Pháo hôi tuyệt sắc 20

Chương chốt của ngày…mai gặp lại nha moa moa moa (*^3^*)


chương 20 : Đích nữ trọng sinh báo thù văn 06

Edit: Bánh Bao

Tác giả:  Hoài Sắc

 

Chẳng qua mấy phút, một dáng người tinh tế thướt tha đã đi đến trước cửa.
Nàng xuyên cung trang màu phấn nhạt, góc váy thêu hồ điệp giương cánh muốn bay, bên ngoài khoác một kiện bạch y hoa mai mỏng như cánh ve, lộ ra đường cong duyên dáng của cổ cùng xương quai xanh có thể thấy được rõ ràng.
Nếp gấp trên váy như hoa tuyết nhẹ lưu động dưới ánh trăng, một đầu tóc đen như mặc ngọc chỉ đơn giản búi kiểu phi tiên kế, điểm xuyết mấy hạt trân châu no đủ mượt mà.
Mặt đẹp hình oval xinh đẹp nho nhã tuyệt luân, da như ngưng chi, đôi con ngươi như nước, môi đỏ cười thản nhiên xinh đẹp.

Kết quả hình ảnh cho phi tiên kế
Ngay cả Cố An Tước cũng phải cảm thán một câu trong lòng, Chiêu Ninh Quận chúa này không hổ là đệ nhất mỹ nhân, xem khí chất liền thắng qua rất nhiều quý nữ trong kinh.
Chờ tầm mắt dừng trên làn váy dài rộng của nữ tử, Cố An Tước không khỏi có chút hoài nghi, ăn mặc như vậy một đường từ trước cổng đến đây, hôm nay Tướng quân phủ chắc hẳn không cần phải quét tước đi.
Tô Tiện Ninh vừa vào cửa, cũng bị thiếu niên thanh lãnh này hung hăng kinh diễm một phen.
Sớm đã nghe nói qua danh hào ‘ngọc diện công tử’ của Kỳ Tây Linh, so với ‘vô song công tử’thần bí quái gở hàng năm ẩn cư ở Dược Vương Cốc ___Tư Tuyết Y, hiển nhiên dung mạo vô song, thêm lại lập được chiến công hiển hách, tiền đồ vô lượng trấn trụ thì Tướng quân Kỳ Tây Linh càng phù hợp với yêu cầu của tiểu thư khuê các đối với ý lang quân hơn.
Không chỉ trên phố, trong cung cũng có rất nhiều nữ tử si mê Kỳ Tây Linh.
Từ nơi Vân Cẩm Tú kia biết thiếu niên tâm duyệt chính mình, Tô Tiện Ninh nội tâm vừa kinh ngạc vừa vui sướng, dù sao được người như Kỳ Tây Linh ái mộ cũng đủ để chọc nữ tử thiên hạ đỏ mắt.
Lúc này, trực diện với ngọc nhan tinh xảo vô cùng, như thu thủy mênh mang của thiếu niên, Tô Tiện Ninh không thể khống chế mà hơi hơi đỏ mặt.
Một công tử như ngọc như vậy, nếu bắt được chính là muôn vàn quyền thế, Tô Tiện Ninh tâm tư lả lướt sao có thể không biết Kỳ Tây Linh đối với toàn bộ Đại Sở tới nói có ý nghĩa gì, cường hãn như hắn, ngay cả Sở Cẩn Du cũng phải cẩn thận ứng phó.
Nghĩ đến đây, nụ cười bên môi nàng hình cung lớn hơn vài phần nữa.
Thiếu nữ mỹ lệ dáng người kiều nhược, mãnh mai trong suốt, mặt mày ẩn tình, càng thêm nhu nhược động lòng người.
Kỳ thật Cố An Tước, Tô Tiện Ninh đều các có các loại tính toán, nhưng xem ở trong mắt Sở Cảnh Hoài lại là hai người đang thâm tình nhìn nhau.
Bạch y thiếu niên trường thân ngọc lập, giai nhân ôn nhu lưu luyến nhìn lại, không khí ái muội quấn quýt si mê, hài hòa tốt đẹp nói không nên lời.
Hung hăng khụ nhẹ một tiếng, mang theo khí lạnh sưu sưu, tức khắc đánh vỡ bầu không khí kiều diễm, làm hai người Cố An Tước cùng Tô Tiện Ninh đều hoàn hồn.
