Tình Địch 25-26

Chương 25: Con ruột vs con nuôi hắc hóa (1)

 

Năm 2158, gia chủ thế gia hàng xa xỉ lâu năm ở Anh quốc, Công tước Lusior • Lidenor trong vườn hoa hồng gã yêu tha thiết nhất bình yên qua đời.

 

Cả một đời, gã đều khẩn tuân thủ lời thề lúc cầu hôn, chỉ yêu một mình bạn lữ của gã.

 

Mãi đến tận gã vĩnh viễn nhắm mắt lại, phần tâm ý này cũng vẫn không thay đổi…

 


 

Trở lại không gian Chủ thần Lê Hi thần sắc thê lương mờ mịt.

 

Lusior  qua đời cho gã đả kích rất lớn, gã vẫn không có cách nào lập tức thoát khỏi thương tâm cùng tuyệt vọng kia.

 

Nhìn đầy sao trời xung quanh một chút. Màn hình thế giới chế hương đã ảm đạm nhưng vẫn như cũ làm cho gã lòng sinh lưu niệm.

 

Thân thủ che mặt, Lê Hi dùng thanh âm mang theo khàn khàn dò hỏi Chủ thần: “Ngươi trước đó nói, ta mỗi lần công lược thành công một thế giới, có thể đổi lấy một phần thưởng có đúng không?”

 

“Phải.”

 

“Vậy ta có thể để cho Lusior cùng sống ở nơi của ta không?”

 

“Xin lỗi, không thể.”

 

“Hiểu rồi.” Gã thở dài một tiếng liền không tiếp tục lại nói. Không gian Chủ thần cũng cũng bởi vậy rơi vào trầm mặc cô tịch. Một lúc lâu, Lê Hi mới lấy tay che mắt xuống, gã mặt không thay đổi thoạt nhìn vô cùng bình tĩnh, chỉ có khóe mắt ửng đỏ còn mang một tia bi thương.

 

“Đến thế giới tiếp theo đi!” Gã lạnh nhạt mở miệng.

 

“Không cần nghỉ ngơi?”

 

“Không.” Lê Hi lắc đầu, như chặt đinh chém sắt từ chối.

 

Không có gì là không thể lãng quên, bận rộn mới là phương thức tốt nhất khiến người giải thoát.

 

“Ngươi…” Âm thanh Chủ thần hơi dừng lại một chút, sau đó liền hết mức dị thường nhu hòa, “Không cần khổ sở, gã sẽ luôn bên cạnh ngươi…”

 

“Có ý gì?” Lê Hi kỳ quái hỏi ngược lại, gã vừa rồi phát giác, phương thức nói chuyện của Chủ thần âm cuối mang theo chút cong lưỡi làm cho gã không rõ cảm thấy quen thuộc. Lê Hi linh quang lóe lên, cảm thấy dường như phát hiện cái gì. Gã vừa định mở miệng muốn dò hỏi, cảnh tượng trước mắt liền lập tức biến đổi.

 

Bãi cỏ màu vàng nhạt phản phất mùi cây cỏ thơm ngát, đạp lên vô cùng mềm mại. Hai bên cây cối cao to, cũng được tu bổ thiên hình vạn trạng, thưa thớt mà có thứ từ phân bố hai bên đường lớn. Mà ở trước mặt của gã, một người hầu gái mặc quần bông ô vuông lục nhạt đang dẫn đường cho gã.

 

Lê Hi sửng sốt một chút, bất động thanh sắc cúi đầu nhanh chóng xem xét tình huống của thế giới này.

 

Đây là một thế giới AOB, sáu loại giới tính bất luận thích nam hay nữ đều có thể ở đây tìm được đối tượng thích hợp.

 

Nguyên thế giới nữ chủ Lozie, vốn là nữ hài Omega của gia tộc bình thường lệ thuộc vào phủ Công tước Oderschvank quý tộc đệ nhất đế quốc, bởi vì cùng ấu tử Omega mất tích của Công tước phu nhân giống nhau mười phần, bởi vậy ở thời kì anh nhi đã bị ôm đi, trở thành con gái nuôi.

 

Tuy rằng cơm ngon áo đẹp mà lớn lên, nhưng tính cách Lozie vẫn như cũ mẫn cảm lại tinh tế, thường xuyên vì thân phận chính mình mà cảm thấy lúng túng. May là vợ chồng Công tước thương yêu, cùng với anh nuôi vô điều kiện sủng nịch cho ả đầy đủ cảm giác an toàn cùng cảm giác ưu việt.

 

Ngay khi ả cho rằng những ngày hạnh phúc như vậy sẽ vẫn luôn tiếp tục, Công tước phu nhân bất ngờ tìm về hài tử đã từng bị đánh rơi kia.

 

Thân sinh tử mất mà lại được khiến vợ chồng Công tước lòng sinh mừng như điên. Ngay cả vương hậu đế quốc cũng dị thường coi trọng, có ý định cho Thái tử thông gia cùng.

 

Tham lam, đố kị, hư vinh cùng bất mãn ở trong lòng Lozie không ngừng sinh soi. Ả vừa không cam tâm oán hận thân sinh tử chỉ dựa vào một cái thân phận là có thể được đến vạn ngàn sủng ái, lại lo lắng sau khi thân sinh tử trở về vị trí cũ chính mình sẽ mất đi tất cả đang có trước mắt. (đầu thai tốt cũng là một lại có thể nhá cô em -.-)

 

Nguy cơ giống như lưỡi dao sắc lơ lửng trên đầu. Lozie vì bảo vệ vinh hoa của bản thân, lao lực nghĩ ra tâm kế thủ đoạn.

 

Về phần thân sinh tử cản trở hạnh phúc của ả, càng bị ả không chút lưu tình chèn ép, đạp lên, không chút nào dính được nửa điểm vinh quang phủ Công tước!

 

Mà nguyên thân Rollin, chính là thân sinh tử trở ngại hạnh phúc của nữ chủ.

 

Hai mươi năm trước, bởi Hải Lam tinh bạo động, vừa ra đời không lâu Rollin bất hạnh bị đánh rơi lưu lạc ở bên ngoài. Sau đó do cô nhi viện khu bình dân đứng ra thu dưỡng, ở trong khu ổ chuột gian nan lớn lên.

 

Bởi vì gã thiên phú rất tốt, tinh thần lực đẳng cấp SS, bởi vậy được đại học quân sự đế tinh vừa ý, đặc cách dùng thân phận bần dân đi vào học.

 

Thời niên thiếu đau khổ cùng gian nan, tạo thành tính cách từ ti nhát gan của nguyên thân. Thân phận công dân hạ đẳng, cũng làm cho gã lúc đầu nhập học liền chịu đủ mọi người trào phúng chỉ trích. Vì trốn tránh tất cả những thứ này, gã đem tất cả tinh lực đều dùng trên học tập. Thành tích các khoa đều ở đầu bảng, kết quả không những không nhận được tôn trọng nên có, trái lại càng bị xa lánh.

 

Một lần ngoài ý muốn, làm cho gã cùng Công tước phu nhân ngẫu nhiên gặp, bởi vì tướng mạo cùng tuổi tác tương từ khiến bà chủ ý, sau khi thông qua điều tra cùng nghiệm chứng, giám định liên hệ máu mủ.

 

Kết quả này khiến Công tước phu nhân mừng rỡ như điên, thời gian đầu đã muốn đem Rollin nhận về, nhưng lại bị nữ chủ Lozie biết được.

 

Lozie nguyên bản chính là làm thế thân Rollin mà được Công tước phu nhân nhận nuôi, nhưng trước mắt Công tước phu nhân tìm về con trai ruột, điều này khiến ả lo lắng địa vị của chính mình khó giữ được. Vì vậy, Lozie vì cố giữ sự sủng ái, nhiều lần chèn ép hãm hại, hại Rollin mất đi cơ hội nhận tổ quy tông.

