Độc Đương Trọng Lai 5

Chương 5:: Dọn nhà

 

Phong Thược Hàm lúc tỉnh lại lần thứ hai là ở trên giường, trên đầu còn đắp một khối khăn mặt ẩm ướt nguội lạnh.

 

【 hệ thống: Dị năng khởi động xong xuôi, chúc mừng ngươi còn có thể nhìn thấy mặt trời hôm nay 】

 

… Mỗi sáng sớm vừa mở mắt luôn có thể nhìn thấy hệ thống kéo giá trị cừu hận…

 

Nói hệ thống ngươi tìm đường chết như vậy thật sự được sao?

 

Có thể là sốt cao đưa đến phản ứng trì độn, mãi đến tận thời điểm Phong Thược Hàm giãy dụa đứng dậy mới phát hiện một tiểu tử không nên xuất hiện ở nơi này.

 

Phong Trảm Liêu liền nằm nhoài bên cạnh y ngủ rất say, tựa hồ là buổi tối hôm trước chơi đùa có chút quá, động tĩnh rời giường của Phong Thược Hàm lớn như vậy tiểu tử này thế nhưng không bị đánh thức.

 

Thực sự là… Phong Thược Hàm hơi im lặng xuống giường, suy nghĩ một chút vẫn là rón rén đem người chuyển tới trên giường đắp kín mền, sau đó đi vào nhà bếp.

 

Cảm tạ thanh minh ba ngày giả (*k hỉu j lun) đi, bằng không loại tiểu học chế độ tư nhân nghiêm khắc kia nhất định sẽ giết đến tận cửa.

 

“Ca ca!” Đang ở nhà bếp nấu cháo Phong Thược Hàm bị một tiếng bất thình lình cả kinh run lên một cái, suýt chút nữa đem một ca muối toàn bộ tung vào trong nồi.

 

“Sinh bệnh nghiêm trọng như vậy bệnh còn chạy loạn! Thật vất vả mới hạ sốt!”

 

Dinh dưỡng được Phong Thược Hàm uy đầy đủ sau, đứa nhỏ tốc độ cao không chậm, hiện nay đã cao đến vai Phong Thược Hàm.

 

Hơn nữa Phong Thược Hàm thật sự ở phương diện ăn uống làm rất tốt, Phong Trảm Liêu khí lực cũng không tính là nhỏ.

 

Vì vậy Phong Thược Hàm liền không thể không tắt lửa, sau đó bị đẩy một đường trở về phòng ngủ.

 

“Ta không sao.”

 

Bị ép lần thứ hai nằm xuống Phong Thược Hàm có chút cạn lời, dùng thân thể dữ liệu hóa của y có thể đời này liền cùng này đó bệnh tật vô duyên.

 

Thế nhưng dù sao câu nói như thế này y không thể giải thích.

 

Sau đó lối nói của y đổi về một tiếng hừ lạnh của Phong Trảm Liêu.

 

“Ngày hôm nay liền cùng ta trở lại!” Phong Trảm Liêu cứng rắn nói.

 

Phong Thược Hàm sửng sốt một chút tỉ mỉ tự hỏi hành trình của chính mình gần nhất, mà ngắn ngủi trầm mặc thật rõ ràng khiến Phong Trảm Liêu suy nghĩ nhiều.

 

“Ca ca có biết ngày hôm qua nguy hiểm cỡ nào sao?” Phong Trảm Liêu trong thanh âm tràn ngập nồng đậm sợ hãi.

 

Như nếu không phải cậu ngày hôm qua bỗng nhiên muốn quay lại ở nhờ một đêm… Ai biết Phong Thược Hàm sẽ như thế nào?

 

Cho dù là niên đại hòa bình, một người sốt cao không lùi ở trên sàn nhà phơi một buổi tối, ngày hôm sau làm sao cũng sẽ bị dằn vặt đi nửa cái mạng!

 

Lại nói, sốt cao đưa tới các loại chứng viêm muốn mạng người cũng không phải việc khó gì!

 

Bất quá cũng thật thiệt thòi dục vọng độc chiếm gần như biến thái cùng tâm trí không thuần thục của Phong Trảm Liêu mới không đem Phong Thược Hàm đưa đi bệnh viện, bằng không đó mới gọi là chuyện lớn…

 

“Xin lỗi, chờ một lúc ta liền thu dọn đồ đạc…”

 

Phong Thược Hàm dừng lại “Cám ơn ngươi A Liêu, làm ngươi lo lắng.”

 

“Ta làm sao có khả năng để ca ca bỏ lại ta đây…” Phong Trảm Liêu vòng qua cổ Phong Thược Hàm, dùng mặt nhẹ nhàng cọ y một chút, tiểu như mèo nhỏ.

