Pháo hôi tuyệt sắc 13

Chương 13 : Bá đạo tổng tài văn 13

Edit: Bánh Bao

Tác giả: Hoài Sắc

 

“Nơi này là hiện trường đưa tin của Tân Ngu TV, ta là Dương Quyên phóng viên đặc phái, 3:3 phút ngày 22, cơ quan kiểm sát lấy tội tham ô không làm tròn trách nhiệm chính thức bắt giữ Đổng Thừa Chí nguyên phó cục trưởng cục giám sát thành phố Dương Quang. Theo người tố giác, mức độ Đổng Thừa Chí tham ô rất lớn, mấy lần tham ô công khoản, thậm chí lợi dụng chức vụ vì người khác tạo thuận lợi giành ích lợi, lần này quan viên thiệp án nhân số đông đảo, cơ quan kiểm sát đang tiến thêm một bước điều tra lấy được bằng chứng, bản thân nhận tín nhiệm của quần chúng nhân dân lại ăn hối lộ trái pháp luật, chờ đợi bọn họ chung quy sẽ là pháp luật chế tài.”
“Đổng Thừa Chí, xuất thân nông thôn, 02 năm thi đậu vào đại học chính pháp nam, lấy thành tích tốt nghiệp ưu dị, lúc đầu chỉ là một nhân viên công vụ nho nhỏ, bởi vì năng lực xuất chúng mà được cao tầng đề bạt đến vị trí phó cục trưởng cục giám sát.”
“Quan trường sâu như biển, là đạo đức chôn vùi? Hay là quyền lợi dụ hoặc? Thả cái nhìn đến chuyên mục khách quý Lâm Gia Thành tiên sinh vì ngài nhất nhất công bố.”
“Ba ——”một tiếng, Cố An Tước nâng tay vứt điều khiển từ xa.
Vẫn là tham ô không làm tròn trách nhiệm tội a, chỉ là lần này bị kéo xuống ngựa không phải thị trưởng thành phố Dương Quang, mà là một phó cục trưởng, còn vừa lúc là Đổng Thừa Chí, phụ thân Đổng Lâm Lâm.
Cố An Tước nhưng không cho rằng đây là trùng hợp, ảnh chụp kia của Tô Cẩn Nhi mới dán lên mấy ngày, Đổng Thừa Chí đã bị bắt, xem ra mặc kệ như thế nào, nữ chủ vẫn có chút bản lĩnh, Diệp Ninh Thành cùng Sở Mục không ra tay, tự nhiên vẫn là có người giúp cô ta.
“Để cho ta nhìn xem làm nữ chủ ngươi như thế nào chuyển bại thành thắng.” Cố An Tước bắt chéo hai chân, thay đổi một dáng ngồi càng thoải mái để lười biếng, cằm khẽ nâng, ánh mắt lãnh liệt, tư thái cao quý ưu nhã nói không nên lời.
Chuyện Hạ Nặc Nhiễm làm hắn tự nhiên rõ ràng, thậm chí tìm Trương Minh tới chụp ảnh đều ở trong lòng bàn tay hắn.
Cố An Tước ở trong đầu Trương Minh trang bị một con chip trí năng, có thể nói là thấy toàn bộ hành trình bị hạ dược Tô Cẩn Nhi đã trải qua, đương nhiên đoạn điên loan đảo phượng kia tự động che chắn, Cố An Tước nhưng không có hứng thú xem đông cung thấp kém này. Nghĩ đến, Trương Minh lúc này hẳn cũng đã đầu mình hai nơi.
Chính như Cố An Tước sở liệu, rạng sáng 5 giờ ngày 22, một lão nhân nhặt mót ở đống rác phát hiện một thi thể khối huyết nhục mơ hồ hủy dung nghiêm trọng, trải qua điều tra đối chiếu vật phẩm tùy thân, tìm ra một giấy chứng nhận thân phận, đúng là Trương Minh đã mất tích nhiều ngày.
Cha mẹ Trương Minh chỉ có một nhi tử như vậy, ngày thường không nên thân chút, nhưng rốt cuộc vẫn là một miếng thịt trên người rơi xuống, tới hiện trường nhìn đến thảm trạng của nhi tử, tức khắc khóc đến ruột gan đứt từng khúc đau đớn muốn chết.
Đặc biệt là mẫu thân Trương Minh, giọng cũng gào mất tiếng, ngã xuống đất liền khóc hôn mê bất tỉnh.