 

Cùng lúc đó, vẫn đối với Lozie muốn gì được đó Công tước trưởng tử Raymond cũng phát hiện đầu mối trong đó.

 

Làm một thành viên trải qua Hải Lam tinh phản loạn, gã đối với em trai ruột suýt chút nữa hại mẫu thân u buồn suýt chết này không chút hảo cảm nào, trái lại đối triển khai miệng lưỡi khiến mẫu thân một lần nữa càng lòng sinh thương tiếc em gái nuôi. Sau khi biết được sự tồn tại của Rollin, gã lại xem Rollin như mãnh thú đại hải, thậm chí trong bóng tối phái người chặt chẽ trông giữ, phòng ngừa hắn và mẫu thân gặp nhau. (thằng nào não úng nè)

 

Đối với việc này, Rollin không có cảm giác gì.

 

Hắn tuy rằng biết thân phận mình có thể cũng không tầm thường, nhưng bởi thiên tính nhu nhược cùng từ ti nên không có chủ động đi tìm chứng cứ, thậm chí còn cực lực tránh né cùng phủ Công tước tiếp xúc.

 

Rollin ý nghĩ vô cùng đơn thuần, nỗ lực học tập kiên trì đến tốt nghiệp, dựa vào học thức cùng năng lực của chính mình tiến vào nội các quốc hội , trở thành một chính trị gia ưu tú, vì bình dân đế quốc giành càng nhiều phúc lợi hơn.

 

Nhưng hắn thoái khiến cũng không có được cảm thông. Công tước đại nhân vì làm bạn Thái tử xuất chinh Uyên Lộ tinh cho nên cũng không biết hắn tồn tại, Raymond thì lại cho rằng hắn đang dùng tư thế này đến giả bộ đáng thương, mà nữ chủ Lozie càng hiểu lầm hắn đang ẩn giấu tài năng không để lộ ra ngoài, chỉ cần tìm được cơ hội sẽ lập tức phản công, đem toàn bộ những thứ ả đang có cướp đi.

 

Nguyên thân duy trì quan hệ cân bằng vi diệu cùng phủ Công tước, mãi đến có một ngày, thời kỳ động dục của nữ chủ Lozie lặng yên mà tới.

 

Đang ở phụ cận Raymond không chịu nổi mê hoặc, cùng ả phát sinh quan hệ.

 

Một đêm xuân khiến Raymond triệt để nhận thức được chính mình đối với cô em gái này ôm ấp tình cảm đặc thù. Cũng cấp tốc hãm sâu võng tình, phát thệ với Lozie không rời không bỏ.

 

Nhưng gã không biết là, hết thảy chuyện này, đều do Lozie an bài sẵn.

 

Bởi không bỏ qua được vinh hoa phú quý, lòng hư vinh cực mạnh Lozie sau khi cùng mẹ đẻ mình thương nghị, quyết định lợi dụng hảo cảm của Raymond với ả mà thượng vị.

 

Con gái nuôi tính là gì? Công tước phu nhân mới là chủ nhân chân chính của gia tộc Oderschvank!

 

Cũng bởi vì vậy, sau khi thành công thu được chân tâm của Raymond, tâm Lozie cuối cùng cũng coi như chân thật không ít. Kế hoạch chèn ép Rollin cũng thả lỏng.

 

Cùng lúc đó, chiến sự ở Uyên Lộ tinh thất lợi, tin tức Công tước chết trận, làm chủ tướng Thái tử bất hạnh mất tích truyền về đế tinh.

 

Nguy cơ chiến bại làm cho cả Lankat đế quốc lòng người bàng hoàng. Mà đế quốc Skan đối diện lại nhân cơ hội đưa ra thỉnh cầu thông gia, cũng chỉ rõ yêu cầu Lozie danh xưng “Đế quốc đệ nhất mỹ nhân” làm đối tượng thông gia.

 

“Chỉ cần gặp được Lozie, chúng ta có thể lui binh khỏi Uyên Lộ tinh.” Lời nói mang theo nồng đậm khiêu khích cùng nhục nhã khiến nhân dân Đế quốc Garant phẫn nộ không thôi. Nhưng Thái tử tung tích không rõ cùng với tướng lĩnh năng lực không đủ, cuối cùng vẫn là làm cho bọn họ khuất phục. Vương hậu thậm chí từ thân đến phủ Công tước để cùng Công tước phu nhân thương lượng.

 

Lozie rất là sợ hãi, tìm tới Raymond khóc lóc kể lể. Raymond vì bảo vệ ả, không thể không nghĩ trăm phương ngàn kế bỏ đi tâm tư của vương hậu cùng quốc vương.

 

Liền ở lúc này, gã phát hiện một bí mật. Khuôn mặt nguyên thân ẩn giấu ở tóc mái thật dài cùng dưới mắt kính, cư nhiên so với mẫu thân thời tuổi trẻ càng tuyệt sắc, thậm chí so với Lozie còn muốn đẹp hơn ba phần.

 

Vì vậy gã một mặt tích cực cổ vũ mẫu thân đem nguyên thân nhận tổ quy tông, một mặt phái người đem chân dung nguyên thân đưa đến trong tay Mothy đại đế, cũng mua được cận vệ bên người đế vương, thuyết phục gã thay đổi chủ ý.

 

Xem qua chân dung, Mothy đại đế sau khi suy nghĩ tỉ mỉ, từ mình triệu kiến nguyên thân, cũng lập tức vỗ bàn định ra, mệnh lệnh thay đổi đối tượng kết giao.

 

Nhận được tin tức Công tước phu nhân đau lòng gần chết, muốn đi cầu xin vương hậu. Nhưng Raymond lại nắm tay Lozie quỳ gối trước mặt bà, nói trong bụng Lozie đã có con trai mình, cho dù bà cưỡng bách Lozie xuất giá, cũng chỉ có thể đổi lấy hai nước trở mặt.

 

Trượng phu chết trận, con ruột bị ép gả xa, con gái nuôi lại hoài trưởng tử của con trai.

 

Công tước phu nhân không tiếp thu được đả kích nặng liên tiếp này, ngã xuống ngất đi, nằm trên giường không dậy nổi.

 

Nguyên thân mất đi che chở sau cùng. Không thể không leo lên phi thuyền kết giao.

 

Nhưng đế quốc Skan quyết định kết giao cũng không phải có ý định cầu hoà, ngược lại là một hồi mưu tính có ý định nhục nhã đã lâu.

 

Gian tế đến từ đế quốc Skan đã sớm trà trộn trong đội ngũ đi theo hòa thân, cũng âm thầm ở bên trong đồ ăn của Rollin tăng thêm dược vật thúc đẩy thời kỳ động dục của Omega sớm đến, đồng thời thả ra tín hiệu dụ hải tặc tinh tế đi vào.

 

Một Omega vào thời kỳ động dục, còn là một mỹ nhân tuyệt diễm tinh thần lực đẳng cấp SS, sơn hào hải vị như vậy không có bất kỳ alpha nào có thể từ chối.

 

Một hồi làm nhục tàn bạo liền như vậy bắt đầu.

 

Tuy rằng Omega kết cấu thân thể đặc thù, nhưng vẫn còn chưa hoàn toàn thành thục Rollin căn bản là không có cách chịu đựng những thứ này.

 

Sinh lý cùng trong lòng bị song trọng hãm hại, làm cho hắn không sống qua thời kỳ động dục cũng bởi vì thương tổn quá độ mà khí tuyệt bỏ mình.

 

Cọc thảm án khiếp sợ toàn bộ vũ trụ này không khỏi làm người liếc mắt.

 

Công tước phu nhân không chịu nổi tất cả những thứ này, hậm hực mà kết thúc.

 

Ngay cả nguyên bản phái chủ hòa thành viên quốc hội bình thường hèn nhát sợ phiền phức cũng triệt để bị dấy lên huyết tính, phát thệ cùng đế quốc Skan không chết không thôi.