Cố An Tước còn tưởng rằng y thích mỹ nhân này, thấy hai người đối diện ghen tị, cằm tinh xảo vừa nhấc, ngữ điệu lạnh lùng nói không nên lời “Nha, Chiêu Ninh muội muội ngươi tới.” Cố An Tước nào biết đâu rằng Sở Cảnh Hoài thật là ghen tị, nhưng đối tượng lại không phải Chiêu Ninh.
Lúc này Sở Cảnh Hoài một đôi mắt đen cùng lãnh như kết vạn năm sương lạnh liếc Tô Tiện Ninh, trực tiếp dọa đến nàng sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh ròng ròng, tay ngọc trắng nõn hung hăng nắm chặt túi thơm vàng nhạt treo bên hông, thân hình nhu nhược co rúm lại một chút, suýt nữa đứng trực tiếp không xong.
“Hoài, Hoài vương, Chiêu Ninh thất lễ.” Tô Tiện Ninh đỡ khung cửa khó khăn lắm đứng vững, môi sắc hồng nhuận bởi vì quá căng thẳng mà gặm cắn đến trắng bệch, sau một lúc lâu mới ngập ngừng phun ra một câu này, hành một cung lễ tiêu chuẩn.
Nàng trong lòng không khỏi nói thầm, trước kia cũng không nghe nói qua Kỳ Tây Linh cùng Hoài vương có giao hảo, trước đó ngược lại quá mức kích động, một mặt nhìn Kỳ Tây Linh, thế nhưng đem Hoài vương tôn đại Phật này quên mất, ngược lại hy vọng tính tình lạnh nhạt này của hắn sẽ không cùng mình so đo.
Bộ dáng Chiêu Ninh Quận chúa như thế nào ra vẻ rất sợ Sở Cảnh Hoài? Còn tưởng rằng sẽ nhìn được tuồng huynh muội tình thâm cảm tình ác tục (loạn luân hả??), Cố An Tước thấy không thú vị, khóe môi câu lên, nhìn về phía Tô Tiện Ninh “Chiêu Ninh Quận chúa lần này đến là vì chuyện gì?”
Ngữ điệu thanh lãnh dấu diếm vài sợi tình không dễ phát hiện, rất phù hợp với biểu tình thiếu niên binh sĩ đối mặt với người bản thân yêu thầm. Ánh mắt nhẹ liếc đến ửng đỏ nhàn nhạt trên mặt Tô Tiện Ninh, Cố An Tước tức khắc vừa lòng, xem ra kỹ thuật diễn của mình không tồi.
Tô Tiện Ninh vừa muốn há mồm nói ra lời mời thiếu niên ba ngày sau tiết Hoa đăng đồng du (đi chung), khuôn mặt nhỏ trắng bệch tuy khôi phục một chút huyết sắc, nhưng vẫn hiện ra suy yếu.
Bộ dáng xinh đẹp nhu nhược vừa lúc có thể kích khởi ý muốn bảo hộ mãnh liệt ở sâu trong nội tâm của nam nhân, đương nhiên trong đó cũng không bao gồm Sở Cảnh Hoài.
Tô Tiện Ninh khó khăn lắm động một bước nhỏ, liền bị Sở Cảnh Hoài không vết tích ngăn chặn.
“Chiêu Ninh, An Bình mời ngươi đến nơi nàng, nói là có việc cùng ngươi thương nghị.” Lời này của Sở Cảnh Hoài vừa ra khỏi miệng, Tô Tiện Ninh liền thất thần.
Chính mình xưa nay cùng An Bình Công chúa không có giao tế gì, An Bình là nữ nhi nhỏ nhất Sở đế, mới chín tuổi, nhưng tính tình quái gở, như thế nào sẽ chủ động mời mình, nhưng lại thấy thần sắc vô cùng đứng đắn của Hoài vương cũng không giống nói giỡn. (sai lầm)
Lại tưởng tượng An Bình tựa hồ trừ bỏ Sở đế chỉ thân cận Hoài vương, nếu để Hoài vương tiện thể nhắn cũng không phải không có khả năng.
Huống hồ Tô Tiện Ninh cũng không cho rằng Hoài vương sẽ không có việc gì đùa bỡn nàng, lập tức cũng không dám trì hoãn, chỉ đối với thiếu niên tâm niệm đã lâu áy náy mà cười cười, “Thật là có lỗi a, Chiêu Ninh ngày khác lại tới cửa bái phỏng Kỳ Tướng quân.”
