Độc đương trọng lai 22+23

Chương 22:: Chuyện cũ

 

—— ngọa tào! ! ! !

 

—— bình tĩnh a thiếu niên! ! ! !

 

—— thiếu niên ta không bảo ngươi bay cao a mau xuống a thiếu niên! ! !

 

Phong Thược Hàm đồng tử co rụt lại nội tâm tiểu đạn mạc tập thể xếp thành mã lực 20 dì hồng, nếu như Phong Thược Hàm lúc này có biểu tình mà nói phỏng chừng trên mặt liền là một cái【 ép mộng 】viết kép

 

Thiếu niên ý của ta là không cần ham chiến thế nhưng ngươi có thể hay không lựa chọn một cái phương thức xuống sân khấu bình thường một chút a alo? !

 

Cấp tốc đánh vô-lăng Phong Thược Hàm vô tình nghiền ép vài con tang thi sau một cái quăng qua đuôi xe xinh đẹp trôi trải, sau đó hoàn toàn không có gánh nặng trong lòng đem Lục Mộc ngồi kế bên bắt tới đặt trên ghế điều khiển “Giẫm chân ga trảo tốt vô-lăng hướng thẳng tắp.” Sau đó tự mình đem nửa người trên từ ghế phụ dò xét đi ra ngoài.

 

Lục Mộc: Phong tiểu thúc cầu đừng nghịch! ! ! Ta đạp ga liền không nhìn thấy đường đâu! ! !

 

Bất quá Phong Thược Hàm cũng không cho hắn thời gian do dự, tại thời điểm xe như là ngựa hoang mất cương chạy như bay, không chút do dự thân thủ chụp tới đem bánh bao không cố gắng dùng tư thế chính xác lui lại ôm vào lòng.

 

Tang thi:… Tê tê xem có người bay ở trên trời ôi ôi ——

 

Phong Thược Hàm:…… tiểu hài tử không nghe lời cũng sẽ bị tóm lại đánh đòn! ! ! (` へ)###

 

Lục Mộc: Hai người các ngươi cầu dừng lại, ta thật sự không nhìn thấy đường! ! ! QAQ

 

“Ngươi không sợ nguy hiểm sao?” Phong Thược Hàm trên mặt hơi có tức giận, thiếu niên tùy ý làm bậy trước mặt này tựa hồ cùng người bừa bãi vô cùng trước khi y chết kia trùng điệp lên nhau, đều giống nhau —— không tiếc mệnh!

 

“Ta không sợ” Phong Trảm Liêu nhìn ánh mắt Phong Thược Hàm giống như là đang nhìn kỹ toàn bộ thế giới, sau đó cậu nở nụ cười tựa hồ chứa đựng dương quang cả thế giới “Ta biết ca ca nhất định có thể tiếp được ta, ta tin tưởng ca ca cho nên ta không sợ.”

 

Phong Thược Hàm cụp mắt, há miệng ——

 

Xác thực, cậu không cần lo lắng cái gì, dù sao y có năng lực tính toán nghịch thiên của hệ thống, tính toán quỹ tích chiều gió trọng lực tăng tốc độ và vân vân tuyệt đối có thể làm được không có sơ hở nào, dầu gì y cũng có ‘Giới hóa’, Phong Trảm Liêu tự thân cũng có dị năng không sợ không thể tự vệ, thế nhưng…

 

“Ta sợ a…” Phong Thược Hàm âm thanh rất nhẹ, giống như là một tiếng thở dài. Nhưng lại tại nội tâm Phong Trảm Liêu rất nặng nề “Ta sợ a, A Liêu.” Cho dù là cậu như thế tín nhiệm chính mình nhưng chính y lại không thể tin vào chính mình, vạn nhất liền xuất hiện ‘Vạn nhất’ y không muốn nhìn thấy nhất vậy y liền phải làm sao?

 

Không ai sẽ vì sai lầm của y trả nợ.

 

Thẳng đến lúc này Phong Trảm Liêu mới phát hiện mình làm sai chuyện, cậu đánh giá thấp địa vị cùng với phân lượng chính mình trong lòng Phong Thược Hàm, cũng đánh giá sai giới hạn của Phong Thược Hàm —— ca ca cậu là một người tình nguyện hy sinh bản thân mình cũng không muốn để người quan trọng bên cạnh bị thương tổn a.

 

“Xin lỗi, ca ca.” Phong Trảm Liêu ôm lấy cổ Phong Thược Hàm ghé vào lỗ tai y nhẹ giọng nói ‘… Thế nhưng ta thật là cao hứng.’ câu này là hắn không nói ra

 

—— thật là cao hứng trước khi bị người khác phát hiện ngươi quan trọng như vậy trở thành người quan trọng nhất bên cạnh ngươi.

