Thâm Tình Cong 15

Chương 15: Thế giới hiện thực & người thứ ba thế giới bắt đầu

 

Nhiệm vụ lần này tuy rằng phù vân rơi mất tuyến tình cảm của An Sương Sương, nhưng để An Sương Sương tiếp xúc gần gũi thần tượng lâu như vậy, xác thực bỏ thêm cô không ít khoái cảm. Ôn Lâm được một cái “A”to lớn.

 

233 quả thực mừng đến phát khóc, từ khi nó ra đời tới nay, xưa nay chưa từng có được thành tích ưu tú như vậy. Nó không khỏi ôm Ôn Lâm hô một câu: “Kí chủ, ngươi chính là mệnh định chi nhân của ta a!” (*người định mệnh)

 

Ôn Lâm sờ đầu của nó nói: “Ừ, chúng ta sẽ vẫn luôn ở chung với nhau!”

 

Các đồng nghiệp vây xem yên lặng ăn dưa: “…”

 

luôn cảm giác nơi nào không đúng lắm.

 

“Ai ai ai, phiền phức nhường một chút! Cảm ơn mọi người!”

 

Bỗng, một người trẻ tuổi gấp gấp gáp gáp chạy như bay đến, hắn một thân trường bào màu trắng mang theo kính cận, ôm một chồng dày tư liệu, hình như là nhân viên nghiên cứu khoa học công ty. Chỉ là tính tình vội vã hỏa lửa của hắn kia, cũng không giống nhà khoa học trong ấn tượng người thường.

 

Hắn ôm tư liệu lảo đảo mà chạy một đường, người bên ngoài nghe tiếng dồn dập tránh né, nhưng mà tại một cua quẹo, hắn vừa vặn đụng phải Ôn Lâm cùng 233 không có phòng bị.

 

“Ai!”

 

Ôn Lâm vóc người nhỏ, không có phòng bị bị va chạm trực tiếp ngã xuống đất, lập tức đập vào đầu. Mà người trẻ tuổi kia cũng lảo đảo ngã ngồi xuống đất một cái, kính mắt dày cộm bay thật xa, trong lúc nhất thời tài liệu nghiên cứu trắng như tuyết bay tán loạn đầy trời.

 

“Trời ạ! Vậy phải làm sao bây giờ? !”

 

Người trẻ tuổi kêu rên một tiếng, thân thủ đi mò mò trên đất, hắn một khi ném kính mắt liền giống như người mù, chỉ có thể nhìn thấy bóng mơ hồ.

 

Nhưng khi người tuổi trẻ ngẩng đầu, nhìn thấy Ôn Lâm nhất thời lấy làm kinh hãi, hắn ngay cả tài liệu rơi ra đầy đất đều không quản, vội vã đến dìu cậu, nói: “A? Bác sĩ, ngươi không sao chứ? ! Ngươi làm sao lại ở đây? !”

 

Ôn Lâm thống khổ thấm ra nước mắt, cậu một bên xoa đầu một bên chỉ chỉ chính mình, nói: “Bác sĩ? Tôi! ?”

 

233 dùng ánh mắt giống như thấy ngu ngốc mà nhìn người tuổi trẻ, chà chà nói: “Dẹp đi dẹp đi, kí chủ nhà ta là bác sĩ, ta chính là anh hùng lãnh đạo trí não khởi nghĩa, phản kháng nhân loại chèn ép!”

 

Ôn Lâm dẹt dẹt cái miệng: “…”

 

“Phải a, bác sĩ, tôi là Lưu Hướng a! Từ sau khi kế hoạch ‘Hoán băng’ lại chưa từng thấy ngài, ngài những năm này đều đi nơi nào?” Cái người trẻ tuổi tự xưng là Lưu Hướng kia hưng phấn gật đầu, hắn chung quanh lục lọi kính mắt của chính mình, muốn nhìn kỹ người trước mặt một chút.

 

“Kế hoạch ‘Hoán băng’?” Ôn Lâm lập lại một câu, sau đó một mặt mê võng nhìn 233.

 

233 lục soát soát bách khoa, nhìn qua không có tài liệu cụ thể muốn biết, liền miễn cưỡng khái quát nói: ” ‘Hoán băng’ kế hoạch chính là một vật kích thích người đóng băng phục sinh đi… Ai, ta cũng không rõ, ngược lại chỉ biết thành quả cuối cùng còn chưa có công khai là được rồi!”

 

Ôn Lâm gật gật đầu, ngược lại cậu một chút cũng chưa từng nghe tới cái kế hoạch này. Cậu đem kính mắt của Lưu Hướng đưa cho hắn, nói: “Tôi không biết cậu đang nói cái gì, cậu nhận lầm người rồi.”