 

Vừa vặn lúc này, mất tích đã lâu Thái tử bất ngờ trở về, cũng thành công thăng cấp, trở thành vũ trụ chiến sĩ đầu tiên dị năng cấp SSS, giúp cuộc chiến báo thù của Garant tăng thêm lợi thế.

 

Rốt cục, trước Thái tử dẫn dắt, quân đội Garant dẫm lên huyết nhục, dẹp xong đế tinh đế quốc Skan.

 

Rất nhanh, chiến sự kết thúc. Bởi vì Rollin tử vong, Mothy đại đế cấp gia tộc Oderschvank bồi thường.

 

Mà trải qua một loạt chuyện này sau, Raymond cũng thành thục không ít.

 

Rất nhanh Thái tử kế vị, Raymond được hưởng tước vị, thành bề tôi đắc lục một đời của đế quốc.

 

Cùng lúc đó, ái tình quanh co của gã và Lozie cũng được người bàn tán say sưa, gọi đùa là tấm gương ân ái của đế quốc.

 

Nhưng Rollin vô tội nhất lại bị mọi người lãng quên, ngay cả thi thể đều là qua loa bị táng ở một góc nghĩa trang gia tộc…

 

Lê Hi vừa vặn xuyên qua đến thời điểm cùng Công tước phu nhân lần đầu chính thức gặp mặt.

 

Thời khắc này Công tước phu nhân đã ý thức được hắn chính là con ruột mình đã đánh mất, cũng không kịp chờ đợi muốn đem hắn nhận về. Nhưng con gái nuôi Lozie cũng làm xong mười phần mười chuẩn bị, dự định hảo hảo chèn ép một chút “Nhà quê” từ trong khu ổ chuột ra tới này.

 

Đem sống lưng nhỏ gầy nhỏ yếu chỉnh thẳng tắp, Lê Hi hơi giơ tay lên đem tóc mái quá dài xoa qua bên cạnh, lộ ra gương mặt bị vững vàng che khuất.

 

Mắt phượng hẹp dài lông mi cong vểnh, viên lệ chí ở khóe mắt lộ ra phong lưu thu hút.

 

Môi mỏng hồng hào từa như cười mà không phải cười, vô cùng câu tâm hồn người.

 

Mà kính mắt khung bạc trên mũi, lại vừa đúng giảm bớt hắn vì quá mức diễm lệ mà hiện ra bộ dạng tùy tiện, tăng thêm mấy phần hơi thở sách vở thận trọng.

 

Hơi hơi sửa lại một chút có chút ăn mặc khô khan, Lê Hi sửa lại tư thái tiêu sái của chính mình, thành càng thêm ung dung không vội.

 

Ngẩng đầu nhìn về phía phương hướng sắp đến hẹn, trong mắt của hắn chợt lóe một tia phong mang ẩn giấu.

 

Ta đã chuẩn bị cho trận chiến sắp tới, Lozie, ngươi chuẩn bị kỹ càng tiếp chiêu chưa?

 

Chương 26: Con ruột nghịch tập con nuôi hắc hóa (2)

 

Trời thu của Đế quốc Cattleya, có loại mùi vị duyên dáng sang trọng.

 

Giống như là kỵ sĩ cởi bỏ áo giáp hoàng kim, rút đi gánh nặng, nhưng lại cởi ra không được vinh quang, khiến người từ trong lúc lơ đãng liền say sưa trong loại phong tình mê người kia.

 

Bách mộc viên của học viện quân sự đế quốc

 

Lozie đang ngồi ở bên cạnh bàn hưởng thụ trà chiều khó được.

 

Vũ sa thuần trắng, dáng vẻ ưu nhã.

 

Dưới ánh chiều, cho dù có người tán thưởng ả là thiên sứ, cũng không chút nào là quá phận.

 

Nho nhỏ nhấp một ngụm trà trong ly, Lozie đối với dáng dấp của chính mình hết sức hài lòng.

 

“Ngươi xác định những đồn đại đó là thật?” Ả mạn bất kinh tâm hỏi hầu gái beta cẩn thận phục vụ phía sau.

 

Liên quan tới Lê Hi, ả nghe được quá nhiều.

 

Mặc dù chưa từng chính thức gặp mặt, nhưng ả vẫn như cũ có thể từ đó phán đoán ra, đó chính là một tiểu tử nghèo ngoại trừ đọc sách ra, không có sở trường gì.

 

“Đương nhiên.” Hầu gái trên mặt biểu tình ghét bỏ hết sức rõ ràng: “Đều nói từ trên người hắn truyền tới hơi thở nghèo túng, cho dù khoảng cách một cái tỉnh cũng có thể ngửi được rõ ràng.”

 

“A.” Phát ra một tiếng cười lạnh không có ý nghĩa, Lozie đối với lời của hầu gái không tỏ rõ ý kiến.

 

Thấy sắc mặt ả vẫn như cũ không phải rất tốt, hầu gái thả xuống bình trà trong tay, nghiêng người ở bên tai ả nhỏ giọng khuyên nhủ: “Kỳ thực tiểu thư, ngài thực sự không cần quá mức lưu ý. Coi như là con trai ruột vậy thì như thế nào? Không có một ngày thân cận ở chung, nơi nào địch nổi ngài hai mươi năm tỉ mỉ làm bạn? Lại nói, còn có Đại thiếu gia cưng chìu ngài đâu! Đó mới là chủ nhân tương lai chân chính của gia tộc Oderschvank.”

 

“Cũng đúng…” Nhớ tới huynh trưởng đối với mình sủng nịch vô điều kiện, Lozie khẽ cười đem ly đặt lên bàn.

 

Một người chưa từng nhận được bất kỳ giáo dục quý tộc nào, coi như trên người chảy huyết dịch cao quý vậy thì như thế nào?

 

Lớn lên từ hoàn cảnh bần cùng đã đem cử chỉ thô bỉ sâu sắc khắc vào trong xương hắn. Cho dù là thần, cũng không cách nào một sớm một chiều đem hắn thay đổi, làm sao đến có thể đối với địa vị của ả sản sinh uy hiếp.

 

Bất quá, ả ngược lại rất muốn biết, vẫn luôn cực kỳ chú trọng trong lời nói biểu hiện mẫu thân sẽ làm sao đối mặt với con trai xa lạ đến từ xóm nghèo này.

 

Hướng về phía hầu gái bên cạnh cho một ánh mắt, Lozie bất động thanh sắc ám chỉ ả đem ba bộ đồ ăn chất liệu bất đồng bày lên bàn.

 

“Mẫu thân cũng sắp thay quần áo xong rồi, các ngươi đi đứng nói chuyện đều chú ý một chút. Dù sao một hồi tới chính là nhân vật trọng yếu, không nên mất phong độ phủ Công tước.”

 

Trong giọng nói Lozie giấu giếm một tia ghen tỵ đố kỵ.

 

Ngay cả huyết thống cũng chưa nhận được chứng minh, Công tước phu nhân lại lưu ý như vậy. Bất quá là một lần gặp mặt nho nhỏ, cũng phải ở trước lúc gặp mặt tỉ mỉ chỉnh lý ăn mặc trang dung của mình. Thận trọng như vậy, làm cho ă càng cảm giác mình bị lơ là. Đặc biệt là nghĩ đến chính mình qua nhiều năm như vậy đều là cẩn thận từng chút, kết quả lại vẫn như cũ chỉ là một thế thân. Nguyên chủ sắp tới, ngay lập tức trở nên có cũng được mà không có cũng được, này càng làm cho ả lòng sinh bất bình hơn.

 

Tất nhiên là một tiểu thiếu gia tao nhã quý khí?

 

Thực là buồn cười!

 

Nhớ       lại lúc Đại chấp sự cùng Công tước phu nhân tán gẫu với nhau dáng dấp lòng tràn đầy mong đợi Rollin, ả liền cảm thấy vô cùng hoang mâu.

 

Loại tin tưởng với Lê Hi không có nguyên do này đến cùng là đến từ chính nơi nào? Lẽ nào chỉ bằng trên người bọn họ có huyết dịch gia tộc Oderschvank?