 

—— thật là cao hứng chúng ta lại là tồn tại vì đối phương có thể bổ sung.

 

—— thật là cao hứng ta có thể tại trên bản chất ý nghĩa chân chính, độc chiếm ngươi.

 

Thu được đệ đệ nhà mình xin lỗi sau lửa giận của Phong Thược Hàm cơ bản tại giai đoạn ánh sao cái kia, ngay cả đồng cỏ lửa cháy lan ra đều bị dập tắt, tiết tấu nửa mao tiền tính khả thi đều không có!… Thôi, ai bảo y đời này cư nhiên thành cái đệ khống ẩn tính chứ, vậy thì Chu Du đánh Hoàng Cái một người muốn đánh một người muốn bị đánh.

 

… Bất quá nói đi nói lại tại sao sau lưng chíp bông?

 

【 hệ thống: Lấy cái gì cứu vớt ngươi, ngu xuẩn kí chủ ra dải ngân hà nhà ta? 】

 

Lục Mộc:… Phong tiểu thúc nhờ nhóm ngươi một hồi lại giao lưu tình cảm được không? ! ! ! Ta cảm giác thật giống muốn đụng vào tường rồi! ! ! QAQ

 


 

Đương nhiên cuối cùng Phong Thược Hàm cũng không có ‘Phát điên’ như vậy để Lục Mộc trực tiếp tiếp nhận hành trình kế tiếp, bất quá Lục Mộc giá trị may mắn A+ bất ngờ chọn chiếc xe này cư nhiên ở trong cốp sau chất đầy vật tư, này ngược lại là một niềm vui bất ngờ rất không sai.

 

Nếu như không tính được trước mà nói, hiện nay khắp nơi, chính trị phủ đều đã điều động phong tỏa cửa ra vào trên dưới cao tốc bắt đầu kế hoạch tạm thời ‘Phòng ngừa bệnh độc lan tràn’, nếu như bọn họ làm từng bước từ cửa ra vào cao tốc khác đi ra ngoài thì sẽ trực tiếp bị phong tỏa ở trên đường cao tốc.

 

Bất quá chỗ tốt là bọn họ ở ngay địa điểm trung chuyển, này ngược lại trở ngại không được hành trình của bọn họ.

 

Một đường vừa đi vừa nghỉ khi màn đêm buông xuống, một nhóm Phong Thược Hàm tại trên đường xe chạy khẩn cấp tạm thời dừng xe, sau đó lựa chọn một khu vực gò đất tầm nhìn tốt cũng rất bằng phẳng bên cao tốc dựng trại đóng quân. Phong Thược Hàm từ trong cốp sau tìm ra lều bạt sau đó lựa chọn một ít nguyên liệu nấu ăn quyết định bữa tối hôm nay.

 

Phong Trảm Liêu cùng Lục Mộc ở chỗ đất trống phạm vi tầm mắt Phong Thược Hàm có thể thấy được tìm kiếm cỏ khô cùng một ít cây khô nhặt lại đợi một chút châm lửa dùng, Lục Mộc hơi sốt sắng ngồi xổm xuống kiếm cành cây trong bụi cỏ sau đó khi đứng dậy giơ tay tùy ý vuốt vuốt tóc rối lạc xuống bên mặt, trên mặt thần sắc hờ hững lúc nhìn thấy Phong Trảm Liêu thì nhíu mày tràn đầy trêu chọc.

 

“U, tiểu Mộc nhà ta thật đúng là sợ ngươi.”

 

Phong Trảm Liêu cũng không kinh ngạc liếc mắt nhìn nó, trong lòng biết bây giờ đã biến thành Lục Vụ. Nói thật Lục Mộc cùng Lục Vụ hai nhân cách khác nhau tính cách sai biệt thật sự là quá lớn, hơi có chuyển biến ngược lại liền rất dễ dàng bị phát hiện.

 

Lục Vụ chính là so với Lục Mộc tính cách không chút kiêng kỵ nhiều hơn, nhìn Phong Trảm Liêu nghiêm túc tìm gỗ và cỏ khô có thể đốt cháy, lại nhìn một chút cách đó không xa Phong Thược Hàm đang chọn lựa nguyên liệu nấu ăn không khỏi lấy làm hứng thú “Nói đến ngày hôm nay, ca ca ngươi đặc biệt vì tiểu Mộc nói chuyện ta ngược lại không thấy ngươi có phản ứng đặc thù gì, làm sao? Hiện tại đã không ghen?”