Lúc này, trong phòng tổng thống một của khách sạn, trên giường King Size rộng lớn, hai khối thân thể đang liều chết triền miên, thở dốc rên rỉ, mồ hôi nóng đầm đìa, luật động không ngừng, dâm mĩ bất kham.
Nam nhân đè ở mặt trên cuối cùng tiến lên một cái, lớn giọng rên rỉ, phóng thích ở trong cơ thể nữ nhân. (ọe)
Nam nhân châm điếu thuốc dựa vào đầu giường nuốt mây nhả khói, ngực phập phồng, trên một thân cơ bắp rắn chắc đầy mồ hôi sáng lấp lánh.
Dáng người nhưng thật ra không tồi, chỉ là khuôn mặt kia thực sự bình thường, làn da ngăm đen, thêm vào mắt phải có một vết sẹo dữ tợn trực tiếp xuyên qua đến bên tai, khiến người này hung lệ dị thường.
Một đôi mắt hẹp dài còn mang theo chút tình triều chưa trút hết, càng nhiều lại là âm lãnh.
“A Hổ ca, sự tình ta nhờ ngươi hỗ trợ làm ……” Rốt cuộc bình phục lại nữ nhân trơn trượt giống như rắn leo lên cánh tay nam nhân, ngữ khí thấp thỏm. Khuôn mặt kia ngược lại thanh thuần xinh đẹp đến như đóa tiểu bách hợp, còn không phải là Tô Cẩn Nhi bị Z đại khai trừ học tịch sao.
“Ân.” Nam nhân, cũng chính là Triệu Hổ, lão đại Hắc Hổ bang, giơ tay đem đầu mẩu thuốc lá dụi trong gạt tàn thuốc trên đầu giường, lại đem Triệu Cẩn Nhi ôm vaò trong ngực, ánh mắt âm lãnh mang theo chút nhu tình “Đổng Thừa Chí đã bị bắt, Đổng Lâm Lâm ta cũng ném tới làng chơi, về phần Trương Minh, ta để người đem gã băm. Cẩn Nhi, ngươi yên tâm, nếu ngươi theo ta, nữ nhân của Triệu Hổ ta ai dám khi dễ, đắc tội ngươi ta đều sẽ giúp ngươi từng đám đòi lại.”
Tô Cẩn Nhi thuận theo mà tiến vào trong ngực gã, trên mặt mang theo tươi cười ngoan ngoãn cảm kích, con ngươi rũ xuống là một mảnh lạnh lùng.
Nếu không phải cùng đường, ai nguyện ý ủy thân cho một nam nhân xấu như vậy, chỉ chờ mượn dùng tay ngươi diệt trừ này đó người vướng bận, ta liền đến Hàn Quốc chỉnh dung, lại trở về tìm ta Ninh Thành, ta chính là nhất định phải gả vào hào môn, nơi nào sẽ xứng đôi với một người thô bỉ như ngươi.
…………
Một nhà xưởng bỏ hoang, đôi chút thùng giấy rách nát, tựa hồ là bị ẩm, tản mát ra một cổ hơi thở ướt át.
Cố An Tước nhướng mày, cười đến châm chọc, chính mình đây là bị bắt cóc.
Cách nửa tháng, Tô Cẩn Nhi đột nhiên xuất hiện, vẻ mặt biểu tình hoa lê đái vũ, nói là muốn cùng chính mình nói chuyện.
Cố An Tước đáp ứng, đi theo cô ta vào một nhà hàng, kỳ thật đơn giản là muốn nhìn một chút nữ chủ muốn chơi gì. Nhưng là ở trong mắt Tô Cẩn Nhi Diệp Ninh Dục đây là đối với cô ta tình cũ khó quên thâm tình bất hối si tâm không thay đổi.
Sau đó là tình tiết cũ rích, uống ly rượu vang đỏ trộn lẫn mê dược, bị Triệu Hổ bắt cóc đến kho hàng bỏ hoang này, làm lợi thế áp chế Sở Mục.
Đôi tay bị bẻ lại sau người, dùng một sợi dây thừng thô ráp buộc chặt, có vẻ buộc nút chết, thật đúng là không phải cẩn thận bình thường đâu, đối với chính mình một thiếu niên nhu nhược như vậy cũng xuống nặng tay như vậy, từ tiếng bước chân tới xem, bên ngoài kho hàng tựa hồ cũng đứng mười mấy người canh chừng.
Cố An Tước híp mắt nhìn lướt qua cửa kho đóng chặt, liếm liếm cánh môi khô nứt, vài đạo tơ máu tinh tế chảy ra, làm cho khóe miệng hắn cười càng thêm ma mị quyến rũ.
