Độc Đương Trọng Lai 4

Chương 4:: Tư thế chính xác thu thập vật liệu

 

Đêm khuya một mảnh yên tĩnh, chỗ sâu nhất trong siêu thị cỡ lớn, tựa hồ có ánh sáng màu lam hơi yếu hiện ra, ánh sáng nhạt lấp lóe mấy cái sau đó phân tán qua các lỗ của lỗ thông gió cuối cùng lóe lóe lên mấy cái rồi hoàn toàn lâm vào trạng thái tê liệt.

 

Liền yên tĩnh mấy phút sau, một chỗ của đường ống thông gió, nơi cửa thông gió truyền ra một chút âm thanh, sau đó đột nhiên bị một cước đạp ra.

 

Phong Thược Hàm vịnh lề ống thông gió, đột nhiên phát lực một cái ôm lấy hàng giá cách y gần nhất, trên eo ra sức liền từ cửa thông gió thành công rơi xuống đất.

 

Động tác linh hoạt quả thực không giống một nhân loại.

 

Phong Thược Hàm ngửa đầu hoạt động vai có mấy phần cảm thán, sau tận thế y học được những kỹ xảo này không nghĩ tới hiện nay liền dùng được ba, năm phần, thực sự là thế sự khó liệu.

 

【 hệ thống: Kí chủ không hổ là một tay hảo thủ chuồn vào trong mở khóa 】(*một tay trộm giỏi)

 

“Ta cảm thấy ngươi lần sau đem ta truyền xa một chút sẽ tương đối tốt hơn”

 

Tuy rằng dữ liệu lữ hành mê muội DEBUFF* rất sốt ruột.

 

(*Debuff là những skill tạo ra trạng thái có hại.
Pet có debuff thì có
-Momo:
+Mê tâm:làm hỗn loạn,đánh lung tung ko theo mình điều khiển,và thường là đánh đồng đội =.=’
+Khóa mục tiêu:tăng sát thương bạn nhận lên x%,thí dụ bình thường bị đánh 1000 thì bây h lên 1xxx
-Các pet rồng:Trào phúng:Bắt buộc bạn đánh nó bình thường,ko skill.
Còn nhiều lắm,có 1 bài tổng hợp về pet ấy,bạn tìm xem để hiểu rõ hơn.)

 

【 hệ thống: Không úy kỵ mê muội, kí chủ mới là thật tuyệt sắc 】

 

“……”

 

Đủ chứ system, cầu đừng tiếp tục hạ thấp độ hảo cảm của ngươi.

 

Trong siêu thị một màu đen kịt, thế nhưng không có chút nào ảnh hưởng đến thị lực Phong Thược Hàm, y có thể nhìn thấy rõ ràng thương phẩm rậm rạp chằng chịt trên kệ hàng hóa.

 

“Đại thể đều dùng được…” Phong Thược Hàm quan sát bốn phía một chút, kỳ thực chân chính đến khi tận thế đâu còn có chuyện cái gì dùng được không dùng được.

 

Vung tay lên một cái dữ liệu hóa màu xanh lam chợt lóe, chỗ giá hàng hết thảy biến mất.

 

【 hệ thống: Kí chủ chân thực là tính cách trừng mắt tất báo. 】

 

Phong Thược Hàm ngoắc ngoắc khóe môi “Quá khen.”

 

Chờ một người nhất hệ thống nhất lộ tán gẫu không ngừng càn quét quá toàn bộ thực phẩm khu vực đi đến quần áo khu thời điểm cơ bản toàn bộ siêu thị khu đã trống rỗng một bộ tiêu điều cảnh tượng.

 

“system giúp ta đem mua valy lấy ra trước.”

 

Thời điểm mới bắt đầu dữ liệu hóa, ô vuông dự trữ cá nhân của hệ thống chỉ có chừng ba mươi cái, như là thời điểm thu nhận loại vật phẩm trên kệ hàng hóa kia ngược lại chỉ bị chiếm dụng một cái ô vuông to nhỏ, sau đó hết thảy được chứa ở từng loại đồng nhất.