 

“Nếu như… Ca ca thật sự vứt bỏ Lục Mộc mà nói ta ngược lại sẽ lo lắng.” Phong Trảm Liêu nâng lên một nụ cười khiến người run sợ trong lòng “… Chỉ cần ca ca vẫn còn nhẹ dạ, vẫn có giới hạn đối với người xem trọng thì ta có niềm tin tuyệt đối —— đem y triệt để nắm ở trong tay ta đừng vọng tưởng buông tha, hoàn toàn thuộc về ta.”

 

Lục Vụ đem tóc bên gáy chơi một chút buông xuống, thích một tiếng “Ngươi cũng thật là điên cuồng, cứ như vậy có tự tin tuyệt đối sẽ không lại có thêm người cùng ngươi cướp người ?”

 

“Ta ở trong lòng ca ca là quan trọng nhất” Phong Trảm Liêu trong mắt tràn ngập ra một luồng ý vị cực kỳ nguy hiểm “Đương nhiên, nếu có người không có mắt nghĩ muốn khiêu chiến một lần mà nói… Ta không ngại để cho bọn họ thử một chút.” Chỉ cần đảm bảo cậu tuyệt đối sẽ không thả hổ về rừng là được rồi.

 

“Gia hỏa sau này chọc phải các ngươi cũng thật không gặp may.” Lục Vụ nhún vai một cái tựa hồ rất là tiếc hận thở dài nói, nhưng trên mặt kì thực tất cả đều là che giấu cười trên sự đau khổ của người khác không hơn được nữa.

 

“Thảo luận cái gì đó?” Phong Thược Hàm mang theo vật liệu vượt qua hàng rào cao tốc đi xuống, nghiêng đầu nhìn Phong Trảm Liêu cùng Lục Vụ.

 

“Chào buổi tối, Phong thúc thúc.” Lục Vụ thoải mái hướng Phong Thược Hàm vấn an, bộ dáng một chút đều không nhìn ra bọn họ vừa rồi đang thương thảo đề tài đặc biệt tàn bạo.

 

Phong Thược Hàm nghe xưng hô của nó nội tâm “…” Chốc lát, đối với nhân cách khác nhau một cái thích gọi y là ‘Phong tiểu thúc’ một cái thích gọi y là ‘Phong thúc thúc’ tuy rằng không kém trên bối phận Phong Thược Hàm cũng không chút nào để ý —— dù sao cũng đã sống hơn một đời người, nói thật y kỳ thực là muốn cho bánh bao trắng này gọi ‘Đại thúc’ cho xong.

 

—— bất quá tựa hồ là bộ dáng càng thêm không đáng tin đâu…

 

“Ca ca, này đó đủ chưa?” Phong Trảm Liêu đặc biệt tri kỷ cười chuyển đề tài, quả nhiên lực chú ý của Phong Thược Hàm liền lập tức bị hấp dẫn lại đây sau đó sờ sờ đầu cậu “Đủ rồi, cảm ơn A Liêu.”

 

Bữa tối phong phú khiến hai bánh bao nhỏ rất thỏa mãn, nhìn màu sắc cuối cùng của bầu trời chìm xuống Phong Thược Hàm đi lên xe đem ra bật lửa cùng đèn thông khí đem đống lửa vừa rồi tăng thêm chút nữa, thuận tiện dựng lên lều vải, lúc Phong Thược Hàm trở lại xe Phong Trảm Liêu vẩy thảo đằng tử xung quanh chiếc xe phòng ngừa tang thi tới gần, vì để ngừa vạn nhất Lục Vụ còn để lại khô lâu ở bên cạnh xe canh chừng.

 

Khi mới tận thế, khí trời bắt nguồn từ một hồi bão tuyết tận thế kia vừa vặn để lại một nhiệt độ quỷ dị khiến người khó có thể hình dung, chạng vạng dấy lên một đống lửa ngồi ở trước mặt nó cảm giác thật là thoải mái. Không khí ẩm ướt bị hơi nóng xua đi, đống lửa hông người ấm áp khiến người không khỏi buồn ngủ.

 

Phong Thược Hàm chú ý tới Lục Vụ phái ra đi trông xe chính là khô lâu tiểu đệ mới tiếp nhận ở khu nghỉ ngơi, mới nhớ tới, tựa hồ vẫn luôn không có nhìn thấy bộ khô lâu thời điểm ban đầu gặp được Lục Mộc, ngay cả khi ở khu nghỉ ngơi nó cũng là đột nhiên xuất hiện không hề khiến người phát giác thật sự là nghĩ mãi mà không ra.

 

“Bộ khô lâu kia a, kỳ thực nó vẫn đi theo ta.” Lục Vụ một tay chống mặt rất chi là lười nhác “Có thể là chấp niệm và vân vân đi, chỉ cần ta cần nó thì sẽ trong thời gian ngắn nhất xuất hiện.”