 

Vươn ngón tay đem ly không từ thân đẩy về trước, Lozie đem dáng dấp khinh thường âm thầm giấu.

 

Trước mắt Lê Hi cho ả tới nói, gần giống như là một món đồ chơi không quá quan trọng, một cái trở tay liền có thể thoải mái xử lý hắn.

 

A, một người hạ đẳng đến từ xóm nghèo, cư nhiên cũng dám mưu toan cướp đoạt danh lợi địa vị của mình, ả cũng chỉ đành trước tiên chặt đứt tiền đồ tương lai của hắn.

 

Lễ nghi của quý tộc Cattleya vô cùng phiền phức, ngay cả đồ ăn cùng bộ đồ ăn đều có quy định nghiêm chỉnh. Phàm là ra một điểm sai lầm, đều sẽ bị người coi như trò cười vô học, đặc biệt nơi này lại là nơi công cộng của học viện quân sự đế quốc.

 

Chỉ cần ngày hôm nay ở đây đi sai một bước, ngày mai toàn bộ đế tinh đều sẽ biết hắn đã làm ra chuyện ngu xuẩn! Thời điểm đó, cho dù Lê Hi khôi phục thân phận cao quý, cũng bất quá chỉ là một chỗ bẩn của gia tộc.

 

Nhìn Công tước phu nhân đã trở lại trước bàn dáng dấp lòng như lửa đốt, một tia khoái cảm tà ác nổi lên trong lòng của Lozie.

 

Ả mười phần mong đợi, khi thấy tư thái thô bỉ của con trai ruột chính mình, vị dưỡng mẫu được gọi là “Lễ nghi quý tộc kiểu mẫu” này sẽ là tâm thái như thế nào.

 

Có thể hay không như trách cứ chính mình mà trách cứ Lê Hi.

 

Đây cũng không phải là có ý định làm khó dễ, bất quá là trò đùa dai nho nhỏ nhằm vào tình người mà thôi!

 

Lozie nghĩ, giơ tay lên, lấy tay khăn che khuất nụ cười từ đắc ở khóe môi.

 


 

Thời gian chờ đợi tổng là trải qua rất chậm, trong mắt Công tước phu nhân lộ ra mấy phần lo lắng. Ngay cả Lozie cũng sinh ra một tia không kiên nhẫn.

 

Lúc này, hầu gái đi tìm người rốt cục trở về, ả mang theo người phía sau tiến lên, cung kính hành lễ: “Công tước phu nhân, tiểu thư, Rollin thiếu gia đến.”

 

Lời của hầu gái đánh gãy Lozie trầm tư, ả ngẩng đầu nhìn lên, nhất thời giật nảy cả mình.

 

Với đồn đại bất đồng, bước chậm mà đến thanh niên vô cùng làm người khác chú ý.

 

Học viện quân sự đế quốc đồng phục học sinh hệ chính trị, khiến thân thể gầy gò của hắn đặc biệt dẻo dai thon dài.

 

Tư thái ung dung, mọi cử động tao nhã khéo léo như lễ nghi sách giáo khoa.

 

Trên mũi gọng kính bạc bên trong bình tĩnh mang theo trầm ổn cùng xa cách, một khỏa lệ chí ở khóe mắt càng vì hắn điểm thêm mấy phần lãnh diễm chi sắc.

 

Đây là một nam nhân từ đầu đến chân đều mười phân vẹn mười, khiến người căn bản là không có cách xoi mói.

 

Mà nam nhân này, lại chính là Rollin trong truyền thuyết!

 

Lozie kinh ngạc mở to mắt, căn bản vô pháp tin sự thật này.

 

Trước đồn đại liên quan tới hành vi thô bỉ của gã đã đến mức độ mọi người đều biết, nhưng khi chân chính chính mắt thấy được người thật, ả ngược lại càng tình nguyện cho là này đó lưu ngôn phỉ ngữ, đều chỉ là bởi vì đố kị hắn ưu tú mà tận lực bôi đen.

 

Lê Hi cường thế lên sân khấu khiến Lozie trong lòng sinh ra áp lực cực lớn.

 

Này nhất định là giả tạo, ả không ngừng mà ở trong lòng ám chỉ chính mình.

 

Rất nhiều người bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối rữa, có lẽ Lê Hi chính là một trong số đó.

 

Không cam lòng nắm lấy làn váy, Lozie nỗ lực khiến biểu tình trên mặt chính mình trở nên từ nhiên.

 

“Sớm an.” Ả tiến lên một bước chủ động vấn an, cằm khẽ nhếch, nỗ lực dùng khí thế đại quý tộc trên người áp chế hắn.

 

“Sớm an.” Nhưng Lê Hi lại mỉm cười đáp lại, không chút nào thấy câu nệ.

 

Từ lúc Lê Hi xuất hiện, trên mặt Công tước phu nhân liền khó nén kích động, đặc biệt là nhìn thấy toàn thân tư thái tao nhã của hắn, Công tước phu nhân càng không khống chế được nội tâm sóng lớn.

 

Không nhịn được đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, bà từ mình đi tới trước mặt Lê Hi “Ngươi chính là Rollin?”

 

“Đúng, chào ngài. Ta vừa rồi nhận được thông báo của hiệu trưởng, cho nên tới chậm một chút chút. Xin hỏi, ngài tìm ta có chuyện gì không?” Không để ý Lozie đánh giá, Lê Hi nho nhã lễ độ hướng Công tước phu nhân dò hỏi.

 

“Không có gì quan trọng… Chỉ là…” Tinh thần lực quen thuộc trên người Lê Hi khiến Công tước phu nhân cảm thấy vô cùng thân mật, bà cố nén nước mắt, lại nghẹn cổ họng, nửa ngày không biết nên nói cái gì.

 

Bồi ở bên cạnh, Chấp sự thấy thế cẩn thận giúp đỡ đụng cánh tay của bà một chút.

 

Công tước phu nhân lúc này mới tập trung ý chí, hắng giọng một cái, tung cái cớ sớm đã chuẩn bị xong: “Ta xem ngươi phát biểu luận văn ( học thuật ) trên nguyệt san, đối với quan điểm trong đó hết sức cảm thấy hứng thú, cho nên mượn cớ cùng ngươi tâm sự.”

 

“Ngài quá khen, bất quá là chút nhất gia chi ngôn, không coi là cái gì.” Lê Hi ngữ khí ôn hòa mà khiêm tốn.

 

Hắn tỉ mỉ giúp Công tước phu nhân mở ra ghế từa, thái độ thân sĩ mà không ân cần, khiến người ta cảm thấy hết sức đúng mực.

 

Cử động của Lê Hi khiến tâm tình của Công tước phu nhân bình tĩnh không ít. Tuy rằng tế bào toàn thân đều đang kêu gào, trước mắt chính là đứa nhỏ mất tích đã lâu của bà. Nhưng lý trí cũng không ngừng ở trong đầu nhắc nhở, nhất định phải bình tĩnh.

 

Quý tộc Garant, huyết thống cao hơn tất cả, không được lẫn lộn.

 

Bởi vậy trước khi chưa được xác thực chứng minh, bà cái gì cũng không thể làm.

 

Nhìn ra Công tước phu nhân không từ nhiên, Lê Hi ôn hòa cười cười, ngồi trên ghế mây để không bên cạnh.

 

Hầu gái nhân cơ hội này, đem trà bánh chuẩn bị xong từ lâu dâng lên.

 

Tỉ mỉ đặt mâm thức ăn thủy tinh bạc ở trước mặt Lê Hi, ả dùng loại ánh mắt cực kỳ khinh thị liếc mắt nhìn hắn, không nói gì khiêu khích.

 

Không thể nghi ngờ, nữ nhân này là tâm phúc của Lozie.

 

Nhìn bánh kem bên trong mâm thủy tinh bạc.