 

Nói thí dụ như “Một giá hàng lớn vật phẩm” X1, ” Một giá hàng lớn vật phẩm ” X2, ” Một giá hàng lớn vật phẩm ” XN.

 

Bất quá gặp phải loại quần áo, đồ dùng kiểu, giá hàng bất đồng vẫn là lao tâm lao lực một chút đi.

 

A… Ô vuông không có nhiều, phải dùng ít chút…

 

Bất quá hiệu suất loại “Nhẫn nhục chịu khó” thu thập này, sau ngày thứ hai, nhân viên quản lý đầu tiên đến siêu thị tại chỗ liền cấp quỳ.

 

… Giời ạ, này là thù hận bao lớn? ! Không đúng… Chuyện ma quái a a a! ! !

 

Mà lúc này Phong. Chuyện ma quái. Thược Hàm đang an an ổn ổn rút lại trên giường lớn ở trong phòng của mình thoải mái ngủ bù… Sau đó liền ngủ một giấc đến 11h trưa.

 

Đương thời điểm Phong Thược Hàm dậy nhìn thấy thời gian trên đồng hồ ở đầu giường mười giây, sau đó… y kinh tủng phát hiện —— chính mình bỏ lỡ giờ cơm! ! !

 

Cụ hệ thống sau đó tiết lộ, biểu tình liệt lãnh của Phong Thược Hàm lúc đó thật vô cùng thê thảm.

 

Liền ngay cả sau đó tận thế giáng xuống, vẻ mặt của y đều không có từng vỡ như vậy.

 

Bất quá chuyện sau này để sau này hãy nói, lúc này chuyện đầu tiên Phong Thược Hàm chính là nhấc lên hộp cơm dùng hết sức khẩn cấp nhắm về phía trường học.

 

Phong Trảm Liêu rất không vui, vô cùng không vui.

 

Ngày hôm nay cái người kia chưa có tới, cậu ở cổng trường học chờ từ sớm mãi đến tận lên lớp sắp bị muộn rồi mà cái người kia vẫn luôn chưa có tới

 

 

… Là ngã bệnh sao? Hay là có chuyện gì? Hay là… Xảy ra điều gì bất ngờ? !

 

Trong tiềm thức Phong Trảm Liêu đang trốn tránh cái người cùng mình chung sống hơn một tháng kia lại đột nhiên biến mất, là loại khả năng”Vứt bỏ” chính mình này, bởi vậy nên sẽ không tự chủ được phản bác.

 

Rõ ràng nói là “Ca ca” của mình…

 

Rõ ràng là tự tiện xông vào sinh hoạt của mình…

 

Lúc nghỉ trưa các bạn học đều tam tam lưỡng lưỡng tụ tập cùng nhau, chỉ có Phong Trảm Liêu nằm nhoài trên bàn học nhắm lại hai mắt, bộ dáng lại như một tháng trước trước khi Phong Thược Hàm xuất hiện.

 

“Học bá, Phong ca ca ngày hôm nay không có mang cơm hộp cho ngươi sao” thanh tuyến trong trẻo của Thi Tiểu An vang lên, thế nhưng Phong Trảm Liêu rất rõ ràng không có tâm đi phản ứng nàng.

 

“A, học bá, Phong ca ca của ngươi ngày hôm nay có chuyện gì không?”

 

—— cái thời điểm nào người này có thể gọi thân cận như thế? ! Ai biết tên kia ngày hôm nay tại sao không…

 

“A a, học bá, ca ca ngươi tên gì? Nhất định là cái tên rất đẹp trai đi? Ta đi hỏi lão sư nàng cũng chỉ biết là họ cưa Phong ca ca…”

 

Câu nói kế tiếp Phong Trảm Liêu đã nghe không nổi, cậu rất tức giận.

 

Bởi vì người trước mặt này vẫn luôn từng cái từng cái xưng hô thân mật, hơn nữa còn cố ý tìm lão sư dò hỏi…

 

Ca ca… Ca ca chắc hẳn chỉ của một mình cậu mới đúng…

 

Bất quá loại lửa giận này tại câu nói sau cùng của Thi Tiểu An lại như bị giội một chậu nước lạnh lớn giống nhau… Ở chung một tháng còn không biết danh tự người kia cũng thật là…

 

Tại thời điểm cả người cảm giác đã u ám vô cùng Phong Trảm Liêu vô ý nhìn thoáng qua cổng trường học một cái tựa hồ có một thân ảnh khí tức không yên ổn, vững vàng.