 

Nhớ tới Lục Vụ ở khu nghỉ ngơi nói, Phong Thược Hàm không khỏi hiếu kỳ, bộ xương khô kia thân phận thực sự là phụ thân Lục Mộc không phải sẽ rất nguy hiểm sao?

 

Có lẽ là biết mình nhất định phải đối mặt một lần với đề tài này Lục Vụ không đợi Phong Thược Hàm mở miệng hỏi nó đã tự mình thẳng thắn trước “Nói thật, ta và tiểu Mộc ai là chủ nhân cách, cái vấn đề này thật sự là rất mâu thuẫn không rõ, nếu cứng rắn muốn nói thì hai chúng ta có thể nói đã từng là một chỉnh thể.”

 

Lục Vụ nhìn chằm chằm ánh lửa màu cam tựa hồ lâm vào hồi ức.

 

Đã từng, bọn họ có một gia đình tựa hồ rất là hoàn mỹ, mà Lục Mộc có một tỷ tỷ chân chính gọi là Lục Vụ. Bởi vì tên của hai tỷ đệ cứ bị gọi sai hoặc nghe lầm, sự tình buồn cười nháo ra ngược lại không ít. Cái gì cũng không biết, hai tỷ đệ còn chưa tới tuổi hiểu chuyện, chỉ biết mẫu thân mình thoạt nhìn tựa hồ dáng vẻ cứ rất mệt mỏi, mà bọn họ chỉ là nháy mắt tỉnh tỉnh mê mê không thể hiểu được, sau đó ở giây tiếp theo liền đem sự tình mình không thể lý giải vứt sau đầu tiếp tục truy đuổi đùa giỡn ngược xuôi.

 

Mãi đến tận năm tám tuổi ấy, trong nhà tiếng cãi vã tựa hồ càng ngày càng trắng trợn không kiêng dè, bọn họ luôn có thể nghe đến tiếng mẫu thân khóc, sau khi phụ thân uống rượu xong hỗn hỗn độn độn thời gian cũng càng ngày càng nhiều.

 

Rốt cục có một ngày, hồi lâu không về nhà mẫu thân làm cho bọn họ làm một bữa sáng cực kỳ phong phú, nói muốn mang tỷ tỷ đi sau đó sống ngững ngày không có phụ thân khủng bố nữa.

 

“Tỷ tỷ sẽ cùng mụ mụ đi sao?” Lục Mộc nho nhỏ kéo con rối nó thích nhất cúi đầu, nhìn qua rất khổ sở.

 

“Mộc Mộc có thể cùng ta đi chung a.” Tiểu cô nương đang ở tuổi khả ái, nghiên đầu hết sức đáng yêu.

 

“Thế nhưng mụ mụ nói chỉ cần tỷ tỷ…” Lục Mộc miệng nhỏ đô lên bộ dáng như là muốn khóc lên.

 

Lục Vụ thể hiện rất nghĩa khí, cánh tay nhỏ ngắn ngủn vỗ ngực đầy mặt bảo đảm “Ta bảo đảm, mụ mụ nhất định cũng sẽ mang Mộc Mộc đi! Mụ mụ không nỡ ta nhất, nếu ta nói không có Mộc Mộc ta sẽ không đi mụ mụ nhất định sẽ trở về!”

 

Lục Mộc nín khóc mỉm cười “Kia đã định rồi, ngoéo tay đi!”

 

“Ngoéo tay!”

 

Sau đó, tại buổi tối hôm đó, ngủ say sưa Lục Mộc đột nhiên mơ mơ màng màng từ trong mộng tỉnh lại, phát hiện giường nhỏ sát vách đã không có một bóng người.”Vụ Vụ, ngươi ở đâu?” Lục Mộc xoa mắt bò xuống giường, đẩy cửa đi ra khỏi phòng.

 

Vụ Vụ đi đâu rồi? Chẳng lẽ là đi nhà cầu? Lục Mộc ngủ đến mơ hồ nghĩ như vậy… Thế nhưng, Vụ Vụ vẫn luôn sợ tối a, rõ ràng mỗi lần đi nhà cầu đều phải đánh thức mình mà?

 

Đi đến phòng khách Lục Mộc ngắm nhìn bốn phía, quả nhiên phát hiện ánh đèn mờ nhạt của nhà vệ sinh quả nhiên sáng lên.

 

“Vụ Vụ.” Lục Mộc mừng rỡ bước cẳng chân chạy tới.

 

Sau đó… Nó liền thấy, dưới ánh đèn lờ mờ của nhà vệ sinh, vết máu màu đỏ sậm sền sệt mãng lón mãng lớn chảy ra gạch sứ bẩn thỉu, mùi máu tanh gay mũi pha tạp với vị cồn những năm này bọn họ đã quen thuộc từ trong khe cửa chặt hẹp phả vào mặt.