 

Phong Thược Hàm nhìn đỉnh đầu mao nhung nhung của Phong Trảm Liêu, tiện tay xoa xoa.

 

Dưới “Yêu cầu” mang tính cưỡng chế của Phong Trảm Liêu, Phong Thược Hàm cơ hồ là thu thập sơ một chút hành lý của chính mình liền theo cậu ly khai gian nhà “Đã từng ở lại rất lâu” này.

 

Bất ngờ chính là hành lý của y cũng không phải rất rườm rà, đơn giản vài kiện áo sơ mi ngay cả dưới đáy túi du lịch không lớn cũng  đều không có lấp kín.

 

—— đương nhiên, này không có chút nào khiến người cảm thấy bất ngờ, ít nhất là Phong Thược Hàm nghĩ vậy.

 

Dù sao “Vật tư chiến lược” trọng yếu đều tại trong hộp chứa đồ hệ thống cung cấp không phải sao?

 

“Ca ca sau này cũng không trở về sao?”

 

Ngồi trên xe taxi Phong Trảm Liêu giống như lơ đãng liếc mắt nhìn tiểu khu đã hơi hơi mang tới mấy phần cảm giác niên đại phía sau một cái, nhìn như trong lúc vô tình thuận miệng nhấc đến, nhưng không cách nào khiến người lơ là ánh mắt có cảm giác nồng đậm sung sướng như vậy.

 

“Ân, ta đã đem phòng ốc thông tin treo ở người đại lý thượng.”

 

Phong Thược Hàm chống đỡ đầu nhìn ngoài cửa sổ về phía sau quay ngược lại cảnh sắc, không có lưu ý đến Phong Trảm Liêu không khỏe.

 

“Ca ca trước phải đem phòng ở cho thuê đi sao?”

 

“Không, là trực tiếp bán đi.” Phong Thược Hàm đem tầm mắt từ ngoài cửa xe chuyển qua trên người Phong Trảm Liêu.

 

Ánh mắt sâu thẳm kia khiến Phong Trảm Liêu trong lòng căng thẳng, tựa hồ là tất cả ý nghĩ đã hoàn toàn bị Phong Thược Hàm biết được.

 

“Bởi vì sau này nó mang phiền toái cho ta so với chỗ lợi càng nhiều, cho nên, còn không bằng để nó càng có giá trị một chút.”

 

Phong Trảm Liêu nghe ra thâm ý như có như không trong lời nói của y, nhưng không có đi ngẫm nghĩ vi diệu trong đó.

 

Hiện tại cậu lòng tràn đầy thỏa mãn với chuyện ca ca của chính mình rốt cục sắp ở tại nơi rất gần với mình.

 

Phong Thược Hàm ở tiểu khu cách nhà Phong Trảm Liêu chẳng hề tính quá xa, rẽ đường nhỏ đi cũng chỉ khoảng một tiếng công phu.

 

Cho nên tại đoạn thời gian không thuộc về cao điểm ,xe taxi cũng không lâu lắm liền đã tới biệt thự ở tiểu khu của Phong Trảm Liêu.

 

Mặc dù nói là biệt thự kỳ thực hộ hình cũng không tính là cùng loại với nhà ở diện tích lớn kia, mà loại biệt thự này tổng thể cho người cảm giác càng thêm tinh xảo tựa hộ hình trung đẳng.

 

—— thế nhưng đối với một tiểu hài tử sống một mình một cái người nhà cũng không có mà nói, diện tích như vậy quả thực là quạnh quẽ đến dọa người!

 

Phong Trảm Liêu phát thệ, chính mình trong mười hai năm lần đầu tiên mong mỏi nhanh chóng về đến nhà như thế!

 

Vui mừng đẩy cửa ra, Phong Trảm Liêu lập tức vội xoay quanh, một hồi là lấy dép lê, một hồi là treo móc quần áo, cảm giác miễn cưỡng được diễn dịch ra là một bộ luống cuống tay chân.

 

Phong Thược Hàm thân thủ đè lại đầu tiểu bao tử có chút xu thế đem chính mình chuyển vựng xoa xoa, “Không phải nói sau này cùng ngươi ở cùng nhau sao? Tất nhiên không tính là khách nhân cũng không cần xa lạ như vậy.”

 

Phong Trảm Liêu nhìn Phong Thược Hàm biểu tình bình tĩnh, thân thể căng thẳng dần dần thanh tĩnh lại.

 

Phong Thược Hàm chọt gáy của cậu một cái, sau đó đổi dép lê thô sơ giản lược quét một vòng hoàn cảnh cơ bản lầu một.

 

Không gian rất lớn, bày trí cảm giác cũng rất tốt —— mà rõ ràng nhất là không có nhân khí, hơn nữa một số địa phương ngày thường không thường thường đi đã rơi xuống một tầng bụi mỏng  không quá rõ ràng.