Sở Mục quả nhiên tới, tựa như Triệu Hổ sớm đã đoán trước vậy. Nhưng gã không có dự đoán được chính là thiếu niên nguyên bản cho rằng nhu nhược lại là một gốc hoa ăn thịt người, ba mươi mấy thủ hạ chính mình mang đến bị hắn lấy thủ pháp nhanh chóng lại quỷ dị vặn gãy cổ, thi thể tứ tung ngang dọc nằm đầy đất, không có một giọt máu lại giống như nhân gian luyện ngục.
Ánh sáng xuyên thấu qua cửa sổ duy nhất của kho hàng chiếu lên khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp của thiếu niên kia, rõ ràng cười đến thực ôn nhu, Triệu Hổ lại chỉ cảm thấy khắp cả người phát lạnh.
Cố An Tước kỳ thật cũng không nghĩ đến Sở Mục sẽ giống Triệu Hổ yêu cầu một mình đơn độc tới như vậy, thậm chí đáp ứng đem địa bàn phía đông nguyên bản thuộc về Diêm bang nhường cho Triệu Hổ, chính mình nếu là lại không ra tay người này sợ là ngay cả Diêm bang cũng muốn nhường đi.
Cố An Tước lấy thủ đoạn hung ác giải quyết mọi người trừ Triệu Hổ, nhưng hắn không nghĩ tới, Sở Mục lại chết, chết ở trong ngực hắn.
Sở Mục chết là ngoài ý muốn, ngay cả Triệu Hổ cũng không nghĩ đến, không biết từ nơi nào nhảy ra Tô Cẩn Nhi cầm súng ngắn màu đen gã quen dùng kia nổ súng với Cố An Tước.
Không phải một phát, mà là vô số phát súng, nên nói không hổ là nữ chủ sao, kĩ thuật súng cũng chuẩn, Sở Mục chỉ là đồng tử co rụt lại, liền nhào tới, thay Cố An Tước chắn đạn, thậm chí có một viên trực tiếp đánh vào trái tim.
Như thế nào phát sinh đâu? Tránh sau mấy rương hàng hóa, Tô Cẩn Nhi càng nghĩ càng không cam lòng, Diệp Ninh Dục là nam thần vườn trường, thiên tài âm nhạc, có một ca ca tổng tài, còn có một hắc bang lão đại nguyện ý vì hắn trả giá hết thảy.
Khi nhìn thấy gương mặt tuấn mỹ thâm thúy của Sở Mục, Tô Cẩn Nhi vừa kinh ngạc lại si mê, dựa vào cái gì Diệp Ninh Dục lại có thể có vận khí tốt như vậy, ngay cả Hạ Nặc Nhiễm một thiên kim tiểu thư cao ngạo kia cũng vì hắn si mê, mà chính mình lại thanh danh hủy sạch, kết quả còn phải ủy thân cho Triệu Hổ một nam nhân vừa già vừa xấu như vậy.
Lúc này Tô Cẩn Nhi hoàn toàn quên mất lúc trước Diệp Ninh Dục đối với cô ta ôn nhu săn sóc, cũng đã quên Triệu Hổ đối với cô ta nhu tình che chở, thậm chí giúp cô ta trả thù Đổng Lâm Lâm cùng Trương Minh, cô ta chỉ cảm thấy không cam lòng nùng liệt.
Nếu, Diệp Ninh Dục chết? Có phải hay không hết thảy sẽ là của mình, Diệp Ninh Thành, Sở Mục, này đó nam nhân tôn quý rõ ràng đều nên thuộc về mình.
Đúng vậy, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Sở Mục, Tô Cẩn Nhi liền lập tức nhận ra được, mười mấy năm trước ở công viên phụ cận tiểu khu bỏ hoang, chính mình gặp được qua một tiểu ca ca. Thấy y thần sắc bi thương, còn đem kẹo que mình thích nhất đưa cho y, nói rất nhiều lời an ủi cổ vũ, có lẽ đây là lý do Sở Mục vì cái gì trong nguyên văn lại đối với Tô Cẩn Nhi có tình cảm không hiểu nổi như vậy.
Khi đó đúng là thời điểm Sở Mục cô đơn nhất, mẫu thân tự sát, tiền bang chủ Diêm bang phụ thân lại như cũ tìm hoan mua vui, hàng đêm ngủ với tình nhân, thờ ơ lạnh nhạt.
Với y mà nói, Tô Cẩn Nhi chính là ánh mặt trời trong sinh hoạt hắc ám của y, chỉ tiếc, hiện tại trong lòng Sở Mục đã có một mặt trời hoàn chỉnh (có luôn một cái mặt trời thì ai cần ánh sáng nữa, xí), Tô Cẩn Nhi với y mà nói, cũng bất quá là người nhiều năm trước từng có một lần gặp mặt mà thôi.