 

Tiểu tỷ tỷ khả ái của nó, sáng sớm còn cười cam kết nhất định sẽ dẫn nó đi, tiểu cô nương đã như con rối từ mái nhà ném xuống không còn sinh cơ, vỡ đầy đất.

 

 

Chương 23:: Đồng dao

 

—— a, làm sao bây giờ đây?

 

Trốn về trong ổ chăn của mình Lục Mộc run lẩy bẩy vừa khóc vừa cười hoàn toàn không có cách nào làm chủ tâm tình của mình, cảnh tượng dữ tợn kia va chạm mạnh vào thần kinh của nó, trong dạ dày của nó một mảnh bốc lên muốn phun ra chút gì rồi lại hoàn toàn không làm được, muốn gào khóc rồi lại sợ kinh động một người khác trong cầu tiêu.

 

—— làm sao bây giờ đây?

 

Vẫn luôn ở trong ổ chăn ngơ ngơ ngác ngác Lục Mộc nằm đến lúc rạng sáng ngày hôm sau, trong lúc hoảng hốt thấy được quyển đồng thoại bày ở đầu giường tỷ tỷ thích nhất kia, nó tựa hồ nhớ tới câu chuyện trong đồng dao là như vậy.

 

——My Mother Has Killed Me

 

My mother has killed me,

 

My father is eating me,

 

My brothers and sisters sit under the table,

 

Picking up my bones,

 

And they bury them

 

under the cold marble stones.

 

(mụ mụ giết ta

 

Mụ mụ giết ta,

 

Ba ba ăn ta,

 

Anh chị em ngồi ở dưới đáy bàn ăn,

 

Lấy ra xương của ta,

 

Chôn ở trong mộ đá lạnh như băng. )

 

Thế nhưng không đúng a… Lục Mộc ôm sách mơ mơ màng màng nghĩ, mụ mụ không ở đây a… Nó có phải là nên đi đem xương cốt tiểu tỷ tỷ đáng thương của nó nhặt lên vùi vào thạch mộ không?

 

Ôm lấy sách bò xuống giường, Lục Mộc lần thứ hai trở lại nhà vệ sinh. Nó không biết trải qua bao lâu, nó chỉ biết là khi nó một lần nữa đứng ở chỗ này, nhà vệ sinh đã khôi phục như mới cái gì cũng không còn lại. Nếu như không phải mùi máu tanh như có như không chen lẫn ở trong không khí ẩm ướt cùng đỏ sậm bên trong góc chưa được dọn dẹp sạch sẽ, chắc nó sẽ đem tất cả những thứ này xem như một giấc mơ.

 

Nó ngồi xổm người xuống tỉ mỉ tìm kiếm, rốt cục ở bên trong góc khuất tìm được một đoạn xương ngón út hoàn chỉnh. Nó nhẹ nhàng quay ngược về phòng bắt đầu phát sầu —— nó không có thạch mộ cũng không có đỗ tùngtrong cố sự (hãy xem cố sự về cây đỗ tùng nhé). Cuối cùng, nó đem xương ngón út kia vùi sâu vào chậu hoa trên bệ cửa sổ, đó là hạt giống khi mùa xuân nó và tỷ tỷ cùng nhau gieo xuống đã lớn lên nha, đã từng cùng nhau ước định xem sẽ mọc ra cây gì, hiện tại chỉ còn lại một mình nó. (đắng lòng nhói lòng…thằng cha chết tiệt)

 

Sau đó nó bỏ đi áo ngủ chính mình đổi thành váy ngủ nhỏ màu hồng trong tủ tỷ tỷ, một lần nữa bò lên giường khác ôm sách đồng thoại đi ngủ.

 

Từ ngày đó trở đi, Lục Mộc vẫn mặc váy đóng giả ‘Lục Vụ’, bởi vì tướng mạo tương tự cùng tóc dài đã lâu không cắt nó rất thành công lừa gạt được tất cả mọi người. Mà bắt đầu từ sáng ngày hôm sau nó mặc váy nhỏ màu hồng xuất hiện ở trong phòng khách kia, ngày trước dựa vào rượu làm loạn phụ thân liền bắt đầu như có như không xa lánh nó.

 

—— mụ mụ thích Vụ Vụ nhất, bà nhất định sẽ đến đón Vụ Vụ đi.

 

Lục Mộc vẫn luôn tin chắc câu nói này, mặc dù không lâu sau bọn họ đã chuyển gia, mẫu thân cho bọn họ cam kết đều vẫn luôn không có trở về nữa.

 

“Tiểu Mộc ta sẽ không bỏ lại ngươi u.” Mặc váy nhỏ Lục Mộc nghiên đầu tự nhủ như vậy, sau đó nghiêng đầu nở nụ cười.