 

Trong nháy mắt đó cậu lập tức đứng lên nhanh chân bỏ chạy, liền ngay cả tiếng kêu gào phía sau của Thi Tiểu An đều bị cậu xem như không thấy.

 

Phong Thược Hàm vào lúc này mới vừa vững vàng hô hấp, cũng may mà y gần nhất vẫn luôn bảo trì rèn luyện, như loại cường độ vận động này vẫn tính là thích ứng.

 

“Ca… Ca ca…”

 

Chính tại thời điểm y bắt đầu phát sầu chính mình nên làm sao đột phá phòng tuyến cổng trường này, thanh âm quen thuộc hơi có chút do dự vang lên.

 

Quả nhiên, Phong Trảm Liêu đang đứng ở sau cổng trường sau lưng y.

 

“A Liêu?” Phong Thược Hàm đầu tiên là ngẩn ra chưa kịp phản ứng, bất quá sau khi hoàn hồn liền đem hộp cơm trên tay cách cổng trường đưa vào.

 

Bất quá Phong Trảm Liêu nhưng không có nhận, xác thực mà nói thì cậu đang ngẩn người.

 

Vì dữ liệu hóa sơ kỳ duyên cớ, Phong Thược Hàm bên gáy còn có một tầng mồ hôi hơi hơi mỏng, địa phương tích hơn chút mồ hôi mỏng tập hợp thành một viên mồ hôi nho nhỏ thuận cái cổ xẹt qua.

 

Xẹt qua xương quai xanh trắng nõn tinh xảo cuối cùng ẩn vào bên trong cổ áo ngày thường quy củ cài hảo lúc này lại thoáng rộng mở.

 

Phong Trảm Liêu nuốt nước miếng một cái… cậu đột nhiên phát hiện Phong Thược Hàm tựa hồ có hơi… Mê người? (*mới 10 thôi nha = =|||)

 

“A Liêu?” Nhìn Phong Trảm Liêu ngơ ngác Phong Thược Hàm nhíu nhíu mày, chẳng lẽ nhanh như vậy tiểu tử liền bị đói bụng choáng váng?

 

… Tựa hồ có chút ít khả năng này…

 

Bị gọi tỉnh táo lại Phong Trảm Liêu phản ứng lại xong vội vàng vừa nhận lấy, nhưng không có như ngày xưa lập tức “Đào tẩu” ngược lại là giống như hạ xuống quyết định gì, nâng lên khuôn mặt nho nhỏ nói với y “Tại sao sáng sớm chưa có tới?”

 

Phong Thược Hàm cũng kinh ngạc, y còn tưởng rằng Phong Trảm Liêu còn đang phòng bị mình đâu.

 

“Ngày hôm qua công tác đến quá muộn, sáng sớm ngủ quên…”

 

Phong Trảm Liêu mở to hai mắt gắt gao tập trung nhìn mặt Phong Thược Hàm, chỉ thấy người dù núi Thái sơn sụp ở phía trước vẫn bất động kia biểu tình tựa hồ có chút lúng túng hiếm thấy.

 

Vì tránh né tầm mắt mà lộ ra bên tai, tựa hồ hơi nhiễm phải một chút hồng mỏng.

 

Người này không phải là đang nói dối… Đáy lòng của cậu có một âm thanh nói với cậu như vậy.

 

—— nguyên lai y không có giống những người kia “Vứt bỏ” cậu!

 

“Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ không trở lại.” Các loại ý nghĩ tại đáy mắt xoay một vòng, Phong Trảm Liêu trong lòng có tính toán.

 

“Ta sẽ không bỏ lại ngươi.”

 

Bởi vì ngươi lúc trước cũng không có bỏ lại ta không phải sao? Phong Thược Hàm bật cười, nguyên lai Phong Trảm Liêu khi còn bé khuyết thiếu cảm giác an toàn như vậy.