Mỹ nhân Dung mạo tuyệt sắc sóng mắt ẩn tình, dịu dàng mà nhìn về phía ngươi, tuy rằng Cố An Tước cũng không bị đả động, nhưng hắn hiện tại là Kỳ Tây Linh, thiếu niên tâm mang Chiêu Ninh Quận chúa, cho nên cũng cười lại, khuôn mặt thanh lãnh tức khắc như đóa Tuyết liên nở rộ, đẹp không sao tả xiết “Không có việc gì, nếu Công chúa tương mời, tất nhiên chậm trễ không được.”
Thấy hai người còn thâm tình nhìn nhau, Sở Cảnh Hoài hừ lạnh một tiếng “Chiêu Ninh, An Bình nhưng chờ ngươi đã lâu.” Bị thanh âm này đột nhiên cả kinh, Tô Tiện Ninh vội không ngừng mà ứng tiếng, liếc mắt nhìn lại thiếu niên một cái, gương mặt lại hơi hơi đỏ, gót sen nhẹ nhàng, dáng người lả lướt mà đi ra ngoài.
Cố An Tước chỉ cảm thấy Chiêu Ninh Quận chúa này ngược lại là một nhân tài, rõ ràng không thích, lại có thể liếc mắt nhìn một cái liền mặt đỏ, bộ dáng liếc mắt đưa tình, nếu sinh ở giới giải trí hiện đại, Oscar gì đó hoàn toàn không nói chơi.
Lần này cũng thật đúng là oan uổng Chiêu Ninh người ta, đích xác kiếp trước Chiêu Ninh đem quyền thế xem đến rất nặng, vẫn luôn lợi dụng Kỳ Tây Linh, nhưng đời này bởi vì Cố An Tước cố ý, trước thời gian ba năm đã ‘bị’ Vân Cẩm Tú phát hiện bức họa.
Lúc này Chiêu Ninh tuy rằng bắt đầu là nghĩ Kỳ Tây Linh đủ để chống lại quyền thế của Sở đế, nhưng khi thấy mặt, liền bị ngọc nhan tinh xảo của thiếu niên chiếm cứ đầu óc, kia ngượng ngùng cũng là chân chân thật thật.
Hơn nữa lúc này Chiêu Ninh sớm đã đánh mất ý tưởng đem Kỳ Tây Linh làm công cụ lợi dụng, mà là hy vọng cùng hắn ký mối lương duyên, thành một đoạn nhân duyên mỹ mãn.
Sở Cảnh Hoài lạnh như băng mở miện, “Người đều đi rồi, còn nhìn cái gì mà nhìn.”
Y chính là không thích Chiêu Ninh, nữ nhân kia gần nhất liền cướp đi tất cả lực chú ý của A Dục, về phần vừa rồi lời nói An Bình mời, tự nhiên cũng là thuận miệng bịa chuyện.
“Yên tâm, ta không cùng ngươi đoạt.” Ta đối với Chiêu Ninh loại hoa sen độc này không có hứng thú, ta ngược lại không thích tìm đường chết. Cố An Tước không để ý lắm mà xua xua tay, lại kéo khóe miệng, tức khắc một cổ đau đớn bén nhọn lan tràn ra “Ta còn chưa tính sổ với ngươi đâu, đều gặm đến xuất huyết, ngươi là thuộc nhà cẩu đi, không đúng, ngươi người này không thể hiểu được, vừa ôm vừa hôn, muốn ăn đậu hủ thì tìm mỹ nhân quý phủ của ngươi đi, đừng có mà lắc lư ở Tướng quân phủ của ta.”
Cố An Tước thật hận không thể một chưởng chụp chết đống trước mắt này, ngẫm lại vẫn là quên đi, tuy rằng chính mình không sợ chết, cùng lắm thì ném khối thể xác này, đổi một không gian khác, nhưng tội lớn tru cửu tộc khó tránh khỏi liên lụy đến Lý thị.
Trải qua mấy ngày nay ở chung, Cố An Tước đối với Lý thị đã là có vài phần cảm tình, không sâu, nhưng đủ để cho hắn có lý do che chở Lý thị.