 

Bên trong đường cầu pha lê óng ánh long lanh trên cùng, bao vây lấy vị sô cô la muối ngọt nức mũi. Tầng giữa chính là hỗn hợp pho mát Calais nướng  mà chế thành bánh ngọt bọt biển. Phía dưới cùng, hạt nát cùng tiêu đường chế tác mà thành bánh tùng mềm mịn ngon miệng.

 

Đây là một loại hồng trà đến từ  tỉnh Flanders đặc biệt mỹ vị, đơn độc sử dụng một ly mùi vị thuần hậu, có thể thích ý trải qua buổi chiều không có việc gì.

 

“Bếp trưởng Tân Tác, trước mắt được hoan nghênh nhất là trà bánh.” Lozie mỉm cười ngồi dựa vào ghế mây, đáy mắt chợt lóe một tia hứng thú xem trò vui.

 

Ả đang chờ Lê Hi lòi dốt.

 

Bên cạnh Công tước phu nhân lại không hề phát hiện, thân thiết mà nói với Lê Hi: “Vừa hết lớp liền chạy tới cũng rất khổ cực, ăn một chút gì nghỉ ngơi một chút đi.”

 

“Đa tạ khoản đãi.” Lê Hi vui vẻ tiếp thu.

 

“Giấc mộng giữa đêm hè” là một món ăn điểm do Flanders đặc chế. Tuy rằng mùi vị chỉ có thể xưng là tạm được, nhưng là một loại vô cùng tốt để biết rõ trình độ lễ nghi bàn ăn của người dùng, trường hợp không trọng đại sẽ không dễ dàng bày ra.

 

Mục đích Lozie, thật sự là quá rõ ràng. Công tước phu nhân vẫn còn đắm chìm trong tâm tình không có cách nào từ kiềm chế khi nhìn thấy con ruột, căn bản không có phát giác động tác nhỏ tận lực khổ sở của con gái nuôi, nhưng phía sau bà chính là chấp sự lớn tuổi giữa mặt mày lại lộ ra mấy phần sầu lo.

 

Người chung quanh cũng đồng dạng đang yên lặng chú ý động tác của Lê Hi.

 

Tuy rằng Công tước phu nhân vì không bị quấy rầy, từ lâu bao xuống toàn bộ Bách mộc viên, nhưng bên trong vẫn như cũ có rất nhiều hầu gái cùng người hầu ở trường sinh kiêm chức.

 

Bọn họ toàn bộ đều nghe qua đồn đại có liên quan đến Lê Hi, cũng đều ở trong tối mong đợi hắn ở trước mặt Công tước phu nhân xấu mặt.

 

Tuy rằng bọn họ cũng không rõ ràng quan hệ phức tạp giữa Lê Hi với Phủ Công tước, nhưng chuyện này cũng không hề gây trở ngại bọn họ đố kị.

 

Đồng dạng là xuất thân bình dân, dựa vào cái gì hắn lại có tư cách được quý nhân thưởng thức, một bước lên trời?

 

Lê Hi bán cúi đầu, dùng dư quang của khóe mắt đem tư thái xấu xí của mọi người thu hết vào đáy mắt.

 

Nhìn một chút ba bộ đồ ăn bày chỉnh tề bên cạnh, hắn cầm lấy dao ăn chất bạc khéo léo nhất trong đó, nhẹ nhàng đem vỏ ngoài pha lê đường gõ bể.

 

Sô cô la muối nồng đậm hòa lẫn mảnh vỡ pha lê đường chảy xuôi trên bánh ngọt bọt biển, tỏa ra mùi thơm ngọt ngào. Đem dao ăn để qua bên cạnh, Lê Hi thay đổi cái muôi chất liệu ngà voi, từ đỉnh chóp bắt đầu thưởng thức.

 

“Mùi vị rất tốt.” Chỉ nếm thử một miếng, Lê Hi liền để xuống không tiếp tục.

 

Cảm xúc của bộ đồ ăn kim loại bạc sẽ phá hư mùi thơm của pho mát Callas, chỉ có ngà voi trắng loại chất liệu thiên nhiên này mới có thể cùng đồ ăn hoàn mỹ phù hợp. Còn chỉ nếm thử một miếng, liền buông muôi xuống, kia cũng là bởi vì tiêu chuẩn ăn uống của loại bánh ngọt đặc thù này.

 

Bên trong vỏ cứng pha lê đường, sô cô la muối sẽ từ từ thẩm thấu vào toàn bộ bánh ngọt bọt biển, khiến tư vị bánh ngọt trở nên càng khó lường.

 

Kế hoạch thất bại.

 

Lê Hi biểu hiện hoàn mỹ khiến Lozie vô cùng thất vọng, mà loại khí chất cao quý từ nhiên mà thành trên người hắn càng làm cho ả lòng sinh đố kị.

 

Đặc biệt là nghĩ đến chính mình vì đạt đến yêu cầu của Công tước phu nhân, hai mươi năm như một ngày nỗ lực học tập, ngay cả khi ngồi xuống tư thế ngón tay bày ra đều tỉ mỉ nghiên cứu qua. Cho dù như vậy, vẫn thường xuyên dẫn tới Công tước phu nhân xoi mói.

 

Nhưng Lê Hi, có thể dễ như ăn bánh liền làm đến hoàn mỹ hoàn hảo, lẽ nào đây chính là sức mạnh huyết thống?

 

Tay Lozie giấu ở dưới bàn âm thầm co chặt. Loại cảm giác rõ ràng muốn khoe khoang, nhưng lại bị người khác dùng hờ hững tùy ý áp qua vô cùng khó chịu, làm cho ả có loại cảm giác bị tát tay trong vô hình.

 

“Rollin tiên sinh từa hồ rất quen thuộc loại thức ăn này, nhưng ta lại nhớ ngươi sinh ra ở xóm nghèo Hải Lam tinh.” Không biết nằm ở nguyên nhân gì, Lozie không nhịn được mở miệng vạch trần xuất thân Lê Hi, nhìn thấy kinh ngạc trong mắt Công tước phu nhân cùng ánh mắt khinh thị của bọn người hầu, tích tụ trong lòng ả rốt cục thư hoãn rất nhiều.

 

Xuất thân chính là chỗ bẩn lớn nhất của Lê Hi.

 

Xóm nghèo là địa phương tối tăm nhất của toàn bộ trong vũ trụ.

 

Dơ bẩn, âm u, tội ác, lạm giao chính là đại ngôn từ ở chỗ đó.

 

Không có bất luận người nào từ nơi đó ra tới còn có thể bảo trì thuần khiết, đặc biệt Lê Hi còn là một Omega tướng mạo vô cùng xinh đẹp.

 

Trong không khí bầu không khí trở nên đông lạnh, mọi người ánh mắt hoài nghi dồn dập rơi vào trên người Lê Hi.

 

Bọn họ từa hồ cũng ở trong tối từ suy đoán, một thanh niên tao nhã nhìn như tinh anh như vậy, sau khi cởi quần áo, có thể hay không cũng cùng dâm phụ hạ đẳng khu vực đó giống nhau, chỉ cần dùng tiền, thì có thể làm cho thân thể của hắn mở ra.

 

Nhưng Lê Hi đối với cái này lại không có bất kỳ quẫn bách nào, trái lại hào phóng gật đầu thừa nhận: “Đúng, cô nhi viện đường số 23 xóm nghèo Callas  là cố hương của ta. Còn những lễ tiết này, lão quý tộc Hải Lam tinh rất nhiều, ta rất nhỏ đã ở kia bên cạnh công tác cho bọn họ.”

 

Thái độ thoải mái hào phóng đúng mực, Lê Hi chẳng hề bởi vì xuất thân đê tiện của mình mà cảm thấy từ ti. Hắn ung dung như vậy tư thái bị không bức bách trái lại khiến Lozie cực kỳ nổi nóng, nhưng lại làm cho Công tước phu nhân vì đó mà đau lòng.

 

“Ngươi lễ nghi giáo dưỡng rất tốt.” Công tước phu nhân nhìn chòng chọc vào mặt của hắn, trong lòng ngũ vị tạp trần.

