài Lượng [một cái tát dính lên đầu Lâm Trạch]: Ngọa tào, bọn họ ha hả là đủ rồi, cậu ha hả cọng lông chứ ha hả a.
Lâm Trạch [mặt ủy khuất]: Nhào vô náo nhiệt có tội sao? Dựa vào cái gì tôi lại không thể ha hả?
Mỗ tang thi qua đường: Tiểu nhị, có thể là bởi vì cậu lớn lên quá xấu!

 

Advertisements

Một suy nghĩ 4 thoughts on “Pháo hôi tuyệt sắc 36”

  1. Qua cái tiểu kịch vườn trường rướt bớt thù hận của tui với Lâm Trạch rồi hết muốn ăn tưới nuốt sống chỉ cầu tra công tiện thụ về một nhà tiến hành ngược luyến tàn tâm vân vân =)))))0

    Liked by 2 people

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s