Kỷ nguyên Ngân hà Cố An Tước từ nhỏ liền không cảm thụ được thân tình, làm con vợ cả hắn nhất quán bị gia tộc coi như người thừa kế mà bồi dưỡng.
Mà Cố An Tước cũng không phụ kỳ vọng lớn lao, dựa vào năng lực cường hãn, thủ đoạn thiết huyết trở thành tộc trưởng ưu tú nhất Cố gia từ trước tới nay.
Nhưng mà bên người tràn ngập các loại cảm tình ái mộ lưu luyến si mê lấy lòng ghen ghét vân vân, lại duy độc không có thân tình thuần túy.
Chỉ có Cố Thiên Tâm em gái này cùng mẹ này mới sẽ quan tâm hắn có phải hay không bị thương, mà không phải chỉ để ý hắn cầm bao nhiêu vinh dự, cho nên cũng khiến Cố Thiên Tâm lãnh tình chân chính đặt ở trong lòng.
Khuôn mặt tuấn tú của Sở Cảnh Hoài tức khắc xuất hiện ngốc lăng, nhìn ánh mắt thanh lãnh lại mang theo đồng tình thương hại của Cố An Tước không thể hiểu được.
Đoạt? Đoạt cái gì? Thấy thiếu niên kia nhấc chân muốn đi ra bên ngoài, Sở Cảnh Hoài thuận theo bản năng giơ tay túm chặt hắn.
Cố An Tước thật muốn quỳ với cầm thú Sở Cảnh Hoài này, cùng một nam nhân ôm ấp hôn hít lôi lôi kéo kéo, Kỳ Tây Linh cùng Hoài vương này căn bản không có giao tế đi.
“Hoài vương, ta nói ngươi có thể hay không buông ta ra? Chúng ta còn chưa thân đến trình độ này đi.” Mắt đào hoa híp lại, ánh mắt lãnh lệ phảng phất giống như một thanh bảo kiếm ra khỏi vỏ hàn quang tứ phía.
Không thân? A Dục thế nhưng nói cùng chính mình không thân, mắt đen của Sở Cảnh Hoài lan tràn nồng đậm đau thương, lực đạo trong tay càng thêm nặng vài phần.
Cố An Tước vô tâm vô phế, trực tiếp đi đến bên giường, thuận thế kéo theo Sở Cảnh Hoài, hơn nữa thực xảo mà bày ra tư thế cưỡng chế, hai người môi đối môi, mắt đối mắt, chóp mũi chạm nhau.
Hai tay hắn chống ở trên ngực rộng lớn của Sở Cảnh Hoài, y phục bởi vì động tác lôi kéo mà rộng mở, lộ ra tảng lớn da thịt màu đồng cổ, một chân hơi cong, chen giữa hai chân Sở Cảnh Hoài, tư thế ái muội, chọc người mơ màng.
“A ——” Khi Cố An Tước còn có chút không phản ứng kịp chớp chớp đôi mắt, Sở Cảnh Hoài bên tai phiêu hồng, ánh mắt lập loè. Lại là một tiếng thét chói tai xông thẳng tới trời, dư vị vô cùng, trực tiếp chấn đến bụi tích trên xà nhà đều chấn động rớt xuống.
Cố An Tước có chút vô ngữ mà liếc tới chủ nhân đại ngốc của đôi mắt mở to như chuông đồng kia “Triệu Cẩn, kêu lớn tiếng như vậy, ngươi là nữ nhân đi.”
Sở Cảnh Hoài thong thả ung dung mà ngồi dậy, lấy biểu tình cao lãnh sửa sang lại y phục một chút, kéo lại cổ áo mở rộng ra, tầm mắt lạnh buốt trực tiếp bắn về phía Triệu Cẩn.
“Ta ta ta, ta thật không phải cố ý, Tướng quân, ta sai rồi, ta không nên quấy rầy ngươi áp đảo Hoài vương, ta ăn năn, ta có tội.” Triệu Cẩn trước khi tiến vào phiến của này trước nay không nghĩ tới sẽ lần thứ hai quấy rầy đến Tướng quân cùng Hoài vương thân thiết, vốn dĩ thấy Chiêu Ninh Quận chúa mới tới bất quá vài khắc đã vội vàng rời đi, trong lòng tò mò.
Nhất thất túc thành thiên cổ hận* a, Triệu Cẩn bị lãnh quang của Hoài vương bắn phá có chút xấu hổ mà cương tại chỗ.