 

“Làm sao sẽ chứ? ! Tôi cùng ngài cộng sự đến mấy năm đâu! Ngài vẫn luôn đều là thần tượng của tôi!”

 

Lưu Hướng vội vàng lắc đầu, đầy mặt kích động. Nhưng mà hắn xoa xoa kính mắt, tái mang lên đôi mắt mắt của mình lại mê võng nháy mắt, dừng một chút, hắn liền xoa xoa kính một lần nữa, mang lên.

 

Ôn Lâm nhìn thần sắc hắn quỷ dị, ngẩn người tại đó như là khó có thể tin, không khỏi thân thủ tại trước mắt hắn quơ quơ.

 

“Ôi chao? ! Tại sao sẽ như vậy chứ? !” Lưu Hướng tự lẩm bẩm, nhiều lần lấy, đeo kính, cuối cùng rốt cục giống như tiếp nhận sự thực, khóe mắt thấm ra một giọt nước mắt bi thương, nói: “Anh anh anh! Ngươi tại sao không phải bác sĩ? ! Trả lại bác sĩ cho ta? !”

 

Ôn Lâm: “…”

 

233: “…”

 

hắn nói chuyện như vậy đi nghiên cứu khoa học kỹ thuật thật sự không thành vấn đề sao?

 

Ôn Lâm yên lặng mà đem tài liệu thu thập xong giao cho hắn, suy nghĩ một chút, an ủi: “Cái kia… Tuy rằng tôi không phải bác sĩ của cậu, nhưng cậu một ngày nào đó sẽ có thể gặp lại hắn!”

 

Lưu Hướng khịt khịt mũi, như là ngừng khóc khóc. Nhưng mà hắn nhìn Ôn Lâm, bình tĩnh hai, ba giây, bỗng bùng nổ ra tiếng khóc lớn hơn, dùng tay áo che mặt “Oa oa oa” nước mắt chảy xuống ào ào.

 

Ôn Lâm: “…”

 

233: “…”

 

thật sự thật lo lắng cho tân khoa học kỹ thuật công ty a…

 


 

Cứ việc ra một cái khúc nhạc dạo ngắn, Ôn Lâm vẫn là mau chóng khôi phục trạng thái, xuyên việt đến thế giới tiếp theo.

 

Bởi vì thế giới vừa rồi quá mức tốt đẹp, 233 lần này lựa chọn khách hàng cũng là loại hình giấc mộng.

 

Khách hàng tên là Lục Thiên Vận, cô gái này khắp toàn thân mang theo khí tức cổ điển mảnh mai tựa như Lâm muội muội, nhưng cô cũng không hy vọng cố sự có một đoạn ái tình, chỉ hi vọng trên hí khúc chính mình yêu quý sẽ có thành tựu, cuối cùng trở thành một đại sư vang danh.

 

Công ty an bài cố sự này tiến hành tại cổ đại không tưởng, cố sự phát sinh ở một cái triều đại phồn hoa hư cấu.

 

Thời kỳ này thiên tử không có quyền, đông vương cắt cứ*, quần hùng tranh bá. Nữ chủ Lục Thiên Vận nguyên bản tại dân gian xướng khúc, đoàn gánh hát chỉ có thể coi là có chút tiếng tăm, lại tại ngày nào đó đụng phải mưu sĩ tương vương___ Ngụy Tử Tấn.

 

(*chia cắt lãnh thổ để chiếm giữ và lập chủ quyền riêng, không phục tùng chủ quyền trung ương

mỗi người cát cứ một phương

trước đời Đinh, mười hai sứ quân chia nhau cát cứ mỗi vùng)

 

Ngụy Tử Tấn thường đến xem nàng xướng, thường xuyên qua lại khiến hai người thân thiết hơn, mà Lục Thiên Vận cũng sinh chút tâm tư kiều diễm, thậm chí có một lần muốn vì hắn từ bỏ xướng khúc, rửa tay làm canh cho phu quân. Nhưng, Ngụy Tử Tấn lại vào lúc này dẫn tương vương Tùy Tĩnh An đến, Tùy Tĩnh An liếc mắt một cái chọn trúng Lục Thiên Vận, liền nhượng Lục Thiên Vận tiến vào vương phủ.