 

“A a ~ cho nên nói ta mới trước lúc tiểu Mộc thừa nhận là ‘Con trai’ vẫn luôn cho phép nó gọi ta là ‘Tỷ tỷ’ ” Lục Vụ buồn bực ngán ngẩm chống cằm nói lại ngáp một cái “Chuyện đã xảy ra đại khái chính là như vậy.”

 

Phong Thược Hàm sau khi nghe xong chuyện kiểu ‘Cố sự trước khi ngủ’ như vậy quả thực muốn đem đệ đệ ôm hứng thú rất rõ ràng bên cạnh mình kia trực tiếp nắn lại lần nữa —— y thật không nên để cậu ở đây nghe a a a a! ! ! !

 

Mặt ngoài bình tĩnh bỏ thêm một bó cỏ khô lại lật qua lật lại khiến lửa tiếp tục cháy Phong Thược Hàm nội tâm đạn mạc quả thực đều muốn biến thành rít gào luôn

 

—— cho nên dị năng mới có thể là thiết lập này sao? ! Cảm giác bị ác ý sâu sắc của Đại thế giới!

 

—— a a a! ! ! Lâu chủ tam quan vỡ nát đầy đất a này! ! !

 

—— Lục Vụ, ngươi cái hùng hài tử ngươi trả cho ta tam quan mấy chục năm tích góp đây a a a! ! ! QAQ

 

【 hệ thống: Không, kí chủ kỳ thực chính tam quan của ngươi bị tận thế đời trước rửa một hồi sau đó cũng không chính như vậy đâu… 】

 

#818 những năm bị cưỡng ép hắc hóa đồng thoại #

 

tê tê cứu mạng, nơi này có người thành tâm khiến người ta buổi tối không có cách nào khoái trá ngủ QAQ

 

tam quan vỡ đầy đất hệ liệt

 

“Được rồi, các ngươi nhanh lên một chút đi ngủ đi.” Phong Thược Hàm cảm giác y mà không rời khỏi sàn diễn nữa thì thiết đặt cao lãnh tuyệt đối sẽ vỡ đầy đất “Ngày mai còn phải gấp rút lên đường.”

 

“Ca ca thì sao?” Phong Trảm Liêu nghiêng đầu thấy trên mặt cậu còn có chút ý do vị tẫn Phong Thược Hàm cả người đều không khỏe.

 

“Ta gác đêm, ngoan.”

 

“Kia qua nửa đêm ta và Lục Vụ trông coi.” Phong Trảm Liêu đặc biệt cứng rắn nói, một bộ tư thế ngươi không đồng ý ta sẽ không ngủ.

 

“… Được.” Phong Thược Hàm không thể không đồng ý.

 

Chờ tiến vào lều vải, Phong Trảm Liêu mới nhìn chằm chằm Lục Vụ thấp giọng hỏi “Tuy rằng vừa rồi nói nhiều như vậy thế nhưng ngươi hoàn toàn không có nói tới trọng điểm.”

 

Lục Vụ khẽ mỉm cười một cái “Này đó không thích hợp nói cho Phong thúc thúc.”

 

“Cho nên nói cho ta đi.” Phong Trảm Liêu ôm cánh tay nhíu mày, hứng thú không giảm.

 

“Lục Vụ không biết tiểu Mộc kỳ thực lúc đó khi hỏi nó kỳ thực hy vọng nhất là có một cái ‘Nhà’ hoàn chỉnh ” Lục Vụ tiếp tục chậm rãi đem phần sau câu chuyện nói tiếp, chỉ bất quá ‘Lục Vụ’ trong miệng nó chính là bé gái sống sờ sờ.”Cũng như cái nhà bọn họ khi còn bé nhận thức.”

 

“Cho nên a, ít nhất ‘Ba ba’ nguyện vọng này ta cũng không thể làm cho nó thất vọng a ~” Lục Vụ thưởng thức tóc của chính mình cười hết sức vui vẻ.

 

Cho nên nó tại ngày thứ ba tận thế đến, khi cái người đã đói bụng đến hai mắt phát xanh đến gần nó thì nó không chút do dự lấy ra dao phay trong phòng bếp—— chốc chốc đem nó biến thành hiện tại trung thành nhất nhất quán tồn tại. Kết cục này rất không sai, không phải sao?

 


 

Một đường vừa đi vừa nghỉ, vốn đã tiết kiệm thời điểm dùng ít công sức lao nhanh trên cao tốc nhưng cũng khiến Phong Thược Hàm bọn họ mất cả nửa tháng, nếu đặt ở trước tận thế mà nói thế nào thì ba, bốn ngày đã có thể đến mục đích của bọn họ phụ cận khu trung chuyển, nhưng Phong Thược Hàm thỉnh thoảng dừng lại dùng tang thi du đãng luyện tập hoặc là tao ngộ tình huống tình hình giao thông tương đối hỏng bét phải hạ tốc độ tự nhiên đi chậm lại.