 

“Có thể được ngài khen như vậy, ta vô cùng vinh hạnh.” Bất động thanh sắc ứng lại Công tước phu nhân một câu, Lê Hi thấy bà ảm đạm tối tăm cũng không đành lòng.

 

Đây chẳng qua là mẫu thân khát vọng tiếp cận con trai mình.

 

Trầm thấp thở dài, hắn tìm một cái đề tài thích hợp cùng bà trò chuyện: “Nghe nói ngài rất yêu thích hồng trà AIBoya? Loại này đến từ đỉnh tuyết sơn Sirland mùi vị mát lạnh xác thực cùng ngài loại cao quý ưu nhã nữ tính này cực kỳ xứng đôi.”

 

“Cũng được.” Công tước phu nhân thả xuống ly trà giữa không trung, nỗ lực thu hồi tâm tư hỗn loạn của chính mình.

 

Tâm tư của bà căn bản không ở nơi này, hồng trà rốt cuộc là mùi vị gì kỳ thực cũng không thể hoàn chỉnh thưởng thức được.

 

“Thích thì ngài liền uống một chén.” Lozie đúng lúc nhấc lên ấm trà mỏ chim hạc đổ đầy ly cho Công tước phu nhân, đồng thời cũng dặn dò hầu gái bên cạnh vì Lê Hi châm trà, “Rollin đồng học sợ rằng cũng rất ít có cơ hội thưởng thức loại mỹ vị này, nhân cơ hội này, đến nhiều một chút đi!”

 

Ngữ khí của ả giấu diếm trào phúng, trong lòng đối với Lê Hi loại không có dinh dưỡng gì đáng khen tặng này cũng vô cùng xem thường.

 

Hồng trà AIBoyer bất quá là vật phẩm của quý tộc Garant bình dân nhất uống, lại làm cho hắn nói ra như dành riêng cho quý phụ nhân.

 

Quả nhiên công dân hạ đẳng chính là nông cạn như vậy, không có kiến thức.

 

Lozie vừa nghĩ, bên cạnh vừa khoe khoang kỹ xảo trà nghệ tinh chuẩn của chính mình.

 

“Cũng không phải tiệc rượu, ngươi ngôn từ như vậy sợ rằng có chút không đúng.” Công tước phu nhân nhíu mày lại, không tán đồng lắm liếc mắt nhìn Lozie một cái.

 

Bà rốt cục phát giác được đứa con gái nuôi không đúng, trong lời nói của Lozie từa hồ tồn chút ý tứ sỉ nhục chèn ép với Lê Hi.

 

Cho dù xuất thân từ bình dân, trong xương cũng vẫn như cũ chảy dòng máu của mình, ả có tư cách gì xem thường?

 

Loại ý nghĩ này khiến Công tước phu nhân vô cùng không khỏe, ánh mắt nhìn Lozie cũng mang mấy phần hàn ý.

 

Lozie phát giác được sự thất thố của mình, vội vã từ bên cạnh ngồi ngay ngắn, không lên tiếng nữa.

 

Mà Lê Hi thì lại tiếp tục cùng Công tước phu nhân tán gẫu đề tài của hắn.

 

Ở trong thời gian này, Lozie lại không thể nhận được nửa điểm để ý.

 

Công tước phu nhân tâm tư đã hoàn toàn đều rơi vào trên người Lê Hi, mà Lê Hi cũng là chân thành mà nói, đúng lúc bày ra học thức uyên bác của bản thân.

 

Bầu không khí giữa hai người vô cùng hài hòa, mơ hồ toát ra một loại cảm giác ấm áp.

 

Thời gian từng chút qua đi, tâm tình Lozie cũng tùy theo trở nên càng ngột ngạt. Lê Hi nhìn như không đạt được gì, nhưng trên thực tế lại khắp nơi đối với ả triển khai áp chế.

 

Bất luận là lời nói cử chỉ càng hơn một bậc, hay là cùng Công tước phu nhân thân mật từ nhiên mà thành, cũng làm cho ả cảm giác được chính mình dư thừa. Gần giống như một bối cảnh lúng túng, ngồi ở chỗ này chỉ vì lộ ra tư thái thân mật hai mẫu tử bọn họ.

 

Mà trước khi Lê Hi chưa xuất hiện, sự tình như vậy xưa nay chưa từng xảy ra.

 

Đố kỵ cùng lúng túng như ác ma, lặng lẽ xâm chiếm tâm trí của ả.

 

Lozie không cách nào khống chế cúi đầu, che giấu địch ý nồng nặc sắp tràn ra trong mắt.

 


 

Cùng Công tước phu nhân trò chuyện vô cùng vui vẻ, thời gian thoáng cái liền qua, tiết sau khoa cũng sắp muốn bắt đầu.

 

Đem bánh ngọt còn thừa lại bên trong mâm thức ăn dùng hết, Lê Hi thả xuống bộ đồ ăn tỏ rõ ý muốn rời đi.

 

“Rollin” Công tước phu nhân do dự hồi lâu, chung quy vẫn là hỏi ra vấn đề vẫn luôn giấu ở trong lòng “Những năm này ngươi qua thế nào? Có phải là ăn thật nhiều khổ?”

 

“Chẳng hề.” Lê Hi lắc đầu, trong thần sắc dẫn theo mấy phần mùi vị hoài niệm “Kỳ thực xóm nghèo sinh hoạt cũng không có đáng sợ như ngài nghĩ tới. Tuy rằng bần cùng, lạc hậu, bụng ăn không no, nhưng ta dựa vào hai tay của chính mình đi lao động, cho dù trên người mang theo nhãn mác công dân hạ đẳng, cũng vẫn như cũ có thể thẳng sống lưng mà sống.

 

Không cần như quỳ ăn mày tham sống sợ chết, này đối với ta mà nói, cũng đã đầy đủ. Cho nên, ngài không cần với ta quá mức thương tiếc.”

 

Lê Hi hờ hững khiến Công tước phu nhân nghẹn ngào, bà không nhịn được truy hỏi tiếp “Vậy là ngươi không oán hận người nhà của ngươi?”

 

“Cũng không có.” Lê Hi lần thứ hai lắc đầu, “Cô nhi viện đối với lai lịch của mỗi một cô nhi đều nhớ hết sức rõ ràng. Nếu như bọn họ thật lòng nghĩ muốn tìm ta, chỉ cần tra một chút liền biết. Lúc nhỏ vẫn mang trong lòng ảo tưởng, nhưng sau đó ta liền rõ ràng chính mình là bị triệt để bỏ qua. Bất quá coi như như vậy, ta cũng không có gì để oán hận. Từ khi có ký ức đến bây giờ vừa chưa từng gặp mặt, vừa không thích, tại sao hận? Huống chi, tinh thần lực SS của ta là do kế thừa bọn họ mà có, tóm lại là khiến ta có tài nghệ, không chịu qua oan ức gì quá lớn. Bởi vậy ta nơi nào sẽ có oán hận gì? Cha mẹ đối với ta mà nói, chỉ là người xa lạ có liên hệ máu mủ thôi.”

 

Lê Hi nói khiến Công tước phu nhân không chịu nổi, bà cúi đầu che mặt gào khóc.

 

Đều là mình sai, Công tước phu nhân ở trong lòng không ngừng từ trách.

 

Nếu như lúc trước, bà có thể kiên trì tìm kiếm, nếu như lúc trước, bà không có vì trốn tránh mà nhận nuôi Lozie làm thay thế phẩm, như vậy tiểu Rollin sẽ không trưởng thành khổ cực như thế.

 

Lê Hi không nhúc nhích ngồi ở trên ghế mây, mắt lạnh nhìn dáng dấp bà thống khổ, nhưng cũng không có dự định an ủi.

 

Ngược lại là Lozie bên cạnh đem Công tước phu nhân đỡ lấy, nghĩa chánh ngôn từ chỉ trích: “Ngươi tại sao có thể như vậy! Đừng quên, không có sinh dục của mẹ ngươi, ngươi căn bản sẽ không đi đến trên đời này, tại sao có thể cho rằng người xa lạ không sao cả?”