(http://www.vanhoanghean.com.vn/chuyen-muc-goc-nhin-van-hoa/nhung-goc-nhin-van-hoa/ve-hai-cau-tho-de-tren-mo-nguyen-truong-to … vào đây xem *)

(một phút sa chân để hận ngàn đời…nhưng có nhiều cách giải khác nữa nên ai tò mò thì vào link phía trên xem nha)
Về phần Cố An Tước, hắn đã lười trừng Triệu Cẩn, lại không phải lần đầu tiên bị thấy, huống hồ thứ tiết tháo này sớm vỡ thành mãnh vụn.
Khi Sở Cảnh Hoài lại một lần dán tới, đối với môi đỏ của Cố An Tước lại gặm lại cắn, Triệu Cẩn đã lòng bàn chân bôi dầu, thừa dịp loạn trộm chạy, thuận tiện khi đi còn hảo tâm đóng cửa lại, cho dù ban ngày tuyên dâm vẫn nên đóng cửa lại tốt hơn.
Tự xem tự nghĩ Triệu Cẩn thầm nói chính mình quả nhiên là bộ hạ trung thành nhất của Tướng quân a, cũng chỉ có nhân tài phong tư vô song như Tướng quân mới có thể bắt được Hoài vương.
Hoài vương không gần nữ sắc nhiều năm như vậy, xem ra là hảo nam sắc a, nói không chừng là vì Tướng quân thủ thân như ngọc, không thể tưởng được Tướng quân thoạt nhìn nhu nhược như vậy, thế nhưng có thể đem Hoài vương đè ở dưới thân, quả nhiên là không thể trông mặt mà bắt hình dong a. (nhiều chuyện thiệt -.-)
Còn có, hai người này ruốt cuộc là thông đồng lúc nào? Một chút tiếng gió cũng không có, giấu đến thật tốt.
Thẳng đến khi Cố An Tước ruốt cuộc không thể nhịn được nữa, muốn ba một chưởng quét qua, Sở Cảnh Hoài mới ruốt cuộc ngừng miệng, cằm kiên nghị nhẹ nhàng gác ở đầu vai hắn, trong ngữ điệu đạm mạc trộn lẫn nhu tình nhè nhẹ theo nhiệt khí thở ra vang lên ở bên tai, “Ánh mắt đầu tiên Bổn vương nhìn thấy ngươi liền có loại cảm giác quen thuộc không hiểu được, thật giống như chúng ta nên là một đôi, không ai có thể chia rẽ.”
Cố An Tước hơi hơi dịch ra chút, trong lòng thầm mắng một câu cầm thú, không phải nói Hoài vương không gần nữ sắc, lạnh nhạt vô cùng sao, tính tình sao lại thế này, cho nên, hàng này là hảo nam sắc sao! Đây là đang trắng trợn táo bạo đùa giỡn ta!!
Tựa hồ là đoán được ý nghĩ trong lòng Cố An Tước, tay Sở Cảnh Hoài ghì ở bên hông hắn lại dùng sức vài phần “Bổn vương không có nói giỡn, từ lúc thành niên tới nay, bổn vương liền lặp đi lặp lại một giấc mộng, trong mộng thiếu niên có một đôi mắt đào hoa giống như ngươi.”
Cố An Tước sớm đã ẩn ẩn có vài phần suy đoán, sau khi gặp mặt Sở Cảnh Hoài, giữa hai người tựa như có một sợi dây thừng vô hình ràng buộc, bằng không hắn sao lại mặc kệ như vậy, đổi thành người khác chỉ sợ đã sớm một đao giải quyết.
Chỉ là hắn trước sau cảm thấy Sở Mục bất quá là một nhân vật trong sách, dù cho chính mình sinh ra cảm tình với y, nhưng một chuỗi số hiệu là không có khả năng đi theo chính mình đến thế giới khác đi, nội tâm rối rắm rất nhiều lại không khỏi mang theo chút chờ mong.
Sở Cảnh Hoài cũng không có phát hiện thần sắc Cố An Tước biến hóa, nhiều năm chưa từng áp lực khẩn trương như vậy bây giờ trong lòng đã rối rắm thành một đoàn, môi sắc trở nên trắng nhợt.
Y hy vọng thiếu niên biết tâm ý của mình, kiếp trước kiếp này, mặc kệ là tên Sở Mục, hay là Sở Cảnh Hoài y đều yêu thảm người trước mặt “Vừa rồi khi chúng ta hôn môi như là có một đạo điện lưu ở trong thân thể len lỏi……”