 

Nói đến… Phong Trảm Liêu thật giống tại thời điểm tận thế đã nói với y tới —— quan hệ với người nhà của mình và vân vân?

 

Phong Thược Hàm ngẩng đầu nhìn trần nhà, như có điều suy nghĩ xoa cằm.

 

“Ca ca, ngươi muốn cùng ta trụ một gian phòng sao?”

 

Một trận tiếng bước chân xuống lầu từ nơi khúc quanh truyền đến, Phong Trảm Liêu thắng gấp đứng ở nơi cửa thang lầu nhìn đàu tóc vi loạn của cậu cũng không biết là cậu đã đi giằng co với cái gì.

 

Phong Thược Hàm có chút buồn cười liếc mắt nhìn cậu, nhưng biểu tình vẫn cứ bình tĩnh không chút gì gợn sóng.

 

“Ta trụ bên này, ”

 

Y chỉ chỉ một cái phòng khách ở lầu một “Bình thường thời gian làm việc sẽ ảnh hưởng đến ngươi, cho nên ta ở tại lầu một là tốt rồi.”

 

Hơn nữa y không có thói quen ở tại lầu hai dạng biệt thự này, ai biết ngươi sau khi qua một buổi tối nào đó tại lúc xuống lầu có thể hay không bị tang thi trực tiếp nhào tới.

 

Nếu như không phù hợp điều kiện nhất định, nghe động tĩnh không rõ ràng, lầu hai không phải là một lựa chọn tốt gì.

 

Không có giải thích —— chỉ có thể nói là một loại thói quen.

 

Mà trên lầu Phong Trảm Liêu biểu tình quả thực tại trong nháy mắt đó chính là viết đầy “Gay go! Ngoài dự liệu!”

 

“Ta cư nhiên quên chuyện phòng ở có rất nhiều này rồi!” Các loại biểu tình.

 

Mà mặc dù đối với kết cục không ổn này cảm thấy hối hận không thôi, tại này đó thời gian ở chung đã biết rõ tính cách của Phong Thược Hàm, Phong Trảm Liêu đương nhiên biết mình không thể vô lại làm nũng nữa.

 

Như vậy chỉ sẽ khiến cho đối phương phản cảm thôi.

 

“Được rồi ca ca, ta liền ở phòng ngủ chính lầu hai. Có chuyện gì trực tiếp tới tìm ta là tốt rồi.”

 

Phong Trảm Liêu thoạt nhìn rất ngoan ngoãn cười cười, bộ dáng một bộ ca ca nói cái gì chính là cái đó bảo bảo ngoan.

 

Phong Thược Hàm hướng cậu khẽ gật đầu, y hiện ở buổi tối còn cần đi “Thu thập” vật tư.

 

Nếu như buổi tối ngày nào đó bị Phong Trảm Liêu phát hiện y không hiểu ra sao biến mất, phỏng chừng sự kiện tạo thành có thể không phải là tiết tấu kinh hãi mà biến thành tiết tấu kinh dị.

 

“… Như vậy, ca ca hiện tại có thời gian rảnh sao? Ta có tiêu đề không hiểu muốn thỉnh giáo ca ca.”

 

Phong Trảm Liêu từ trên thang lầu chạy xuống, ánh mắt mong đợi kéo kéo góc áo Phong Thược Hàm.

 

Xem thời gian còn sớm, cách giờ cơm trưa còn sớm đi… Phong Thược Hàm đơn giản dùng Phong Trảm Liêu tiêu phí một chút thời gian.

 

Hơn nữa Phong Trảm Liêu cũng cũng coi như là thiên tài danh xứng với thực, chớ nhìn cậu tuổi tác không lớn thế nhưng năng lực học một biết mười quả nhiên là cực kỳ xuất sắc.

 

Phong Thược Hàm theo lời cùng Phong Trảm Liêu đi lầu hai, gian phòng của Phong Trảm Liêu rất là gọn gàng —— có thể được gọi là loại trình độ gọn gàng đến trống trải kia.

 

Cả phòng không nhiễm một hạt bụi, đầu tiên đập vào mắt liền là một cái giá sách rộng lớn chất đầy các loại sách.

 

Trên giá sách chủng loại sách đa dạng quả thực làm cho người ta không thể hiểu được, tại sao một học sinh tiểu học ham muốn hứng thú có thể rộng khắp như vậy.

 

Chăn lớn trên giường được xếp cẩn thận tỉ mỉ, duy nhất có chút xốc xếch chính là cái bàn đồng dạng chất rất nhiều sách vở.

 

Phong Thược Hàm tầm mắt tại toàn bộ trong phòng trống trải quá mức chuyển một vòng, không giống với tiểu nam hài sắp đến thời kỳ trưởng thành thích các loại minh tinh cùng với áp phích quảng cáo game.