 

Theo Lozie, cách làm của Lê Hi là ngu xuẩn nhất bất kham. Đối mặt với mẹ đẻ của chính mình, cư nhiên có thể nói ra câu người xa lạ như vậy, coi như tương lai nhận nhau, trong lòng cũng sẽ tồn một cái khúc mắc.

 

Quả nhiên công dân hạ đẳng, chính là thiển cận.

 

Nhưng Lozie nói cũng đồng dạng khiến Lê Hi cảm thấy vô cùng buồn cười, nhẹ nhàng thổi bọt biển trên hồng trà, hắn ngữ khí ôn hòa hỏi ngược lại: “Vậy ngài đâu? Tiểu thư Lozie · Gerta Lisa· Oderschvank tôn kính, đối với ngài mà nói, là cho ngài cơm ngon áo đẹp lớn lên Công tước phu nhân thân cận hơn, hay là mang ngài đến trên thế giới này Gerta Lisa phu nhân càng làm cho ngài hoài niệm?”

 

“Ngươi đây là đang cường trì đoạt lý, nỗ lực dùng loại lời nói khó giải thích được cái nào cũng được này đến nói sang chuyện khác!” Đây là một mệnh đề vô giải, Lozie căn bản không có cách nào trả lời. Vô luận ả nói cái gì, đều chỉ có thể đem chính mình đẩy vào hoàn cảnh cực kỳ lúng túng. Tiểu nhân hèn hạ chết tiệt, Lozie dùng ánh mắt phẫn hận chặt chẽ trừng hắn.

 

“A, làm sao có thể là cãi chày cãi cối?” Đem cốc trà dặt lên bàn ăn, bọt biển nổi trôi cũng thuận theo tản ra. Lê Hi nâng lên nửa bên lông mày, ánh mắt hơi nheo lại loé ra một tia trào phúng mang theo lãnh ý: “Ta nghe nói, ngài từ khi bắt đầu hiểu chuyện đã rất ít trở lại Gerta Lisa gia, cho dù là ngày tết cũng bất quá là tùy tiện đưa chút lễ vật trở lại. Ngài đối với ngôn luận của ta bất mãn, nhưng chính ngài lại cũng là như vậy. Mẹ đẻ vẫn còn sống ở bên người, phương thức biểu đạt thân mật cũng chỉ lương bạc đến như thế. Huống chi ta một cô nhi từ lúc mở mắt ra đã không cha không mẹ?”

 

Bầu không khí xung quanh trở nên đông lạnh, ngay cả Công tước phu nhân cũng ngẩng đầu lên an tĩnh nhìn hai người đối lập tranh đấu.

 

Bị Lê Hi bức đến không còn gì để nói Lozie, lần đầu phát giác được lượng từ ngữ của mình dĩ nhiên cằn cỗi như vậy. Loại bị tóm lấy lợi thế quyết đấu này làm cho ả vô cùng khó chịu, mà ánh mắt Công tước phu nhân đặt ở trên người cũng làm cho ả nửa bước khó đi.

 

Ả vừa muốn mở miệng phản bác, chấp sự bên người Công tước phu nhân liền kéo cánh tay của ả một cái.

 

Lozie không thể làm gì khác hơn là lùi về sau một bước, hạ mi liễm mục đứng ở phía sau Công tước phu nhân.

 

Ngay cả tranh chấp đều phải xem sắc mặt người khác, không khác nào bị người trào phúng còn phải cúi đầu, thành kính cảm tạ giống như lắng nghe Thần dụ.

 

Dạng tư thái thấp kém khiến Lozie cảm thấy khuất nhục.

 

“Thục nữ chân chính sẽ không ở bên đường cùng người cao giọng dây dưa.” Hít sâu một hơi, Lozie ở trong lòng an ủi mình như vậy. Chỉ có nghĩ như vậy, ả mới có thể khá hơn một chút.

 

Mà Lê Hi cũng tới điểm thì thôi, không lên tiếng nữa.

 

Yên tĩnh của Bách mộc viên có loại đè nén khiến người hít thở không thông, Lê Hi nhẹ nhàng phun ra một hơi, dùng khăn lụa xoa xoa khóe môi.

 

Thấy Công tước phu nhân vẫn là một bộ đau xót khó đè nén, hắn đi tới bên người bà, đem ly trà đã lạnh trong tay bà lấy ra thay đổi một ly mới, cũng vì bà rót một ly trà nóng.

 

Cùng Lozie bất đồng, hắn cũng không có ở bên trong hồng trà thêm đường cát hay sữa tươi, trái lại thêm vào đường đỏ cùng lát gừng.

 

“Ngài cảm xúc thoạt nhìn hết sức kích động, này với thân thể không tốt. Đường đỏ cùng gừng có thể giúp ngài nhanh chóng đem tâm tình vững vàng xuống, xin tha thứ ta từ chủ trương.”

 

Đường đỏ phả hương hòa tan vị đắng của hồng trà AIBoyer, mà lát gừng hơi cay khiến đầu óc của bà cũng thanh tỉnh không ít.

 

“Cảm tạ, ngươi thật sự là một đứa trẻ ngoan biết săn sóc.” Công tước phu nhân nghẹn ngào nói, Lê Hi thân cận khiến trong lòng bà dễ chịu hơn khá nhiều. Hắn nói không sai, trước mắt quan hệ giữa bọn họ, cùng người xa lạ không có gì bất đồng. Cho dù có không có cách nào trói bỏ liên kết huyết thống, nhưng chia ly dài đến hai mươi năm, quả thật cũng khiến giữa bọn họ thiếu hụt ràng buộc tình thân.

 

Thật chặt kéo tay Lê Hi, Công tước phu nhân càng cảm thấy thua thiệt hắn rất nhiều, ngay cả bù đắp cũng không biết phải như thế nào đi làm. Huống chi, trước mắt bà ngay cả mình chính là mẹ ruột của hắn cũng không thể quang minh chánh đại nói ra khỏi miệng.

 

“Không cần tán dương ta như thế” nhìn ra giãy dụa trong mắt bà, Lê Hi cố ý trừng mắt nhìn về phía bà, dùng ngữ khí nhẹ nhàng giảm bớt bầu không khí ngưng trọng “Ta chỉ là mượn cớ hướng ngài khoe khoang một chút thiên phú sử dụng dao ăn ưu tú của ta.”

 

Lê Hi vừa nói, vừa dùng ngón tay thon dài như ngọc bún nhẹ thành chén bằng bạc.

 

Theo một tiếng “Keng” vang giòn, lát gừng bị gọt mỏng như cánh ve từ dưới đáy bay lên.

 

Công tước phu nhân bị dáng dấp của hắn chọc cười, tâm tình theo đó buông lỏng không ít, bi thương trong mắt cũng đồng thời tiêu tan.

 

Liếc mắt nhìn thời gian, Lê Hi lần thứ hai đứng dậy, đối với bà trịnh trọng làm một lễ hôn tay “Cùng ngài trò chuyện vô cùng thú vị, bất quá ta còn có lớp, không thể không cáo từ trước. Nguyện ngài và Lozie tiểu thư, có thể có một buổi chiều tốt đẹp.”

 

Nửa khép mi mắt, che hơi nước mơ hồ ở trong mắt. Lê Hi nói xong, liền quay người rời đi.

 

Thần sắc biến hóa vi diệu của hắn không có tránh được mắt Công tước phu nhân. Sau khi hắn đi xa, Công tước phu nhân mới nghẹn ngào nói với lão chấp sự: “Daisy ngươi xem, tiểu Rollin của ta từa hồ đã biết rồi, bằng không nó sẽ không dùng phương thức như thế an ủi ta…”

 

“Phải a!” Chấp sự đưa lên khăn lụa, phụ họa bà: “Tiểu thiếu gia vẫn là một hài tử cực kỳ thông minh.”