Tô Cẩn Nhi trong lúc vô tình sờ đến vật cứng màu đen trong túi quần, thần sắc nhiều lần giãy giụa, rốt cuộc hạ quyết tâm.
Giống như là pha quay chậm, Cố An Tước thần sắc bình tĩnh, nhìn Sở Mục mang theo nụ cười thỏa mãn chậm rãi ngã vào trong ngực của mình, máu đỏ tươi từ ngực thấm ra, có vài giọt bắn đến khóe môi, đầu lưỡi liếm liếm, nguyên lai đây là hương vị máu của Sở Mục.
Triệu Hổ không cảm động, chỉ cảm thấy trận này quỷ dị đến làm cho người ta ta sợ hãi, mà sau khi Tô Cẩn Nhi nổ súng liền sợ tới mức tê liệt ngã xuống mặt đất.
“Anh…… Yêu…… Em……” Sở Mục nhịn xuống đau nhức, thong thả rõ ràng mà nói một câu như vậy, giọng nói cực thành kính, trong mắt sương mù tình yêu tựa hồ trong nháy mắt hóa thành thực thể, nùng liệt mà nóng cháy.
Y kỳ thật biết Cố An Tước có năng lực tránh khỏi viên đạn, không có vì cái gì, chính là một loại cảm giác không biết tên.
Nhưng y vẫn khống chế không được, khi nhìn thấy Tô Cẩn Nhi nổ súng với thiếu niên, thân thể cũng đã tự động nhào tới.
Chết lại như thế nào, thậm chí Sở Mục còn tồn chút tâm tư nhỏ, dùng một hồi tử vong đổi lại Cố An Tước không yêu mình nhớ kỹ mình cả đời, cũng không có hại không phải sao.
Cố An Tước không yêu y, y đã sớm biết, nhưng lòng tham mà hy vọng trong mắt thiếu niên kia có thể có một tia tình yêu.
Cố An Tước không nói gì, hắn chỉ an tĩnh mà nửa quỳ trên mặt đất, đem Sở Mục chặt chẽ ôm vào trong ngực, mắt đào hoa một mảnh ám trầm, Sở Mục bướng bỉnh không chờ được một câu ‘em cũng yêu anh’ mình hy vọng kia, sinh mệnh lực cuồn cuộn xói mòn không ngừng cùng với một tiếng thở dài mà hoàn toàn trôi đi.
Cố An Tước biết người trong ngực đã không còn sinh mệnh, hắn kề sát bên tai y cực nhẹ mà nói một câu “Nếu có kiếp sau.”
Khi Hàn Dịch mang theo số đông nhân mã tới, kho hàng chỉ còn lại ba người sống, Triệu Hổ đầy mặt thần sắc kinh hãi, ngăn không được phát run, Tô Cẩn Nhi nằm liệt không ngừng lầm bầm lầu bầu khóc đến vẻ mặt đầy nước mắt, cùng với Cố An Tước ngồi bên trong một mảnh thi thể ôm ấp Sở Mục.
Sở Mục đã chết, Diêm bang cũng không giống như đại đa số người cho rằng bị Hắc Hổ bang thâu tóm, bao phủ ở thủy triều thời gian, lại là lấy một loại tư thái càng ngạo nghễ mà quật khởi. Thế lực càng thêm mở rộng tới Y quốc lân cận, trở thành hoàn toàn xứng đáng với đại hắc bang đệ nhất, hoàn toàn nghiền giết Hắc Hổ bang thực lực đã từng chỉ hơi kém hơn một chút, thậm chí không ít bang chúng Hắc Hổ bang cũng gia nhập Diêm bang, Hắc Hổ bang sàn xe thực nhanh bị mấy tiểu bang phái chia cắt.
Về phần Triệu Hổ, bị lăng trì, chính là cách chết tàn khốc nhất cổ đại.
Mà Tô Cẩn Nhi không biết tung tích, chỉ tại cùng một ngày cô ta mất tích, làng chơi nhiều thêm một ách nữ gân tay gân chân đều bị đánh gãy gọi là Tố Cảnh, tiếp khách nhân đều là hán tử nông thôn có chút thô bỉ còn có những khách nhân có đam mê đặc thù.

Advertisements

Một suy nghĩ 4 thoughts on “Pháo hôi tuyệt sắc 13”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s