 

“Ngươi chắc chắn chứ?” Phong Trảm Liêu chăm chú nhìn chằm chằm hắn, đáy mắt xem không ra bất kỳ kẽ hở.

 

“Ta xác định.”

 

Dễ dàng ưng thuận cam kết như vậy Phong Thược Hàm lúc này lại không cảm nhận được cái gì, bất quá tại tương lai không lâu, bị chính mình chân tâm cho là “Đệ đệ” hung hăng nắm chặt cột ở bên người, hối hận tột đỉnh…

 

… Mà, bất quá đây là nói sau.

 

“Tan học, có việc nói.” Phong Thược Hàm nghe Phong Trảm Liêu nói như vậy, sau đó nhanh chóng biến mất ở phia sau cổng.

 

【 hệ thống: Kí chủ ngươi thực sự là làm một tay chết tử tế… 】

 

“…… ?”

 

【 hệ thống:… Thôi, ta cái gì cũng không nói. 】

 

—— mổ là thời gian phân tuyến (:з” ∠)——

 

Liền là tái diễn nhiệm vụ “Hộ tống” tan học một ngày, không giống ngày xưa chính là ngày đó Phong Trảm Liêu vững vàng nắm tay Phong Thược Hàm, bộ dáng nghiễm nhiên một bộ “Hảo đệ đệ”.

 

“Muốn hỏi ta tại sao giúp ngươi đúng không.”

 

Thấy Phong Trảm Liêu trên mặt còn có mấy phần vẻ do dự, Phong Thược Hàm thoáng cười cười chính mình trước tiên mở đầu.

 

“Ta có kinh nghiệm, nếu như chẳng qua là khi một lần ‘Lạn người tốt’ liền đi mở lời mà nói, thì sau đó liền bị khi dễ lợi hại hơn.”

 

“… Kinh nghiệm?” Phong Trảm Liêu đối với từ này rõ ràng có chút ngạc nhiên.

 

“Ân, kinh nghiệm. Ta khi còn bé ở cô bên trong nhi viện ngốc, chuyện như vậy không ít.”

 

Tại thời điểm nhắc tới “Cô nhi viện” lực đạo trên tay Phong Trảm Liêu rõ ràng lớn hơn mấy phần, Phong Thược Hàm cũng mặc cậu nắm không phản ứng gì.

 

“Xin lỗi… Ngươi, tên gì?” Sau khi bình tĩnh lại Phong Trảm Liêu lăng lăng nhìn ấn tử hồng trên tay Phong Thược Hàm một chút, khẩn trương nói xin lỗi đồng thời cũng đem lời muốn nói dưới đáy lòng mang ra ngoài.

 

Phong Thược Hàm cũng không nghĩ tới bọn họ ở chung lâu như vậy cư nhiên chưa có giới thiệu thân phận, bất quá rất nhanh liền phản ứng lại “Phong Thược Hàm.”

 

“Thật là trùng hợp, họ ca ca cùng ta giống nhau nha!”

 

Phong Trảm Liêu cười đầy mặt xán lạn như vậy… Bất quá Phong Thược Hàm lại khó được nhíu nhíu mày.

 

“A Liêu… Ta rất xin lỗi.”

 

“… A? Ca ca ngươi nói cái gì?” Từ góc độ của Phong Thược Hàm có thể nhìn thấy thật rõ đồng tử Phong Trảm Liêu tại thời điểm y nói ra lời xin lỗi đột nhiên khẩn rụt lại, chính là có chút chuyện vẫn là sớm một chút giải thích rõ ràng tương đối tốt.

 

Tâm tình Phong Trảm Liêu lúc này đã từ lâng lâng thời điểm Phong Thược Hàm cho mình cam kết lập tức rơi xuống tới đáy vực, cậu có phải đã nói sai cái gì?

 

Lẽ nào… Phong Thược Hàm không cho là mình có thể làm em trai y?

 

Phong Thược Hàm do dự một chút, tựa hồ đang cân nhắc giải thích thế nào.