 

Trên mặt tường trống trải đãng đãng.

 

Duy nhất khả năng cùng học tập có điều không quan hệ chính là bị tùy ý đặt ở góc tường, đống cát cùng kề sát một tờ giấy ở trên đống cát thoạt nhìn niên đại đã lâu dùng trong quyền anh.

 

Phong Thược Hàm đi tới đem tờ giấy bóc xuống,

 

“Ca ca!”

 

Phong Trảm Liêu sững sờ chạy nhanh qua, thế nhưng tầm mắt Phong Thược Hàm từ lâu đọc nhanh như gió xem lướt qua xong trọn nội dung trang giấy.

 

Đó là một tấm thời gian biểu kế hoạch làm bằng thủ công, từ rậm rạp chằng chịt sửa chữa kia có thể nhìn ra trong đó trình độ khổ cực của cậu.

 

Phong Trảm Liêu chột dạ hơi co lại, tuy rằng Phong Thược Hàm như trước mặt không hề có cảm xúc nhưng cậu rất rõ ràng có thể thấy được tâm tình của y không tốt.

 

Cuối cùng Phong Thược Hàm vẫn không có nói cái gì, y chỉ thở dài dùng sức xoa đầu Phong Trảm Liêu một cái.

 

Y không có cách nào đi tùy ý tức giận Phong Trảm Liêu hoặc là này đó công nhân nhỏ tuổi cùng người kinh doanh cậu tùy ý thu lưu, bởi vì Phong Trảm Liêu cần phải sống

 

Tuy rằng “Người nhà” cậu để lại cho cậu một phòng ở có thể che gió che mưa thì thế nào?

 

Phong Trảm Liêu vẫn cần thiết vì chính mình kiếm lấy sinh hoạt phí, để mình có thể sinh hoạt không đến nỗi bị chết đói không phải sao?

 

“Sau này còn muốn đi sao?”

 

Phong Thược Hàm ngồi chồm hỗm xuống đáp trụ vai Phong Trảm Liêu, với những chuyện này y cần phải tranh thủ ý kiến Phong Trảm Liêu.

 

Tuy rằng cố gắng như vậy cũng không có tác dụng gì quá lớn —— khoảng cách tận thế không dư thừa bao nhiêu thời gian, thời điểm đó tất cả tiền đều sẽ thay đổi thành giấy lộn.

 

Phong Trảm Liêu cúi đầu tựa hồ rất là bất an “… Ta không muốn dùng bọn họ lưu lại tiền.”

 

Phong Thược Hàm: “………”

 

Thiếu niên! Nguyên lai bọn họ lưu sinh hoạt phí cho ngươi a? ! Cầu đừng nghịch!

 

Phong Trảm Liêu ngừng một chút sau đó báo số lượng số đi ra, Phong Thược Hàm yên lặng ở đáy lòng tính toán một chốc sau đó hiểu rõ

 

Tuy rằng cha mẹ tra của Phong Trảm Liêu để lại cho cậu một khoản tiền, nhưng nhiều vô số tính tính, riêng số tiền nộp học phí đến cấp ba kia cũng đã dùng thất thất bát bát.

 

Tuy rằng đối với nhà người bình thường tới nói một số tiền lớn này được cho khoản tiền kếch sù, thế nhưng đối với Phong Trảm Liêu vẫn luôn đến trường học không tồi mà nói tiền này ngay cả học phí chống đỡ đến lúc cậu đại học cũng không đủ.

 

Hơn nữa chi tiêu thông thường? Ha ha.

 

Hảo đi, dù sao không phải mỗi người đều giống như y biết chuyện đến tận thế này, bây giờ nghĩ lại Phong Trảm Liêu “Phòng ngừa chu đáo” còn thật không làm sai.

 

“Ta sẽ chăm sóc ngươi.”

 

Phong Thược Hàm xoa xoa tóc Phong Trảm Liêu, tuy rằng xem câu nói nàycưa y tựa hồ nói tới cực kỳ không thật tâm, tràn đầy đều là một cỗ cảm giác vân đạm phong khinh mờ mịt.

 

Thế nhưng Phong Trảm Liêu chính là có thể loại bỏ rơi những biểu tượng này, trực tiếp nhìn thấy bản chất chân thành trong lời của y.

 

“Hảo” Phong Trảm Liêu cười đặc biệt xán lạn “Ta nghe ca ca là tốt rồi.”

 

Tác giả có lời muốn nói: muốn thu gom, muốn bình luận… Đọc giả khuẩn các ngươi mạo cái phao cũng hảo a 【 nhìn trời 】

 

 

Advertisements

Một suy nghĩ 2 thoughts on “Độc Đương Trọng Lai 5”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s