 

(*Vì là cổ trang nên xưng hô cho cũ một tí nha, như nàng, ta, ngươi, chàng, thiếp vân vân mây mây)

 

Lục Thiên Vận bất đắc dĩ nhưng lại không có cách chống cự, sau khi thống khổ giãy giụa hồi lâu, nàng rốt cục tiếp nhận hiện thực. Nàng từ bỏ ái tình, say mê khúc nghệ, chỉ cầu ở phương diện khúc nghệ có thành tựu. Tùy Tĩnh An đối với nàng rất sủng nịch, mặc dù là Lục Thiên Vận đối với hắn vẻ mặt không hề dễ chịu, vẫn bỏ ra giá cao thỉnh lão sư tốt nhất hiện đó cho nàng cùng hợp xướng.

 

Đến đây, Lục Thiên Vận nghệ kỹ nhanh chóng chiếm được bước tiến lớn, bắt đầu danh dương tứ hải.

 

Liền tại lúc này, chiến tranh bạo phát. Tương vương Tùy Tĩnh An ở trong chiến tranh không chút nào kiêng kỵ Lục Thiên Vận, cũng không đem an toàn của hắn để ở trong lòng, mà Lục Thiên Vận thì lại nhân cơ hội chạy trốn khỏi vương phủ, lưu lạc dân gian, cứu trợ bách tính.

 

Ở trong chiến tranh, Lục Thiên Vận lĩnh ngộ rất nhiều, khúc nghệ của nàng lại một lần nữa được nâng cao, hí khúc của nàng chỉ vì bách tính mà xướng, xướng tận nhân sinh bách thái. Cuối cùng Lục Thiên Vận trở thành tên lưu sử sách ___một đời đại sư.

 

 

233 đàng hoàng trịnh trọng (? ) mà niệm xong điểm chính nội dung vở kịch, nhìn chằm chằm kí chủ xuẩn manh của chính mình nói: “Mặc dù nói khách hàng không hy vọng có tuyến tình cảm, nhưng hai nam nhân bên trong cố sự này cũng đều rất trọng yếu để thúc đẩy cố sự. Tuy rằng tình cảm của bọn họ tra là cặn bã chút, mà dù như thế nào cũng phải làm cho nó tồn tại!”

 

Liên hệ với nội dung vở kịch “Nam xứng yêu ta” hai cái thế giới đều đã xảy ra, 233 vô cùng lo lắng cho kí chủ chính mình. Thế giới này vạn nhất phù vân rơi mất tuyến tình cảm, kia thật đúng là phải xong đời.

 

Ôn Lâm rất nghiêm túc gật gật đầu, thân là chuyên môn vì công việc này mà sinh, cậu vẫn vô cùng có cảm giác trách nhiệm. Hai cái thế giới trước bất quá là nội dung vở kịch không có viết, Ôn Lâm không biết như thế nào cho phải. Mà loại tuyến tình cảm minh xác có nói trong kịch này, cậu dù như thế nào cũng sẽ không phá hoại, trái lại sẽ tận lực tác hợp.

 

Ở trên thế giới này, nhân vật của Ôn Lâm tên là Đồng Gia Tề, vẫn đi theo theo nữ chủ hợp tấu, chủ nghiệp chính là biểu diễn hí khúc, còn cái khác thiết đặt một câu cũng không ghi.

 

Ôn Lâm đối với nhân vật này cũng rất tin tưởng, cậu khéo léo cười nói: “233 ngươi yên tâm đi, chúng ta thế giới này cũng có thể được A!”

 

233 nghĩ đến điểm ở thế giới trước, miệng không khỏi nứt ra, cũng mang theo một luồng nhiệt tình nói: “Phải nha kí chủ! Chúng ta tuyệt đối là!”

 

Nhưng mà, ” tổ hợp giỏi nhất ” sau khi cùng nữ chủ thế giới này tiếp xúc hai lần, liền nghi ngờ cuộc đời của chính mình.

 

233 che mặt rơi lệ, nói: “Ta chỉ biết là nữ chủ có chút mảnh mai đáng yêu, ta không biết nàng như thế… Kia cái gì a…”

 

Bên cạnh, Ôn Lâm co quắp mà ngồi, khoát khoát tay biểu thị mình đã không khí lực oán trách.

 

“Leng keng keng”, hệ thống của 233 liền vang lên cảnh báo, chuyện này nghĩa là khoái cảm của Lục Thiên Vận lại một lần nữa gợn sóng mức độ lớn.

 

233 máy móc quay đầu đi, một mặt sinh vô khả luyến.