 

“A Liêu… Đầu tiên ta cần phải xin lỗi là không có sớm một chút cùng ngươi nói rõ ràng…”

 

“Kỳ thực…”

 

Đến cửa… Phong Trảm Liêu nắm thật chặc tay áo Phong Thược Hàm đáy mắt dần dần nhiễm phải sắc thái tuyệt vọng…

 

“Tuy rằng ta rất thích ngươi gọi ta là ca ca, thế nhưng không thể không nói họ của ta là chữ Phong bên trong ‘Phong thần bảng'”

 

“…”… ! ?

 

“… Cùng A Liêu chênh lệch vài nét bút.”

 

Không thể không nói, cao lãnh thời gian quá dài Phong Thược Hàm muốn giải thích vẫn là phải mất một phen công phu, bất quá này cũng dẫn đến y không có chú ý tới ánh mắt tiểu bao tử.

 

Nguyên lai là chính mình lo xa rồi… Phong Trảm Liêu đột nhiên ôm lấy eo Phong Thược Hàm đem đầu chôn ở trước ngực Phong Thược Hàm.

 

Đã mười hai tuổi vóc dáng Phong Trảm Liêu không tính thấp, mà vừa thấp hơn ngực Phong Thược Hàm chút, này chôn một cái ngược lại là vừa vặn.

 

Vừa vặn định thần lại tay Phong Thược Hàm một đáp liền vò đến đỉnh đầu tiểu bao tử… Đây là, đang làm nũng?

 

“Ca ca chính là ca ca” trong lồng ngực truyền đến giọng buồn buồn của tiểu tử “Chỉ cần ca ca không đề cập tới, ai nào biết…”

 

“Hảo, ta là ca ca của A Liêu ”

 

“Ta không cần gì khác, ta chỉ muốn ca ca…” lực đạo trên cánh tay Phong Trảm Liêu có chút gia tăng.

 

“Ca ca chỉ có thể là của một mình ta!”

 

Tay đang xoa xoa Phong Trảm Liêu của Phong Thược Hàm dừng một chút, không tự chủ được nhớ tới thân ảnh bên trong phòng nghiên cứu điên cuồng tùy ý rồi lại không còn gì cả, sau đó ôm trở lại.

 

“Ừm.”

 

Đây là một cái cam kết, một cái cam kết đơn giản tại trong một cái hẻm nhỏ bình thường khi mặt trời lặn, đơn giản lại chiếu vào trong ký ức chưa bao giờ phai màu qua nhiều năm về sau.

 

Sau đó từ bây giờ, phía sau Phong Thược Hàm có thêm một cái đuôi nhỏ, bộ dáng tổng là một tấc cũng không rời.

 

Có lúc còn có thể đến nhà Phong Thược Hàm được một hai ngày —— mỹ danh nói, thỉnh giáo vấn đề!

 

Phải biết Phong Thược Hàm chính là học bá một đời, tại trải qua tận thế càng tiến công hướng về con đường học thần.

 

Phong Thược Hàm từ ngày đó liền bắt đầu công việc của vú em nhiều hơn rất nhiều, ân… Cùng với buổi tối phân phối vật liệu?

 

… Ân… Như vậy tương đối tốt…

 

Phong Thược Hàm gõ gõ bàn phím tỉ mỉ suy tính, có chút vật tư chuyên nghiệp y vẫn là cần kinh tế để mua.

 

Dù sao muốn chuyên gia chỉ đạo thao tác… Thế nhưng phải biết y lúc này trước đây không lâu mới tốt nghiệp, tiết kiệm chút năm tích góp tựa hồ cũng không nhiều…

 

“Ca ca đang nhìn cái gì?”

 

Cánh tay gầy yếu của thiếu niên từ phía sau quấn đến, sau đó toàn bộ thân thể thuận thế nằm nhoài lên người y.

 

Bốn tháng nhiệt độ đã ấm lên không sai biệt lắm, ở chung mấy tháng tiểu tử đã được y thành công điều dưỡng thành trình độ ở độ tuổi này nên có.

 

A, chiều cao cũng có tăng trưởng rất rõ ràng.

 

“Ta muốn bán nhà.”