 

Cũng không uổng cho an bài như thế, một nhóm ba người thực lực cũng có tiến bộ rất lớn, liền nói riêng về Lục Mộc đi, trong một ngày nó đã có thể thành công đồng thời khống chế ba con khô lâu hành động.

 

Lái xe, Phong Thược Hàm như có điều suy nghĩ nhìn chằm chằm tang thi du đảng trên đường, tỉ mỉ tính toán này đó tang thi đến thời gian này đại khái đã có thể sinh ra tinh hạch mắt thường có thể thấy, nửa tháng trước, lúc tận thế vừa mới bắt đầu đến bây giờ tinh hạch bọn họ chém giết trong đầu tang thi, đều do hệ thống trong cơ thể y toàn quyền tiếp nhận hấp thu thăng cấp đẳng cấp hệ thống, bởi vì ở trong thời gian ngắn nằm đầu tận thế, coi như là muốn tìm tinh hạch cũng đều là mắt thường không thể nhận ra, số may một chút khả năng có thể tìm ra lớn như nửa hạt gạo… Bất quá thật muốn tìm ra người tài ba to nhỏ không trực tiếp bỏ qua này.

 

“Ca ca, đường phía trước có thật nhiều xe.” Ở phó lái, Phong Trảm Liêu híp mắt nhìn phía trước một chút đem lực chú ý của Phong Thược Hàm kéo trở lại.

 

Phong Thược Hàm nhìn về phía trước mơ hồ quần cau mày, sau đó không chút do dự một cước phanh xe ngừng lại.”Xuống xe.”

 

Phong Trảm Liêu cùng Lục Mộc theo lời xuống xe, sau đó tại Phong Thược Hàm sửa sang lại một người đeo một cái ba lô, vì để nhẹ nhàng bên trong chỉ để hai bình thủy còn lại thì để rất nhiều sôcôla cà phê số lượng có hạn cùng bánh bích quy áp súc, cho nên rất là nhẹ nhàng. Phong Thược Hàm đeo ba lô lên lưng sau đó vỗ vỗ chiếc việt dã kia, chiếc này bọn họ lái hơn nửa tháng hơi có chút cọ xước ngược lại rất hợp thích hợp với họa phong tận thế. Phong Thược Hàm suy nghĩ một chút, giơ tay đem xe thu vào bên trong ô vuông.

 

Nhớ lúc đầu khi Lục Mộc triệt để dung nhập vào bọn họ, y ra chiêu này chính là đem bánh bao nhỏ dọa cho phát sợ, cả ngày đều một lừa gạt một ngu dốt, bây giờ nhìn lại ngược lại rất quen thuộc.

 

Ba người quần áo nhẹ ra trận, chuẩn bị xuyên qua dòng xe cộ, không biết phía trước là xảy ra chuyện gì mà tắc không ít xe cộ, nhưng sau chỗ này cơ bản đều là xe mới vừa dừng lại, những người may mắn còn sống sót sau khi trải qua nửa tháng tận thế đã luyện thành tính cảnh giác vô cùng cao không dám dễ dàng xuống xe kiểm tra, bởi vì ai biết được bên trong chiếc xe bỏ hoang nào đó có thể đột nhiên nhảy ra một con tang thi cắn tới chính mình hay không.

 

Lại đi về phía trước một đoạn, sau đó phát sinh va chạm xe cộ liền bắt đầu tăng lên, xem vết tích cùng vết máu trên xe khi phát sinh va chạm có thể phán đoán ra là đã xảy ra chuyện gì bất ngờ, có khả năng nhất chính là gặp phải tang thi tập kích.

 

Gian nan đi về phía trước một đoạn sau Phong Thược Hàm nhìn chằm chằm kẽ hở giữa dòng xe cộ càng ngày càng nhỏ cau mày, khoảng cách thu hẹp như vậy đi tiếp nữa liền rõ ràng gây bất lợi cho chính mình, không gian phản ứng quá mức nhỏ hẹp. Xem ra nhất định là tài xế còn may mắn sống sót có kinh nghiệm nhất định khi bị tang thi truy đuổi cứng rắn đâm qua những xe vô chủ sau đó số lần quá nhiều lại bị chen thành bộ dáng này.

 

“Lên trần xe, cẩn thận thủy tinh vỡ cùng chỗ vỡ còn có tang thi có khả năng tồn tại trong xe.” Phong Thược Hàm thử một chút độ cứng của xe lại nhìn hai bánh bao nhỏ một chút, cảm thấy sẽ không phải chịu lực quá mức trầm trọng.