 

Nhìn Công tước phu nhân vẫn như cũ đắm chìm trong hồi ức vừa rồi cùng Lê Hi gặp mặt, Lozie thực sự không thể nhẫn nại, gọi hầu gái bên người mình lặng yên rời đi.

 


 

Hoàng hôn của Đế quốc Cattleya, có thể làm cho cỏ khô cũng tỏa ra màu vàng lộng lẫy.

 

Đây là một loại mỹ cảnh khiến người cảm thán, cho dù là kiến thức rộng rãi Lê Hi, cũng không nhịn được dừng chân lại quan sát.

 

“Rollin!” Đột nhiên phía sau truyền đến một tiếng la lên.

 

Lê Hi quay đầu lại, là Lozie.

 

“Làm sao, tìm ta còn có việc? Tiểu thư Lozie · Gerta Lisa · Oderschvank tôn kính.” Ngữ khí Lê Hi vô cùng ôn hòa, mà ngữ khí tận lực đọc lên tên đầy đủ lại tràn đầy trào phúng.

 

“Ngươi có phải là biết được cái gì?” Lozie không nhịn được chất vấn.

 

“Biết được cái gì? Là chỉ, biết được ngươi vừa nãy cố ý vạch trần xuất thân của ta, tận lực thiết kế muốn cho ta ở trước mặt Công tước phu người xấu mặt bị bà chán ghét? Hay là chỉ, ta đã biết mình mới là con trai gia tộc Oderschvank bị ngươi chiếm trước thân phận?” Lê Hi thần sắc hết sức hờ hững, nhưng lời nói ra từng chữ tàn nhẫn, khiến người run sợ trong lòng.

 

“Ngươi là cố ý!” Lozie bỗng nhiên tỉnh ngộ. Từ khi Lê Hi xuất hiện, ả nên nghĩ đến, này tất cả mọi thứ cũng chỉ là hắn ngụy trang. Hắn có thể từ rất sớm đã phát giác thân phận của chính mình, bởi vậy tận lực chủ đạo dư luận, để cho mình thả lỏng cảnh giác, thậm chí ngay cả cùng mẫu thân xảo ngộ trước đó đều có sắp xếp trước.

 

“Ngươi đến cùng muốn làm gì ta?” Suy đoán như vậy khiến Lozie càng cảm giác được Lê Hi sâu không lường được, ả mở to mắt sợ hãi theo dõi hắn, dáng dấp mang theo nước mắt gần như con thỏ rụt rè.

 

Đơn thuần, nhu nhược, kiều khiếp, hơn nữa bề ngoài thanh lệ khả nhân, tính chất đặc biệt như vậy đủ khiến ả gây nên thương tiếc của tất cả nam nhân.

 

Chỉ tiếc, cái này lại không bao quát Lê Hi.

 

Hắn hơi cười, đi tới trước mặt Lozie, ở trên cao nhìn xuống nhìn ả.

 

Lê Hi thần sắc vô cùng bình tĩnh, không lạnh nhạt, không chứa ác ý, nhưng này loại uy thế chất chứa dưới bình tĩnh lại khiến người không thở nổi.

 

Đó là kiêu ngạo cùng cao quý của đại quý tộc Lozie nỗ lực hai mươi năm cũng không thể thành công mô phỏng theo được, nhưng đối với Lê Hi mà nói, lại dường như thấm ở trong xương như vậy, không cần tận lực liền từ nhiên biểu lộ.

 

Lozie theo bản năng lui về sau một bước, nín thở.

 

Một tay nhấc lên hàm dưới ả, một tay khác lấy ra một cái khăn lụa nhẹ nhàng lau nước mắt cho ả. Nhìn ánh mắt kinh hoảng của Lozie, Lê Hi giống như tình nhân thì thầm lời nói ôn nhu thu hút: “Lẽ nào, không phải ngươi vẫn luôn ở nhằm vào ta sao? Lại chỉ vì lòng hư vinh nhỏ bé không thể nhận ra như vậy.”

 

Hoàn toàn bị Lê Hi khống chế, Lozie ròng lưng, không dám làm một cử động nhỏ nào, mãi đến tận tay Lê Hi từ da thịt của ả rời đi, ả mới lúng túng mở miệng: “Đó là bởi vì ngươi muốn cướp đi đồ vật của ta. Ta nỗ lực hai mươi năm, mới đi tới ngày hôm nay, dựa vào cái gì ngươi vừa xuất hiện liền muốn cướp đi toàn bộ? Này không công bằng!”

 

“Công bằng?” môi mỏng ưu nhã cong lên khóe môi, cho dù là cười cũng mang theo vài phần lãnh đạm cùng cao lãnh, dưới mắt kính bạc mắt phượng hẹp dài híp lại, ánh mắt Lê Hi cũng tràn đầy thương hại cùng xem thường, đó là một loại trào phúng căn bản không hề che giấu: “Gerta Lisa tiểu thư, ngài từa hồ quên một chi tiết nhỏ, hiện tại ngươi như chuyện đương nhiên hưởng mỗi một phân ưu việt cùng xa hoa lãng phí, kia vốn phải là của ta.”

 

“Vậy thì như thế nào?” Lozie chật vật hất cằm lên, mở miệng phản bác: “Nhưng trước mắt ta mới là Đại tiểu thư gia tộc Oderschvank, ngươi bất quá là tiểu tử nghèo xuất thân bình dân đến từ Hải Lam tinh. Trước khi chưa ra giám định huyết thống, ngươi một công dân hạ đẳng, ta chỉ cần động động ngón tay, liền có thể khiến ngươi hài cốt không còn!”

 

“Từa hồ rất có đạo lý.” Lê Hi mạn bất kinh tâm gật gật đầu, “Nhưng ngươi e rằng cũng không có dũng khí làm như vậy.”

 

Đem khăn mùi soa vừa rồi lau nước mắt cho ả đặt ở trong tay ả, Lê Hi sửa lại một chút cổ tay áo nhăn nheo, ưu nhã làm một lễ thân sĩ: “Xin lỗi, tiểu thư Gerta Lisa tôn quý, thời gian không nhiều, ta phải đi. Hôm nay gặp mặt vô cùng vui vẻ, ta mong đợi lần sau gặp mặt. Chỉ mong khi đó, ngài vẫn cao quý không giảm mảy may như cũ!”

 

Có ý ám chỉ khiến sắc mặt Lozie trở nên vô cùng âm trầm. Ả nắm thật chặt lấy khăn lụa trong tay, đem nó xé nát ném xuống đất.

 

Lê Hi mỗi một câu nói đều giống như cái đinh gim vào trong lòng của ả, làm cho ngực ả đau đớn.

 

Làm con rối thế thân ở Công tước gia nhiều năm như vậy, gian khổ trong đó, không thể nói hết. Ả thận trọng hầu hạ ở bên người Công tước phu nhân hai mươi mấy năm, mỗi ngày đều nỗ lực lấy lòng một nhà Công tước, thậm chí ngay cả yêu thích cũng có thể bởi vì đón ý nói hùa mà bỏ qua.

 

Nhưng dựa vào cái gì lại bởi vì Lê Hi trở về, ả lại chỉ có thể lui khỏi vị trí hậu trường, mất đi tất cả?

 

Cự đại chênh lệch này làm cho Lozie vô cùng không cam lòng.

 

Đặc biệt là nghĩ đến trong Bách mộc viên Công tước phu nhân đối với Lê Hi coi trọng, ghen tỵ và oán hận càng ép tới ả không thở nổi.

 

Vô lực nâng tay che mặt, Lozie cực lực khống chế tâm tình của mình, để tránh khỏi thất thố bên đường.

 

Mà bên đường nhỏ ở sau lưng ả không xa, một bóng người cao to mang theo khí tức tối tăm, nhìn chòng chọc vào phương hướng hai người trò chuyện… (ai đay ta???? Khà khà)

Advertisements

Một suy nghĩ 4 thoughts on “Tình Địch 25-26”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s