 

“Bán nhà?” Phong Trảm Liêu không biết là vô tình hay là cố ý đem mặt chôn ở bên gáy Phong Thược Hàm, đem tất cả hô hấp đều phả ở bên tai của y.

 

Phong Thược Hàm bình tĩnh xem lướt qua mặt giấy “Có đồ vật muốn mua.”

 

“Như vậy sau đó ca ca muốn ở nơi nào?” Phong Trảm Liêu cười hỏi, mà trên tay lại thu lại lực đạo.

 

… Ôi chao?

 

Y cũng không thể giải thích là quá hai tháng căn bản cũng không có ai muốn ở tại khu vực có nhiều người như vậy đi?

 

Về phần y hai tháng này đi xung quanh một chút càn quét vật tư một chút hoặc là trụ ở khách sạn và vân vân hoàn toàn không áp lực…

 

“Ca ca lại muốn đi bụi?” Phong Trảm Liêu rất dễ dàng thấy được sững sờ không rõ trong mắt Phong Thược Hàm, phút chốc cười hài lòng “Ca ca đến cùng ta trụ, có được hay không?”

 

Chỉ cần vừa nghĩ tới ca ca sẽ bị hơi thở của mình vây quanh là rất hưng phấn rồi, ngược lại cái phòng này đối với ca ca cũng không có ký ức trọng yếu gì, dù cho ca ca muốn bán đi cũng không đáng kể!

 

Phong Thược Hàm nghiêm túc suy nghĩ một chút, Phong Trảm Liêu kiến nghị rất không sai.

 

Khu biệt thự nhân khẩu sẽ không quá nhiều, trọng yếu hơn là thời điểm tận thế giáng xuống không cần lo lắng không tìm được Phong Trảm Liêu.

 

“Ca ca không muốn cùng ta ở cùng một chỗ sao?”

 

Thấy người kia vẫn luôn không có trả lời, Phong Trảm Liêu tựa hồ rất mất mát đem mặt toàn bộ chôn ở bên gáy Phong Thược Hàm, vai còn hơi run rẩy “Ca ca không thích A Liêu sao?”

 

“Thế nhưng nhà A Liêu thật lớn… Chỉ có một mình A Liêu… Ta… Rất cô đơn…”

 

Lại giận dỗi… Phong Thược Hàm nhu nhu tóc Phong Trảm Liêu “Không cho ngươi thêm phiền phức là tốt rồi.”

 

“Ca ca đồng ý?”

 

“Ừm…”

 

“Kia ca ca khi nào chuyển tới?”

 

“Hai ngày nữa…”

 

“Ca ca ngươi muốn mang cái gì? Ta giúp ngươi thu thập!”

 

“……” Thiếu niên, ta đều nói muốn hai ngày nữa đi!

 

Cùng bánh bao hoan thiên hỉ địa cáo biệt xong, Phong Thược Hàm nhìn thông tin bán nhà chính mình ban bố một chút, sau đó bất đắc dĩ cười thở dài một hơi, thực sự là…

 

【 hệ thống: Hệ thống thông báo, bệnh độc đã thẩm tách xong xuôi, chuẩn bị tiêm vào 】

 

…… Chờ chút, ta mới rồi có nghe lầm cái gì hay không? !

 

【 hệ thống: Tiêm vào xong xuôi, kí chủ chúc ngươi nhiều may mắn 】

 

… Cầu đậu bao tải! Hệ thống ta và ngươi có cừu oán sao? ? !

 

Bất quá còn không đợi y hướng hệ thống biểu đạt cái gì, một trận sốt cao liền xông tới mặt xông thẳng đỉnh đầu.

 

Phong Thược Hàm cười khổ một cái, bất đắc dĩ chỉ có thể mặc cho tầm mắt bắt đầu mơ hồ, cuối cùng một trận trời đất quay cuồng.

 

Tác giả có lời muốn nói: ân, ngày hôm nay bộ thu được một bình luận, tâm tình cảm giác manh manh đát (* ̄ω ̄)

 

Thỉnh không nên khinh thường dùng bình luận hướng chúng ta đập tới đi! W( ̄_ ̄)W

 

Advertisements

Một suy nghĩ 2 thoughts on “Độc Đương Trọng Lai 4”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s