Mặt Sở Cảnh Hoài bỗng nhiên đỏ lên, hiển nhiên là nghĩ tới cái hình ảnh tình cảm mãnh liệt gì đó.
Đang nhìn chằm chằm y Cố An Tước không khỏi nói thầm trong lòng, quả nhiên cho dù thay đổi thân thể khác, bề ngoài có cao lãnh thêm nữa, trong xương cốt vẫn sắc tính không thay đổi.
“Sau đó, ta thấy được kiếp trước của chúng ta, ngươi mang theo hộp cầm đứng ở cổng lớn, xinh đẹp như thiên sứ, vốn dĩ cho rằng sẽ không lại có giao tế, chính là, khi ta ở hẻm nhỏ hơi thở thoi thóp lại là ngươi cứu ta, tuy rằng ngày sau đem ta một mình ném ở phòng không chút do dự rời đi. Chính là như vậy, ta bắt đầu chân chính mà đem ngươi đặt vào lòng, thậm chí phái bảo tiêu đi bảo hộ ngươi, nói là bảo hộ, kỳ thật là vì thỏa mãn tư dục của ta.”
Sở Cảnh Hoài mặt mày nhu hòa, như là lâm vào hồi ức, con ngươi màu đen trực tiếp nhìn về phía Cố An Tước, tràn ngập tình yêu nóng cháy say đắm “Ta muốn biết hết thảy về ngươi, ngươi mỗi ngày ăn cái gì mặc cái gì, lúc nào về nhà, lại đi nơi nào, càng ngày càng thêm chú ý làm ta biết ta lần này hoàn toàn xong rồi, rơi vào liền ra không được.”
Thật lâu không nghe thấy thanh âm của Cố An Tước, không có cười nhạo mắng nhiếc, cũng không có chút nào đáp lại, yên tĩnh đến đáng sợ.
Kiếp trước là hắc bang lão đại, kiếp này là Vương gia lạnh nhạt Sở Cảnh Hoài đối với ái nhân tâm tâm niệm niệm khí thế liền tiết sạch sẽ, tay ôm ở bên hông thiếu niên cũng bởi vì quá căng thẳng mà hơi hơi thả lỏng vài phần.
Sở Cảnh Hoài trong lòng biết lý do này thực ly kỳ, chính mình cũng không biết vì sao sẽ có ký ức kiếp trước, thậm chí rõ ràng như vậy, nhưng xem bộ dáng A Dục rõ ràng không nhớ rõ.
“Như thế nào, trêu chọc ta rồi lại muốn chạy? Ân ~” một chữ cuối cùng mang theo âm cuối hơi nâng, cực nhẹ nhưng cũng tràn ngập ý vị dụ hoặc, Cố An Tước thuận theo tư thế hai người trở mình, mãnh lực đem Sở Cảnh Hoài còn đang ủ rủ áp lên khung cửa.
Mắt đào hoa lộ ra hoa quang thất sắc (ánh sáng bảy màu), đuôi mắt bởi vì hơi nước nóng bức mà hiện ra màu hồng cực mị hoặc, khóe miệng cười càng thêm tùy ý, hai phần ngạo nghễ, bảy phần phong lưu.
Sở Cảnh Hoài còn không kịp từ trong kinh hỉ thật lớn phản ứng lại, ngọc nhan tinh xảo của Cố An Tước đã kề sát y, môi đỏ mang theo hương rượu đè ép xuống.
Nghiền ép cọ xát hút mút, đầu lưỡi nhẹ nhàng trên môi mỏng mím chặt của y liếm một chút, tiến nhanh mà vào, giữa hơi thở, hai đầu lưỡi linh hoạt đã chậm rãi dây dưa vào nhau, từ ôn nhu đến cuồng dã.
Nụ hôn này, lãng mạn nóng cháy, triền miên lâu dị thường, toàn bộ phòng đều tràn ngập tình ý nồng đậm.
Đi mà quay lại Triệu Cẩn lại một lần đụng phải không nên xem, lúc này đây ngược lại không ai để ý tới hắn, hai người như cũ hôn đến khó bỏ khó phân.
Tiếng nước ái muội tấm tắc rung động, ngược lại Triệu Cẩn xấu hổ đến mặt đỏ rần, cướp đường mà chạy.

 

Advertisements

Một suy nghĩ 8 thoughts on “Pháo hôi tuyệt sắc 20”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s