 

Phong Thược Hàm dẫn đầu khô lâu tiểu đệ của Lục Mộc bọc hậu, khi tiến lên phía trước vẫn có thể nhìn thấy tang thi bị xe bỏ hoang chặn lại ở phía xa phát ra tiếng quát tháo “Ôi ôi” thăm dò nhóng thân thể về phía trước nhưng không cách nào đi tới.

 

Khi đi qua một chiếc phế xe thời gian hơi lâu một chút dưới chân Lục Mộc chìm xuống, sau đó một tang thi rõ ràng có chút cường tráng gào thét từ trong xe duỗi ra móng vuốt, lực đạo kia trực tiếp phá vỡ trần xe.

 

“Nha!” Lục Mộc kinh hô một tiếng vội vàng nhảy ra, liền thiếu một chút bị tang thi kia tóm gọn.

 

“A Liêu!” Phong Thược Hàm nhảy một cái rơi xuống đất, khi nâng súng lên vừa vặn có thể nhắm vào tang thi bên trong xe, Phong Thược Hàm liền nổ ba phát súng lại bị tang thi rõ ràng tốc độ nhanh hơn gấp đôi né tránh. Ba phát súng phân biệt hai hướng ở giữa vai cùng cổ, còn một phát còn lại là xuyên qua từ con mắt của nó. Mặc dù không có vết thương trí mệnh tang thi cũng không có cảm giác đau, nhưng hành động công kích này vẫn khiến tang thi tức giận giãy giụa.

 

Bởi vì vừa rồi khi trộm tập kích Lục Mộc một cánh tay còn kẹt ở trên trần xe, cho nên tránh thoát không được, đồng thời lực đạo lớn đến chiếc xe đều thoáng chuyển động. Phong Trảm Liêu công kích từ bên cạnh, một kích đằng thảo hóa thành roi mãnh liệt sắc bén giống như dao gọt qua, có thể là dự cảm được nguy hiểm giáng lâm tang thi mãnh liệt giãy dụa, nhưng một kích của Phong Trảm Liêu cắt đứt một cánh tay tang thi, tuy rằng giảm đi lực công kích của nó thế nhưng cũng đồng thời đem trần xe hạn chế nó đánh vỡ dẫn đến tang thi có thể tránh thoát.

 

Lục Mộc thấy thế khẩn trương thao túng khô lâu tiến ngăn lại kéo dài tốc độ tang thi từ trong xe nhảy ra, thế nhưng tang thi chỉ hơi thăng cấp một chút này khí lực tựa hồ cũng tăng trưởng hơn tang thi thông thường, khô lâu bị đụng hư hai cái xương sườn khiến Lục Mộc nhìn mà các loại đau lòng, cảm giác chứng cưỡng bách của mình đều bị phạm vào.

 

Bất quá Phong Thược Hàm không cho tang thi cơ hội lần thứ hai, y nhấc súng nhắm, đòn đánh này không chút lưu tình bắn trúng mi tâm tang thi một đòn đoạt mệnh.

 

Giải quyết xong Lục Mộc là đại đại thở phào nhẹ nhõm, tuy rằng nửa tháng này rất tôi luyện người, thế nhưng kinh hãi đột nhiên xuất hiện dọa người này vẫn khiến trái tim người ta hụt nhịp.

 

“Thoạt nhìn tang thi cũng đang thăng cấp a…” Phong Trảm Liêu đến gần nhìn một chút, tựa hồ ngoại trừ càng cường tráng hơn và gia tăng tốc độ cùng sức mạnh thì ngay cả trình độ mục nát ác tính đều lại tăng lên một giai cấp.

 

Lục Mộc cũng tới kiểm tra một chút, có chút tiếc hận than một tiếng “Đáng tiếc, chủng loại mới nếu không hư hại ta ngược lại thật ra có thể làm thành khô lâu.”

 

Phong Thược Hàm chớp mắt, kỳ vọng này của Lục Mộc… Khả năng trước mắt tạm thời sẽ không thực hiện được. Nghĩ như vậy, Phong Thược Hàm bước tới. Phong Trảm Liêu cùng Lục Mộc thấy y đi đến không hẹn mà cùng tránh ra một chỗ trống, sau đó… Phong Thược Hàm liền mang theo găng tay giơ chủy thủ lên chọc vào đầu tang thi trực tiếp đem sọ não của nó cạy ra.

 

Lục Mộc:… Phong tiểu thúc đừng như vậy, ta nhìn tim (xương cốt) rất đau.

 

Phong Trảm Liêu:… Thời điểm nào hứng thú yêu thích của ca ca thay đổi mà ta cư nhiên không biết?

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s