 

” Kim tịch hà tịch hề, khiên chu trung lưu. Kim nhật hà nhật hề, đắc dữ vương tử đồng chu…”

 

(*Chiều hôm nay là chiều gì vậy! Em chèo thuyền nhỏ bơi giữa dòng. Ngày hôm nay là ngày gì vậy! Em được cùng thuyền với vương tử chàng!)(này là bài Việt Nhân ca)

 

Chỉ thấy nữ chủ Lục Thiên Vận một thân trang phục nữ tử Việt quốc thời kỳ Xuân Thu, tay áo lớn khoan bày, eo thân khẩn buộc. Nàng trên mặt mang theo ưu thương cùng ái mộ, trong tay phảng phất cầm một thanh mái chèo, một bên bơi thuyền, một bên xướng khúc.

 

(*tay áo rộng, chiết eo)

 

“… Mông tu bị hảo hề, Bất tư cấu sỉ Tâm cơ kỷ phiền nhi bất tuyệt hề, Đắc tri vương tử …”

 

(*Vương tử thích em chăng? Em không nghĩ gì khác. Em ngây ngô khờ dại. Chẳng ngờ lại gặp được chàng!)

Tiếp Lục Thiên Vận thấy Ôn Lâm, mang theo thần sắc mê luyến hướng cậu đi tới, sau đó nắm tay cậu chậm rãi thâm tình xướng: “… Sơn hữu mộc hề, mộc hữu chi, tâm duyệt quân hề, quân bất tri.”

 

(*Trên núi có cây, trên cây có cành! Mà lòng em mến chàng, chàng lại chẳng hay.)

Ôn Lâm dừng một chút, nghĩ đến nhiệm vụ ưcủa mình, liền lập tức tiến nhập trạng thái, phảng phất mình chính là quý công tử mấy ngàn năm trước kia. Cậu nắm ngược lại tay Lục Thiên Vận, cùng đi vào kịch bản quân tử tích.

 

233 nhìn kí chủ nhọc nhằn khổ sở, khóe miệng giật một cái. Nó sắp bị nữ chủ thần kinh hề hề làm điên rồi, Lục Thiên Vận mặc dù ở trong tài liệu minh xác viết mình thích hí khúc, nhưng 233 hoàn toàn không nghĩ tới nàng yêu thích đến nước này.

 

Không, Lục Thiên Vận đã không phải là yêu thích hí khúc, thậm chí ngay cả mê luyến đều không thể biểu đạt điên cuồng nàng, bởi vì nàng tại mọi thời khắc đều sống trong hí khúc!

 

Nàng xem nhân vật trong hí khúc là chính mình, theo tiết tấu hí kịch mà tâm tình thoải mái chập trùng, càng nguy hiểm hơn chính là, nếu như ngươi không để ý tới nàng, khoái cảm của nàng sẽ hoàn toàn điệt phá đường biên ngang…

 

Không trách lúc đó biên kịch nói với nó, đây chính là thế giới vì một người mê xem kịch mà sáng tạo ra.

 

Thế giới phát triển nhanh chóng, hí khúc cũng phát triển không dứt. Ở thế giới này, tất cả hí khúc có thể cung cấp cho Lục Thiên Vận không gián đoạn xướng trên mười năm, mà đây tựa hồ là giấc mộng của Lục Thiên Vận—— từ khi nàng tiến vào thế giới này tới nay, trừ ăn uống ngủ, luôn xướng khúc. Mà thời điểm xướng liền thích lôi kéo người cùng hợp xướng.

 

May là Ôn Lâm vốn là diễn viên trời sinh, nếu không tuyệt đối không chịu nổi nàng dằn vặt như vậy. Song, mà cho dù như vậy, cũng không khỏi hơi mệt đến muốn khóc.

 

Tại Lục Thiên Vận mê li xướng đến đêm khuya sau, nàng bỗng khôi phục trạng thái bình thường, nắm khăn tay nhỏ, mềm mại ôn nhu mà nói câu: “Đúng rồi Gia Tề, ta nghe Bảo đầu nói, tháng sau có hội chùa, chúng ta cùng đi dạo đi?”

 

Xướng mệt mỏi lực kiệt Ôn Lâm rốt cục trợn to hai mắt, mang theo hưng phấn cùng mừng rỡ quay đầu nhìn về phía 233, mà 233 cũng giống như xác định gật gật đầu với cậu, nói: “Đúng, chính là cái hội chùa này!”

 

Nam xứng cùng nữ chủ gặp gỡ hội chùa! Chính là hội chùa bắt đầu nội dung vở kịch!

 

Má ơi, cám ơn trời đất, dù cho nam xứng tái vô căn cứ, cũng van cầu hắn mau mau đi ra đem nữ chủ lĩnh đi thôi!

 

bàn luận bi kịch tuyển khách hàng không tốt…

 

Advertisements

Một suy nghĩ 2 thoughts on “Thâm Tình Cong 15”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s